Pages

Phát hiện trẻ bị xâm hại, bạo hành gọi ngay 111

Khi chúng ta phát hiện trẻ có dấu hiệu bị bạo hành, bị ngược đãi, xâm hại hoặc bị bóc lột, bắt cóc, mua bán trẻ em... xin hãy gọi ngay đến số 111

Tệ nạn Xã Hội: là báo ứng, con cháu nhờ vào Đức ông bà cha mẹ

Mưu tài hại mạng: phải đánh đổi bằng sinh mạng

Lừa và Ngựa | Truyện song ngữ Anh-Việt

Ngày xưa, một nhà buôn có được một chú Lừa và một con Ngựa. Hàng ngày, ông ta chất rất nhiều đồ vật nặng lên chú Lừa và đi đến thành phố để bán những thứ đấy.

LỪA VÀ NGỰA

Trong một ngày nắng nóng, chú lừa bắt đầu thấy chóng mặt. Lừa cầu xin Ngựa chia sẽ giúp nó một chút gánh nặng:

- "Cầu xin anh hãy giúp tôi với một nửa gánh nặng này. Tôi biết anh có thừa khả năng đó."

Nhưng Ngựa đã từ chối thẳng thừng và nói rằng nhiệm vụ mang vác đồ không phải của nó.

Lừa và Ngựa | Truyện song ngữ Anh-ViệtChẳng bao lâu, chú Lừa đã gục ngã và chết vì kiệt sức. Sau đó, Ngựa phải tải tất cả mọi thứ, thậm chí cả bộ da của chú lừa.

*Bài học
Vì vậy, người mà không giúp đỡ bạn mình trong lúc khó khăn, về sau sẽ phải tự mình nhận lãnh tất cả những vấn đề đó.

Nếu chỉ lo cho bản thân mà bỏ mặc người khác sống chết, thì bạn sẽ sớm phải hối hận như con Ngựa trong câu chuyện.

Hiệp sĩ và lòng chính nghĩa, Bất công và sự thối nát: ĐẠO TRỜI Ở ĐÂU???

Ngày 13/5/2018 là ngày mà hơn 90 triệu con tim khắp cả nước Việt Nam ngậm ngùi, thương khóc cho các anh: 02 người hiệp sĩ đã ra đi mãi mãi, đau xót cho những người ở lại đang nằm hồi sức trong bệnh viện 115, và buồn thương cho cả Xã Hội này.
Ba hiệp sĩ bắt cướp bị thương đang được điều trị tại bệnh viện
Ba hiệp sĩ bị thương đang được điều trị tại bệnh viện
Các anh - những người hiệp sĩ: phải trả một cái giá quá đắt để bảo vệ cho cái gọi là chính nghĩa, thứ mà dần trở nên xa xỉ trong cái Xã Hội ngày nay.

I. HIỆP SĨ ĐƯỜNG PHỐ & LÒNG CHÍNH NGHĨA

Trong khi những vụ án chấn động về "Nạn ấu dâm" vẫn đang là nỗi đau tột cùng trong lòng người dân cả nước thì chỉ mấy ngày trước dân ta lại tràn ngập trong "Nước mắt thủ thiêm", hình ảnh hàng trăm hộ dân Thủ Thiêm cầm trong tay tờ đơn đi từ Nam ra Bắc khiếu nại suốt 20 năm trời để đòi lại nhà, đòi lại đất, đòi lại công lý còn chưa thôi tức tưởi thì nay phủ khắp trên các mặt báo là hình ảnh TỬ THƯƠNG VÌ NGHĨA của những hiệp sĩ đường phố xả thân, liều mình bắt cướp.

Có quá nhiều tin buồn, quá nhiều những oan khuất, uất ức đến cùng một lúc. Đôi khi khiến ta không khỏi phải bàng hoàng, đau xót, phẩn uất xen lẫn cảm giác bất lực cùng cực...

Có người đã hỏi với Trời rằng: Tại sao người tốt luôn gặp nạn??? Tại sao ông trời lại không che chở cho họ chứ???

Cũng có người sẽ trách móc như bấy lâu nay đã trách móc: Công an nhân dân TP.HCM - những người cán bộ hưởng lương từ tiền thuế của nhân dân đã làm gì mà để trộm cướp lộng hành, để dân thường phải trở thành hiệp sĩ tay không bắt cướp???

Có người đã hỏi vô chừng, cho đến nay vẫn không có câu trả lời: Hiệp sĩ bắt cướp bảo vệ người dân? Vậy ai bảo vệ các anh? Các anh bắt cướp vì chính nghĩa, không hưởng một đồng lương nào. Nhưng nếu trong lúc rượt đuổi bắt cướp chẳng may bị hư hao, thiệt hại tài sản của người khác... giả sử người bị đâm kia không phải là các anh, mà là một trong số những bọn cướp. Thì với Luật pháp Việt Nam, các anh phải chịu truy tố trách nhiệm dân sự, hình sự. Đó là còn chưa kể đến việc bị trộm cướp trả thù, các anh cũng phải tự mình gánh chịu... Ngược lại, trong trường hợp này các anh nằm xuống trong lúc bảo vệ bình yên cho thành phố thì các anh sẽ được gì? Đó là nỗi đau mất người thân, con mất cha, vợ mất chồng, bạn bè anh em mất đi một người vào sinh ra tử, Xã Hội mất đi một người con nghĩa hiệp.

Nếu đã vậy thì có nên tốt bụng nghĩa hiệp tới mức mất đi tính mạng không?

Truyện cổ tích: TẤM CÁM (BẢN GỐC)

Tấm Cám (Bản gốc) | Truyện cổ tích Việt Nam
Ngày xửa ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ, gần trạc tuổi nhau. Tấm là con vợ cả. Cám là con vợ lẻ. Mẹ Tấm mất từ hồi Tấm còn bé, mấy năm sau đó cha Tấm cũng qua đời. Tấm ở với dì ghẻ là mẹ Cám.

TRUYỆN CỔ TÍCH TẤM CÁM

Mụ dì ghẻ này rất cay nghiệt. Ngày qua ngày bà ta bắt Tấm phải làm hết việc nhà cho đến mọi việc nặng nhọc: hết chăn trâu, cắt cỏ, gánh nước, đến thái khoai, vớt bèo, ban đêm lại còn xay lúa giã gạo mà không hết việc. Trong khi đó Cám được mẹ nuông chiều, suốt ngày rong chơi, không phải làm việc nặng.

Hôm nọ, bà ta đưa cho hai chị em mỗi người một cái giỏ bảo ra đồng xúc tép, và nói:

- Hễ đứa nào bắt được đầy giỏ tép thì ta sẽ thưởng cho một cái yếm đỏ.

Truyện cổ tích: Ba lưỡi rìu

Ngày xửa ngày xưa, có một anh tiều phu nghèo khổ, cha mẹ anh bệnh nặng chẳng may mất sớm, chỉ để lại cho anh duy nhất một chiếc rìu sắt. Hằng ngày, anh tiều phu phải lên núi đốn củi rồi đem củi bán lấy tiền kiếm sống qua ngày.

Một hôm, như thường ngày anh tiều phu lại vác rìu lên núi để đốn củi. Trong lúc đang chặt củi ở cạnh bờ suối, thì chẳng may chiếc rìu của anh bị gãy cán, lưỡi rìu bị văng xuống dưới dòng suối. Dòng suối nước chảy cuồn cuộn, nếu ai lỡ trượt chân rơi xuống suối thì có thể bị nước cuốn trôi khó lòng bơi được vào bờ, do đó anh tiều phu chỉ biết ngồi nhìn lưỡi rìu chìm sâu xuống đáy nước rồi than khóc tỉ tê, đến cỏ cây cũng mũi lòng:
Ba lưỡi rìu | Truyện cổ tích Việt Nam
Bỗng có một ông lão râu tóc bạc phơ, đôi mắt hiền từ xuất hiện trước mặt anh chàng tiều phu, ông lão bước đến nhìn chàng tiều phu và hỏi:

 - Tại sao con lại ngồi khóc ở đây?

Chàng tiều phu gạt nước mắt, nhìn ông lão đáp:

- Thưa ông, bố mẹ con chẳng may mất sớm, con phải sống mồ côi từ nhỏ. Gia cảnh nhà con rất nghèo, gia tài duy nhất của con là chiếc rìu sắt, đó cũng là kỉ vật mà bố mẹ con trước lúc qua đời để lại. Hàng ngày con nhờ có chiếc rìu lên núi đốn củi, kiếm sống qua ngày. Nhưng vừa nãy trong lúc đốn củi, chẳng may con làm lưỡi rìu rơi xuống suối mất rồi... từ nay con không biết lấy gì để kiếm sống qua ngày nữa. Con đau buồn quá thưa ông!

Ông lão nghe xong liền cười và nói:

- Ta tưởng chuyện gì lớn, con đừng khóc nữa, ta sẽ giúp con lấy lưỡi rìu lên.

Vừa dứt lời, ông lão liền lao mình xuống dòng suối. Được một lúc, ông lão ngoi lên khỏi mặt nước, tay cầm một lưỡi rìu bằng bạc chói loáng và hỏi anh tiều phu nghèo:

- Đây có phải là lưỡi rìu của con hay không?

Chàng tiều phu liền đáp:

- Dạ không thưa ông! Đây không phải lưỡi rìu của con.

Ông lão cười rồi lại lặn xuống dòng suối đang chảy xiết. Một lát sau, ông lão ngoi lên khỏi mặt nước, lần này trên tay ông cầm một chiếc rìu bằng vàng sáng chói lấp lánh. Ông lão hỏi chàng tiều phu:

- Lưỡi rìu vàng này có phải của con không?

Anh chàng tiều phu nhìn ông lão, anh lại lắc đầu thật thà trả lời:

- Dạ lưỡi rìu này cũng không phải là của con. Lưỡi rìu của con bằng sắt ông ạ.

Nghe vậy, ông lão lại tiếp tục lặn sâu xuống dòng suối đang cuồn cuộn. Lần này, khi ngoi lên khỏi mặt nước ông đưa lên một lưỡi rìu bằng sắt, ông lão lại hỏi:

- Vậy đây có phải lưỡi rìu mà con đánh rơi hay không?

Thấy đúng là lưỡi rìu của mình, anh chàng tiều phu liền reo lên mừng rỡ:

- Ôi, đây đúng là lưỡi rìu của con rồi. Lưỡi rìu này là cả sinh mạng của con, con vô cùng đội ơn ông đã tìm lại nó cho con, con thật không biết lấy gì để đền ơn ông.

Ông lão bỗng chốc hiện nguyên hình là một ông Bụt. Ông Bụt tươi cười, giọng rềnh vang nói:

- Con đúng là một người thật thà trung thực, không hề tham lam vàng bạc và lợi lộc trước mắt. Để khen thưởng cho con. Nay ta tặng thêm cho con hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc này, con hãy nhận lấy.

Anh chàng tiều phu vui mừng cúi đầu cảm tạ, hai tay đỡ lấy hai lưỡi rìu.

Ông Bụt cười vui, vuốt bộ râu trắng muốt, rồi hoá phép biến mất.

Tổng hợp và biên soạn: Thiên Hương

Rác và Hoa

Rác và Hoa
Con người ta thường có tâm lý sợ hãi, chán ghét khổ đau nên luôn tìm cách trốn chạy khổ đau. Đó là tâm lý chung của tất cả mọi người, tâm lý trốn chạy cõi khổ đau này để đi tìm một cõi khác không có khổ đau. Người ta thường mơ tưởng đến một cõi không còn khổ đau và gọi đó là miền Cực lạc hay Thiên Đường.

Nhưng ý niệm cho rằng Thiên đường - Cõi Trời là một nơi thần tiên không có khổ đau, cũng như cho rằng cõi Cực lạc - Cõi Phật là nơi không chứa đựng phiền não, khổ đau là những ý niệm còn ngây thơ.

I. ĐỪNG CHẠY TRỐN KHỔ ĐAU

Quán chiếu với đời sống của Sen, ta thấy: Hoa Sen mọc lên từ bùn nhơ.

Như vậy có thể nói rằng: không có bùn thì không thể có Sen, chỗ nào có sen là chỗ đó có bùn và chỗ nào có bùn thì ở đó chúng ta có thể trồng sen. Nếu ta muốn có được những bông hoa sen trang nhã thanh khiết thì nhất định phải có bùn nhơ (rác).

Hạnh phúc và khổ đau cũng vậy. Chính nhờ chất bùn là đại diện cho khổ đau mà tạo ra được Hoa Sen là đại diện cho hạnh phúc. Quán chiếu tính tương thức giữa rác và hoa, giữa phiền não và hạnh phúc. Chúng ta thấy rằng làm gì có hiểu, có thương, có hạnh phúc nếu không có khổ đau? Giống như làm gì có Sen nếu không có bùn?

Chính khổ đau đã dạy cho ta biết hiểu và biết thương. Nơi nào có hiểu và có thương thì nơi đó có hạnh phúc. Nơi có hạnh phúc thì tất nhiên sẽ ít khổ.

Sơ đồ hạnh phúc: việc gì phải lo lắng?

Tôi nhớ có một sơ đồ hạnh phúc mà một người bạn đã gửi cho tôi. Nếu bạn áp dụng nó trong cuộc sống, tôi đảm bảo rằng cuộc sống của bạn sẽ khác

Sơ đồ hạnh phúc: Việc gì phải lo lắng?Bạn gặp vấn đề trong cuộc sống?

- Không!

- Vậy việc gì phải lo lắng?

Bạn gặp vấn đề trong cuộc sống?

- Có!

Bạn có thể giải quyết không?

- Có!

- Vậy việc gì phải lo lắng?

Bạn gặp vấn đề trong cuộc sống?

- Có!

Bạn có thể giải quyết không?

- Không!

- Vậy việc gì phải lo lắng?

Tại sao chúng ta cứ mãi quẩn quanh với sự lo lắng, sợ hãi, tức giận, những điều mà làm chúng ta không bao giờ có được sự bình yên trong tâm trí?

Luôn có lý do làm ta phải khóc. Chúng ta không cười với một câu chuyện cũ. Vậy tại sao lại khóc nhiều lần cùng một vấn đề?

Cười hay khóc. Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào sự lựa chọn của ta mà thôi.

- Khi bạn ngồi ở đây, nếu có ai đó đang nói xấu bạn, bạn biết không?

- Có ai đó không hài lòng với bạn và đặt điều chống lại bạn, bạn có thể kiếm soát được chuyện đó không?

Thứ duy nhất, chúng ta có thể kiểm soát được đó là: SMILE - mỉm cười

Mỉm cười sẽ giúp mọi người hạnh phúc hơnSMILE: là điều tốt đẹp nhất trên gương mặt của bạn

SMILE: cũng là thứ làm ta dễ chịu nhất

SMILE: giúp kết nối mọi người lại gần nhau hơn.

SMILE: có thể thay đổi cuộc đời bạn

Với những ai đang quét lá hay đang nhặt rác, hãy luôn nhớ lấy tên họ và luôn mỉm cười, gọi tên họ một cách chân thành nhất. Khi lướt qua những người mà ta không nhận ra là ai hãy cứ nhìn vào mắt họ, nở nụ cười và nói "Xin chào". Điều tệ nhất có thể xảy ra đó là: người ta sẽ nhớ đến bạn là một ai đó biết cười và luôn biết nói "Xin chào".

Hãy cười khi có thể.

Tham thiền đạo Bụt
Thiên Hương