Pages

Phát hiện trẻ bị xâm hại, bạo hành gọi ngay 111

Khi chúng ta phát hiện trẻ có dấu hiệu bị bạo hành, bị ngược đãi, xâm hại hoặc bị bóc lột, bắt cóc, mua bán trẻ em... xin hãy gọi ngay đến số 111

Tệ nạn Xã Hội: là báo ứng, con cháu nhờ vào Đức ông bà cha mẹ

Mưu tài hại mạng: phải đánh đổi bằng sinh mạng

Trạng Quỳnh: Món "mầm đá" và món "đại phong"

Nhà Vua quanh năm ăn toàn sơn hào, hải vị. Ăn toàn của ngon vật lạ lâu ngày nên đâm ra kén ăn, khó tính. Một hôm Vua khó ở, lưỡi se đắng, bụng ậm ạch, ăn gì cũng nhạt miệng không thấy ngon nữa.

Quỳnh vào chầu, Vua bảo:

- Trẫm ăn đủ của ngon vật lạ, không còn thứ gì quý hiếm trên đời này mà Trẫm chưa được thưởng thức. Quái lạ, thế mà vẫn chưa có món nào làm ta thực sự thấy ngon miệng. Điều đó là tại làm sao, Trạng nói ta hay?

Trạng Quỳnh thết đãi Vua món "Mầm đá" và "Đại phong"

Quỳnh nói luôn: - Tâu bệ hạ, thế bệ hạ đã xơi mầm đá bao giờ chưa ạ?

Trạng Quỳnh: Món "mầm đá" và món "đại phong"Vua lấy làm lạ: - Món mầm đá à, có ngon lắm không?

Quỳnh đáp: - Dạ, là cực phẩm nhân gian hiếm có. Nhưng muốn ăn mầm đá phải kỳ công.

Vua liền nằng nặc: - Sợ gì công phu! Miễn là được ăn ngon. Nhất là lúc này, trẫm đang mệt mỏi, đang rất cần ăn biết ngon. Trạng hãy mau chóng cho làm móm mầm đá kia đi!

Ngày hôm sau, vào tờ mờ sáng. Quỳnh viết thiếp cho gia nhân mời vua đến nhà thiết đãi tiệc mầm đá. Trời mới rạng sáng nhà Vua lập tức đến nhà Trạng Quỳnh.

Đến khi mặt trời đứng bóng, vẫn thấy Quỳnh hì hục bận rộn dưới bếp, thỉnh thoảnh chạy ra, chạy vào, mồ hôi nhể nhại, khăn tay vắt vai, tay áo xắn đến khuỷu... tất tưởi chăm củi lửa.

Vua nghĩ thầm: "Đúng là món mầm đá kỳ công thật!"

Quá giờ Ngọ, sang Mùi, bụng vua bắt đầu cồn cào. Quỳnh vừa ló mặt, vua chép miệng, trách: - Sao món "mầm đá" lâu chín thế?

Quỳnh lấy khăn tay thấm mồ hôi trán tâu rằng: - Thần muốn bệ hạ ngon miệng nên mới dụng công ninh "mầm đá" thật công phu. Xin gắng đợi chút nữa, sắp chín rồi...

Một chốc sau Vua lại giục, Quỳnh lại khẩn khoản thưa: "Gắng đợi thêm một chút mầm đá không kỹ lửa, không ninh nhừ ăn khó tiêu..."

Mặt trời xế bóng vẫn chưa thấy món mầm đá được dọn ra. Mùi cá khô, lẫn mùi khói bếp bữa cơm chiều của những nhà hàng xóm cạnh bên, làm bụng Vua "sôi lên sùng sục". Nhà vua đành gọi Quỳnh lên, vua ngồi lù đù hóp bụng lại, thú thật: "Ta đói lắm rồi, không đợi được nữa. Mầm đá để dành ăn sau cũng được. Bây giờ có thức gì dùng tạm, Trạng cứ cho mang lên!"

Quỳnh dạ một tiếng, vẻ miễn cưỡng rồi hét vọng xuống bếp: - Cứ chất thêm củi vào nồi "mầm đá"! Hãy bưng cơm lên dâng bệ hạ dùng cho qua bữa đã! Gia nhân dạ ran, rồi bê cái mâm lên.

Trên mâm, có một bát cơm với dĩa rau muống luộc, và một chiếc hũ sành. Vua thấy ngoài chiếc hũ có dán mảnh giấy hồng đề hai chữ "đại phong". Vua ăn cơm rau chấm nước "đại phong" ngon lành, chỉ một loáng lại đưa bát cho Trạng xới tiếp. Vua nghĩ bụng, chắc món này cũng quý hiếm đặc biệt, nên thấy Trạng giữ gìn chiếc hũ cẩn thận. Có lần rau đã hết nước chấm, mãi mới thấy Trạng cẩn thận đỡ miệng hũ, múc thêm mấy muôi nhỏ "đại phong" nữa... Vua ngắm nghía chiếc hũ lại nhìn Trạng:

- Này khanh, "đại phong" là món gì mà ngon lạ như vậy?

– Bẩm, đây chỉ là món thường ngày của con dân trong làng.

- Là gì, nói lên cho ta biết?

- Bẩm là tương ạ! 

Vua không tin bèn hỏi: "Đại phong" là nghĩa thế nào?

Quỳnh tủm tỉm cười: - Bẩm Ðại phong là gió lớn, gió lớn ắt đổ chùa, đổ chùa thì tượng lo, tượng lo là lọ tương.

Vua cười nói: - Lâu nay ta không ăn, quên mất cả vị, sao lại ngon thế?

Tâu bệ hạ, quả không sai, thứ tương đỗ này là chỉ là món ăn của dân nghèo xoàng xĩnh. Sở dĩ bệ hạ thấy ngon miệng bởi lúc ta đói thì ăn gì cũng thấy ngon, còn khi no dù ăn bao nhiêu sơn hào hải vị cũng không thấy vừa miệng.

Nhà Vua như bừng tỉnh... Liền đứng dậy, cảm ơn Trạng, rồi ra về.

Sưu tập và kể lại: Thiên Hương

Truyện Trạng Quỳnh: Ăn trộm mèo của Vua

Nhà vua có nuôi một con mèo quý, được xích bằng xích vàng và cho ăn toàn cao lương mỹ vị.

Trạng Quỳnh ăn trộm mèo Vua

Trạng Quỳnh thấy vậy nhân dịp vào chầu, liền bắt trộm về. Quỳnh cất xích vàng đi mà thay vào buộc bằng dây vải, buộc lại 1 góc, đến bữa thì để hai bát cơm: một bát đầy thịt cá, một bát chỉ có rau trộn đầu tép. Do quen ăn ngon sung sướng nên mèo chạy ngay đến bát cơm có thịt cá chực ăn. Quỳnh cầm sẵn roi, hễ chạy lại ăn bát thịt cá thì lập tức vung roi đánh. Cho đến khi quá đói, mèo ta đành phải chạy sang ăn bát cơm rau trộn đầu tép. Cứ như thế, được hơn nữa tháng, mèo thành quen, không bao giờ dám bén mảng đến bát thịt cá ăn nữa mới thả ra.

Truyện Trạng Quỳnh Ăn trộm mèo của VuaVua mất mèo quý, thương tiếc, cho người đi tìm, thấy nhà Quỳnh có một con giống hệt mèo Vua. Vua cho đòi Trạng Quỳnh đem mèo vào chầu. Vua nhìn thấy mèo, liền hỏi:

- Sao nó giống mèo của trẫm thế? Hay khanh thấy mèo của trẫm đẹp nên bắt đem về, hãy nói cho thật!

- Tâu bệ hạ, bệ hạ nghi cho hạ thần bắt trộm, thật là oan, cúi xin bệ hạ cho thử thì biết.

- Khanh muốn thử thế nào? Nói cho trẫm nghe.

- Muôn tâu bệ hạ, bệ hạ phú quý thì cho mèo ăn thịt ăn cá, sơn hào hải vị... còn hạ thần nghèo khó thì ngày ngày chỉ cho mèo ăn cơm rau với đầu tép. Bây giờ để hai bát cơm ấy, xem nó ăn bát nào thì biết ngay.

Vua sai đem ra thử. Mèo liền chạy thẳng đến bát cơm rau, ăn sạch.

Quỳnh nói:

- Xin bệ hạ lượng cho, người ta phú quý thì ăn cao lương mỹ vị, bần hàn thì cơm hẩm rau dưa. Mèo cũng vậy, phải theo chủ.

Nói xong lạy tạ đem mèo về.

Kể lại: Thiên Hương

Trạng Quỳnh: Dê đực chửa | Truyện dân gian

Vua muốn tìm kiếm người tài, bèn truyền lệnh: "mỗi làng phải tiến vua một con dê đực chửa". Hạn trong một tháng, nếu không có nộp thì sẽ trị tội cả làng.

Trạng Quỳnh: Dê đực chửa

Cáo thị về đến làng, hương cả chức sắc trong làng đều lo sốt vó, dân làng ai nấy đều cuống cuồng sợ hãi. Thử hỏi từ xưa đến nay có ai nói đến cái chuyện lạ lùng ấy đâu!? Dê đực làm sao có chửa được? Biết tìm ở đâu ra dê đực chửa bây giờ???
Trạng Quỳnh: Dê đực chửa

Thấy bố buồn rầu, dáng vẻ thiểu não đi về nhà Quỳnh hỏi:

- Thầy có việc gì mà trông buồn rầu thế?

Bố Quỳnh bèn kể lại mọi chuyện, Quỳnh nghe xong, thưa:

- Con tưởng việc gì, chứ việc ấy thì thầy không phải lo. Nhà vua chỉ bắt nộp mỗi một con thì có khó gì, cho dù bắt nộp mười con cũng có. Xin thầy cứ ra nhận lời với làng, bảo dân làng chuẩn bị cho con một trăm quan tiền, con sẽ đi kiếm dê đực chữa cho làng. Không thì mình sẽ chịu tội cho cả làng.

Nghe Quỳnh nói vậy, ông bố bán tín bán nghi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại không còn cách nào khác đành làm theo yêu cầu của Quỳnh. Bèn đánh liều ra thưa lại với làng, và làm tờ cam kết. Sau đó đem tiền về cho Quỳnh.

Sáng sớm hôm sau, hai cha con Quỳnh khăn gói lên kinh thành mua dê. Ðến nơi, Quỳnh nói với bố dò la xem hôm nào vua đi tuần hành. Hôm đó, Quỳnh dậy thật sớm, lén xuống dưới cổng cửa Ðông nằm chực. Khi xa giá nhà vua đến gần, Quỳnh khóc rống lên. Vua nghe tiếng trẻ con khóc nức nở bèn lấy làm lạ, sai lính tìm Quỳnh lại hỏi rõ nguyên do. Quỳnh giả vờ không biết là nhà vua, càng gào to, kể lể:

- Thưa ông, mẹ tôi chết đã ba năm nay, tôi nói mãi mà bố tôi không chịu đẻ em bé cho tôi bế…

Vua nghe xong, bật cười bảo rằng:

- Thằng bé này quả thật ngốc nghếch! Ba mày là đàn ông, trên đời này làm gì có chuyện đàn ông đẻ bao giờ.

Chỉ đợi vua nói vậy, Quỳnh liền nín ngay, rồi đứng chắp hai tay lại, nói thật trang nghiêm:

- Vậy mà nhà vua bắt dân làng tôi phải nộp dê đực chửa. Nếu dê đực chửa được thì chắc bố tôi cũng đẻ được. Có đúng không thưa ông!?

Nghe Quỳnh nói vậy, nhà vua giật mình, biết rằng Quỳnh bày kế. Vua khoái chí cười to, sau đó còn thưởng tiền cho Quỳnh và ban lệnh cho làng không phải cống dê đực chửa nữa.

Kể lại: Thiên Hương

Sự tích: Sâu hoá Bướm

Cách đây rất lâu, Sâu là loài sinh vật hiền lành, vô hại. Nó sống dưới lòng đất và là người bạn thân thiết nhất của Cây.

Sâu đất sống đời sống khiêm tốn, nó sống trong cái hang chật nhất, vừa đủ gói gọn thân nó. Nó ăn ít nhất, di chuyển xa nhất cũng chỉ là bò quanh gốc cây tìm đớp những con bọ mạt bé tí ngơ ngáo chuyên cắn phá Cây. Ngoài ra, Sâu đất còn giúp cho đất trồng trở nên tơi xốp, giúp Cây hấp thụ dinh dưỡng tốt nhất để Cây phát triển ngày càng khoẻ mạnh.

Bù lại, Cây trả ơn cho Sâu đất bằng cách khi Cây đậu được những quả chín ngon nhất. Cây đều dành phần cho Sâu đất đầu tiên. Cứ thế Cây và Sâu đất sống bên cạnh hỗ trợ và yêu thương lẫn nhau, tình cảm rất sâu đậm, khắn khít.

TRUYỆN CỔ TÍCH: SÂU HOÁ BƯỚM

Sự tích: Sâu hoá BướmBởi Cây quá khoẻ mạnh khiến lũ bọ không thể cắn phá nổi. Lũ bọ mạt không có thức ăn, chúng vừa đói, vừa bị Sâu đất giết hại ngày càng nhiều hơn. Trong lúc những con Bọ đang bị đe doạ tới mức khủng hoảng, sắp bị tuyệt chủng thì một con bọ mạt đến gặp Bọ Chúa hiến kế, nó nói:

- "Thưa bọ chúa. Chúng ta phải tìm cách chia rẽ tình cảm của Sâu đất và Cây. Nếu không giống loài ta sẽ sớm phải tuyệt chủng."

Bọ chúa nghe vậy bèn hỏi lại:

- "Ta cũng muốn lắm, nhưng bằng cách nào đây???"

Con bọ mạt bèn nói:

- "Hãy làm theo kế sách của tôi, đảm bảo thành công!!!"

Nói xong nó ghé tai Bọ Chúa thì thầm... Nghe xong Bọ chúa bèn gật gù cười to khoái chí, lập tức cho lũ con bọ khác làm theo.

Bán chó con | Truyện ngắn song ngữ Anh-Việt

Một chủ cửa hàng thú cưng đóng một bảng hiệu treo ở trước cửa với dòng chữ "Bán chó con". Bảng hiệu là cách để thu hút bọn trẻ con. Ngay lập tức, một cậu bé đã xuất hiện và hỏi: “Ông định bán những con chó nhỏ đó với giá bao nhiêu?”.

Bán chó con | Puppies For Sale BÁN CHÓ CON

Chủ cửa hàng thú cưng trả lời: “Bất cứ giá nào từ 30 đô la đến 50 đô la”.

Cậu bé thò tay vào túi lấy ra một ít tiền lẻ. “Cháu có 2 đô la 37 xu, làm ơn cho cháu nhìn chúng được không?”.

Người đàn ông mỉm cười và huýt sáo. Chú chó Lady nghe thấy liền chạy ra khỏi chuồng chạy lại bên ông, Lady chạy xuống lối đi của cửa hàng theo sau là 5 chú chó con. Ở phía sau là một chú chó con bị bỏ lại khá xa. Ngay lập tức, cậu bé phát hiện ra chú chó bị tụt lại phía sau, đang đi khập khiểng.

Cậu bé hỏi: “Có điều gì không bình thường với chú chó nhỏ đó ạ?”.

Ông chủ cửa hàng giải thích rằng khi chú chó nhỏ này mới sinh ra, bác sĩ thú y đã khám bệnh cho nó và phát hiện ra nó không có cái hông và sẽ phải đi khập khiễng như vậy suốt đời.

Cậu bé bị kích động và nói: “Đó là con chó nhỏ mà cháu muốn mua”.

“Không, cháu không nên mua con chó nhỏ đó. Nếu cháu thật sự muốn có nó, chú sẽ tặng nó cho cháu”, Chủ cửa hàng nói.

Cậu bé buồn bã. Cậu nhìn thẳng vào trong đôi mắt ông ta, và nói: “Cháu không muốn chú tặng chú chó đó cho cháu. Chú chó nhỏ đó đáng giá như tất cả con chó khác và cháu sẽ trả tiền đầy đủ. Nói tóm lại, cháu sẽ đưa cho chú 2 đô la 37 xu bây giờ, và 50 xu mỗi tháng cho đến khi cháu trả hết tiền cho chú”.

Người chủ cửa hàng thú cưng liền phản đối và khuyên: “Thật ra cháu không nên mua con chó nhỏ này. Nó không thể nhảy và chơi với cháu như những con chó khác”.

Nghe đến đây, cậu bé liền cúi xuống và cuộn ống quần của mình lên để lộ ra một cái chân trái bị tật, được chống giữ bởi hai thanh kim loại lớn. Cậu bé nhìn ông chủ và trả lời một cách nhẹ nhàng: “Chà, cháu cũng không chạy giỏi đến thế và chú chó nhỏ này sẽ cần một người có thể hiểu nó"

Chủ cửa hàng đang cắn chặt môi dưới của ông ta. Nước mắt dâng trào trong đôi mắt... Ông ta mỉm cười và nói, "Con trai, ta hy vọng và cầu nguyện rằng mỗi một chú chó con này sẽ có được người chủ giống như con."

*Lời bình: "Đồng bệnh tương lân"

Khi con người ta ở trong cùng một hoàn cảnh giống nhau thì người ta sẽ dễ dàng thấu hiểu và cảm thông cho nhau

PUPPIES FOR SALE

A pet store owner was tacking a sign above his door that read "Puppies for Sale." The signs have a way of attracting children. Soon a little boy appeared at the sign and asked: "How much are you gonna sell those puppies for?"

Bán chó con | Truyện ngắn song ngữ Anh-ViệtThe store owner replied: "Anywhere from $30-$50."

The little boy reached into his pocket and pulled out some change. "I have $2.37, can I look at them?"

The store owner smiled and whistled. Out of the kennel came his dog named Lady, running down the aisle of his store followed by five little puppies. One puppy was lagging considerably behind. Immediately the little boy singled out the lagging, limping puppy.

He asked: "What's wrong with that little dog?"

The man explained that when the puppy was born the vet said that this puppy had a bad hip socket and would limp for the rest of his life.

The little boy got really excited and said: "That's the puppy I want to buy!"

The man replied: "No, you don't want to buy that little dog. If you really want him, I'll give him to you."

The little boy got upset. He looked straight into the man's eyes and said "I don't want you to give him to me. He is worth every bit as much as the other dogs and I'll pay the full price. In fact I will give you $2.37 now and 50 cents every month until I have him paid for."

The man countered: "You really don't want to buy this puppy son. He is never gonna be able to run, jump and play like other puppies."

To this, the little boy reached down and rolled up his pant leg to reveal a badly twisted, crippled left leg supported by a big metal brace. He looked up at the man and said: "Well, I don't run so well myself and the little puppy will need someone who understands."

The man was now biting his bottom lip. Tears welled up in his eyes....He smiled and said: "Son, I hope and pray that each and every one of these puppies will have an owner such as you."

*Comment: "Two in distress make sorrow less"

When people are in the same situation, people will easily understand and sympathize with each other.

Kể lại: Thiên Hương

Sư tử, Lừa và Cáo | Truyện ngụ ngôn song ngữ Anh-Việt

Sư tử, Lừa và Cáo rủ nhau đi săn mồi chung. Sau khi kiếm được rất nhiều thức ăn, Sư tử ra lệnh cho Lừa phân chia chiến lợi phẩm. Lừa chia thức ăn thành ba phần bằng nhau và yêu cầu Sư tử và Cáo chọn phần trước.

Sư tử, Lừa và Cáo | Truyện ngụ ngôn song ngữ Anh-ViệtCáo thì rất hài lòng, nhưng Sư tử lại gầm to rất giận dữ sau đó lao vào tấn công và nuốt chửng Lừa. Sau khi ăn thịt Lừa xong, Sư tử quay sang Cáo:

- "Ngươi hãy chia nó," Sư tử nói.

Cáo bèn gom tất cả thức ăn chất thành một đống và chỉ giữ lại một chút cho mình, những thứ gần như bỏ đi như: sừng và móng của một con dê núi, và đuôi của con bò.

Sư tử thấy Cáo phân chia rất là ưng bụng bèn hỏi một cách vui vẻ:

- "Ai đã dạy ngươi cách phân chia công bằng như thế?"

"Tôi đã học được một bài học từ Lừa," Cáo trả lời, sau đó nó cẩn thận rời đi thật xa.

Kể từ đó, không con vật nào dám đi săn cùng Sư tử nữa.

*Bài học: "Học hỏi từ những sai lầm"

 Hãy nhìn vào những thất bại của người khác mà lưu ý. Bởi đôi khi những sai lầm có thể khiến bạn mất mạng.

The Lion, The Ass and The Fox

A Lion, an Ass, and a Fox went hunting together. After they had acquired a great deal of food, the Lion asked the Ass to divide the spoils. The Ass divided the food into three equal parts and requested the two others to make the first choice.

The Fox was well satisfied, but The Lion roared angrily then attacked and devoured the Ass. After he finished eating, then he turned to the Fox.

- “You divide it,” the Lion said.

The Fox gathered all of the food into one heap and only kept a little for himself, such undesirable bits as the horns and hoofs of a mountain goat, and the tail of the cow.

- “Who taught you to divide so fairly?” The Lion asked pleasantly.

“I learned a lesson from the Ass,” replied the Fox, then carefully move away.

Then, no animal dared to go hunting with the Lion.

*Lesson: "Learn from mistakes"

Look at the mistakes others make and take note. Sometimes mistakes will make you die.

Kể lại: Thiên Hương