Pages

Phát hiện trẻ bị xâm hại, bạo hành gọi ngay 111

Khi chúng ta phát hiện trẻ có dấu hiệu bị bạo hành, bị ngược đãi, xâm hại hoặc bị bóc lột, bắt cóc, mua bán trẻ em... xin hãy gọi ngay đến số 111

Tệ nạn Xã Hội: là báo ứng, con cháu nhờ vào Đức ông bà cha mẹ

Mưu tài hại mạng: phải đánh đổi bằng sinh mạng

Showing posts with label truyện ngắn. Show all posts
Showing posts with label truyện ngắn. Show all posts

Mạnh Thường Quân mua "Nghĩa"

Chúng ta vẫn thường gọi những nhà tài trợ hảo tâm, từ thiện là “Mạnh Thường Quân”. Tuy nhiên nguồn gốc của nó thì không phải ai cũng hiểu rõ. Bạn đã bao giờ tự hỏi danh từ ấy xuất phát từ đâu? 

Mạnh Thường Quân là ai?

Mạnh Thường Quân tên thật là Điền Văn, con trai của Tướng quốc Điền Anh, người nước Tề thời Chiến Quốc. Sau khi thân phụ qua đời, ông cũng được phong làm Tướng quốc, ăn lộc ở đất Tiết.
Mạnh Thường Quân mua "Nghĩa"

Mạnh Thường Quân nhà rất giàu có, cho vay mượn nhiều. Một hôm sai Phùng Hoan đi lấy nợ lãi ở ấp Tiết. Phùng Hoan bình thường không có tài gì nổi bật nhưng vốn tính trung hậu, đáng tin. Trước khi đi, Phùng Hoan hỏi:

- Tiền nợ thu về ngài có định mua thêm gì về không?

Mạnh Thường Quân nói:

- Ngươi xem trong nhà ta còn thiếu thứ gì thì cứ mua về.

Phùng Hoan đến nơi, thấy những người mắc nợ Mạnh Thường Quân hầu hết đều là những nông dân bần cùng khốn khó. Ông bèn cho gọi dân làng ấp Tiết đến và bố cáo rằng: “Mạnh Thường Quân cho vay nợ không phải vì lợi lộc mà muốn để mọi người có vốn mưu sinh, lập nghiệp. Nay người có tiền đã lập văn tự hứa trả còn người nghèo khổ không thể trả thì miễn cho!”. Nói xong, ông ra lệnh đốt sạch văn tự ghi nợ. Dân làng nghe xong đều quì sụp xuống lạy tạ, tôn Mạnh Thường Quân như cha mẹ tái sinh.

Lúc về đến, Mạnh Thường Quân hỏi Phùng Hoan có mua được gì không, Phùng Hoan thưa rằng: 

- Nhà tướng công tiền tài, châu báu đầy kho, chó ngựa đầy chuồng, mỹ nữ đầy nhà, không còn thiếu thứ gì nữa. Chỉ còn thiếu một chữ ″Nghĩa″, tôi trộm phép vì tướng công đã mua được về.

Mạnh Thường Quân nghe Phùng Hoan thuật lại mọi chuyện trong bụng không được vui, nhưng việc đã rồi nên đành bỏ qua, không hỏi gì đến nữa.

Về sau, Mạnh Thường Quân bị Tề Vương phế truất tước vị, cho lui về ấp Tiết sinh sống. Lúc này, các môn khách của Mạnh Thường Quân kết giao trước nay cũng dần tản mát đi cả. Chỉ có Phùng Hoan vẫn ở lại bên cạnh. 

Người dân ấp Tiết nghe tin Mạnh Thường Quân về đến, già trẻ lớn bé không quản ngại, lặn lội kéo ra đứng suốt 10 dặm đường để đón Mạnh Thường Quân, lại còn dâng cơm rượu, chúc tụng, nhắc đến chuyện ân nghĩa năm xưa. Lúc này Mạnh Thường Quân mới hiểu được cái giá của chữ "Nghĩa" mà Phùng Hoan khi xưa đã mua về cho ông, trong lòng hết mực cảm kích Phùng Hoan. 

Sưu tập và hệ thống: Thiên Hương

*Chú Thích:

Phùng Hoan: vốn là một trong những môn khách thường hay lui tới ở nhà Mạnh Thường Quân, được Thường Quân tiếp đãi rất hậu nên trong lòng rất cảm kích, khi Mạnh Thường Quân bị bãi quan về, cũng nhờ có Phùng Hoan mà ông được phục chức.

Tiết: Tên một nước nhỏ thời Chiến Quốc, sau bị nước Hồ lấy mất, nay là Huyện Đằng, tỉnh Sơn Đông.

**Lời Bàn:

Của là trọng, mà nghĩa lại đáng trọng hơn. Vì của có thể hết, chứ nghĩa thì còn mãi mãi. Người ta ở đời, lúc đã giàu có, thường cứ hay vơ vét tham gian, cứ tưởng rằng như thế là được lâu dài bền chặt. Nhưng ta nên hiểu cái lẽ "Tài vi oán thủ" nghĩa là của là cái kho oán, lắm khi chỉ vì lắm của mà gây nên những chuyện làm cho thiên hạ bất bình, ghét bỏ, thù oán ghen hờn, cho nên người ta lúc giàu có, cũng nên ăn ở làm sao để "mua" lấy được chữ "Nghĩa" để phòng khi suy biến, về sau còn có chốn nương nhờ. Việc nghĩa tức là việc phải, việc nghĩa tức là việc từ thiện. Việc nghĩa tức là việc ích lợi chung, việc nghĩa tức là việc công bằng, ơn đức, chỉ có nghĩa để thấm lòng người và làm cho người nhớ dai mà thôi.

Bán chó con | Truyện ngắn song ngữ Anh-Việt

Một chủ cửa hàng thú cưng đóng một bảng hiệu treo ở trước cửa với dòng chữ "Bán chó con". Bảng hiệu là cách để thu hút bọn trẻ con. Ngay lập tức, một cậu bé đã xuất hiện và hỏi: “Ông định bán những con chó nhỏ đó với giá bao nhiêu?”.

Bán chó con | Puppies For Sale BÁN CHÓ CON

Chủ cửa hàng thú cưng trả lời: “Bất cứ giá nào từ 30 đô la đến 50 đô la”.

Cậu bé thò tay vào túi lấy ra một ít tiền lẻ. “Cháu có 2 đô la 37 xu, làm ơn cho cháu nhìn chúng được không?”.

Người đàn ông mỉm cười và huýt sáo. Chú chó Lady nghe thấy liền chạy ra khỏi chuồng chạy lại bên ông, Lady chạy xuống lối đi của cửa hàng theo sau là 5 chú chó con. Ở phía sau là một chú chó con bị bỏ lại khá xa. Ngay lập tức, cậu bé phát hiện ra chú chó bị tụt lại phía sau, đang đi khập khiểng.

Cậu bé hỏi: “Có điều gì không bình thường với chú chó nhỏ đó ạ?”.

Ông chủ cửa hàng giải thích rằng khi chú chó nhỏ này mới sinh ra, bác sĩ thú y đã khám bệnh cho nó và phát hiện ra nó không có cái hông và sẽ phải đi khập khiễng như vậy suốt đời.

Cậu bé bị kích động và nói: “Đó là con chó nhỏ mà cháu muốn mua”.

“Không, cháu không nên mua con chó nhỏ đó. Nếu cháu thật sự muốn có nó, chú sẽ tặng nó cho cháu”, Chủ cửa hàng nói.

Cậu bé buồn bã. Cậu nhìn thẳng vào trong đôi mắt ông ta, và nói: “Cháu không muốn chú tặng chú chó đó cho cháu. Chú chó nhỏ đó đáng giá như tất cả con chó khác và cháu sẽ trả tiền đầy đủ. Nói tóm lại, cháu sẽ đưa cho chú 2 đô la 37 xu bây giờ, và 50 xu mỗi tháng cho đến khi cháu trả hết tiền cho chú”.

Người chủ cửa hàng thú cưng liền phản đối và khuyên: “Thật ra cháu không nên mua con chó nhỏ này. Nó không thể nhảy và chơi với cháu như những con chó khác”.

Nghe đến đây, cậu bé liền cúi xuống và cuộn ống quần của mình lên để lộ ra một cái chân trái bị tật, được chống giữ bởi hai thanh kim loại lớn. Cậu bé nhìn ông chủ và trả lời một cách nhẹ nhàng: “Chà, cháu cũng không chạy giỏi đến thế và chú chó nhỏ này sẽ cần một người có thể hiểu nó"

Chủ cửa hàng đang cắn chặt môi dưới của ông ta. Nước mắt dâng trào trong đôi mắt... Ông ta mỉm cười và nói, "Con trai, ta hy vọng và cầu nguyện rằng mỗi một chú chó con này sẽ có được người chủ giống như con."

*Lời bình: "Đồng bệnh tương lân"

Khi con người ta ở trong cùng một hoàn cảnh giống nhau thì người ta sẽ dễ dàng thấu hiểu và cảm thông cho nhau

PUPPIES FOR SALE

A pet store owner was tacking a sign above his door that read "Puppies for Sale." The signs have a way of attracting children. Soon a little boy appeared at the sign and asked: "How much are you gonna sell those puppies for?"

Bán chó con | Truyện ngắn song ngữ Anh-ViệtThe store owner replied: "Anywhere from $30-$50."

The little boy reached into his pocket and pulled out some change. "I have $2.37, can I look at them?"

The store owner smiled and whistled. Out of the kennel came his dog named Lady, running down the aisle of his store followed by five little puppies. One puppy was lagging considerably behind. Immediately the little boy singled out the lagging, limping puppy.

He asked: "What's wrong with that little dog?"

The man explained that when the puppy was born the vet said that this puppy had a bad hip socket and would limp for the rest of his life.

The little boy got really excited and said: "That's the puppy I want to buy!"

The man replied: "No, you don't want to buy that little dog. If you really want him, I'll give him to you."

The little boy got upset. He looked straight into the man's eyes and said "I don't want you to give him to me. He is worth every bit as much as the other dogs and I'll pay the full price. In fact I will give you $2.37 now and 50 cents every month until I have him paid for."

The man countered: "You really don't want to buy this puppy son. He is never gonna be able to run, jump and play like other puppies."

To this, the little boy reached down and rolled up his pant leg to reveal a badly twisted, crippled left leg supported by a big metal brace. He looked up at the man and said: "Well, I don't run so well myself and the little puppy will need someone who understands."

The man was now biting his bottom lip. Tears welled up in his eyes....He smiled and said: "Son, I hope and pray that each and every one of these puppies will have an owner such as you."

*Comment: "Two in distress make sorrow less"

When people are in the same situation, people will easily understand and sympathize with each other.

Kể lại: Thiên Hương

Người lính bị mất một tay và một chân | Truyện ngắn chọn lọc

Người lính bị mất một tay và một chân | Truyện ngắn chọn lọc
Chiến tranh kết thúc, ngày xuất ngũ đã cận kề, anh lính thu xếp hành trang chuẩn bị trở về nhà. Trước hôm xuất ngũ một ngày, anh xin phép đơn vị gọi điện thoại về cho gia đình.

Chỉ trò chuyện qua điện thoại, nhưng anh có thể cảm nhận được niềm vui mừng của cha mẹ, qua cách họ hỏi thăm anh dồn dập.

Sau khi thông báo cho cha mẹ ngày xuất ngũ, anh ngập ngừng hỏi:

- "Thưa ba mẹ, con muốn xin ba mẹ giúp con chuyện này…"

Cha mẹ anh đang rất vui mừng khi sắp được gặp đứa con trai yêu quý, người cha liền hào hứng nói:

- "Tất nhiên rồi con trai. Bất cứ chuyện gì cha mẹ cũng sẵn sàng giúp con."

Anh con trai liền nói: "Con có một người bạn rất tốt, cậu ấy đã cứu mạng con trên chiến trường. Nếu không có cậu ấy chắc con đã không thể trở về với bố mẹ. Vậy bạn con có thể ở cùng chúng ta được không?"

- "Tất nhiên là được rồi con trai. Anh bạn ấy thật là tốt bụng. Cha mẹ rất biết ơn những gì cậu ấy đã làm cho con và cả gia đình ta. Chúng ta cần gặp mặt và cảm ơn anh ấy". Cha cậu đáp.

- "Nhưng mà, con muốn ba mẹ biết một điều, vì cứu con cậu ấy bị thương khá nặng và đã bị mất một tay và một chân. Hiện giờ bạn con không có nơi nào khác để về, con muốn đưa cậu ta về sống chung với chúng ta”.

Mẹ cậu ấp úng: “Con trai à, mẹ rất tiếc. Nhưng có lẽ chúng ta sẽ tìm cho cậu ta một nơi khác để sống”.

- “Không, thưa bố mẹ, con muốn anh ta ở cùng với chúng ta”.

Cha anh nghiêm giọng chậm rãi nói: “Con trai à, con có biết con đang nói gì không? Chúng ta còn có cuộc sống riêng, hơn nữa cha mẹ cũng đã già rồi, chúng ta không thể chăm sóc cậu ta cả đời này được. Một người khuyết tật như cậu ta sẽ là gánh nặng rất lớn cho cuộc sống của gia đình mình. Tốt nhất, con hãy nghe cha con cứ về nhà trước đã, anh bạn con sẽ tự lo cho mình được. Cha rất cảm kích người bạn của con, nhưng chúng ta sẽ tìm cách giúp cậu ta sau."

Nghe cha mẹ nói xong, anh con trai im lặng cúp điện thoại. Sau đó anh không gọi lại một cuộc nào nữa.

Ngày hẹn trở về, cha mẹ anh trông ngóng đợi mãi, nhưng mãi không thấy bóng dáng con trai. Nóng ruột họ gọi điện lên đơn vị tìm con, nhưng đầu dây bên kia mãi vẫn không liên lạc được.

Vài ngày sau đó, cha mẹ anh nhận được điện thoại của cảnh sát, thông báo rằng con trai họ đã rơi từ một toà nhà cao tầng xuống và đã chết. Từ những điều tra sơ bộ tại hiện trường, cảnh sát cho biết rất có thể đây là một vụ tự tử.

Nghe tin báo xong, cha mẹ anh đau đớn tức tốc đi nhận diện thi thể con trai. Đến nơi, họ nhận ra ngay cậu con trai yêu quý. Nhưng cha mẹ anh đã chết lặng, không thốt nên lời khi nhìn thấy: con trai của họ nằm đó, chỉ có một chân và một tay.

Hóa ra, người bạn bất hạnh mà anh con trai đã kể lại chính là anh ta. Trong một lần làm nhiệm vụ, sức ép của bom mìn đã khiến anh mất đi một tay lẫn một chân. Được đồng đội động viên, anh đã nghĩ thoáng và sống tích cực hơn rất nhiều.

Nhưng cuối cùng... tất cả niềm tin, hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại le lói trong anh đều đã bị lụi tàn, bị dập tắt bởi chính người sinh thành ra anh.

Ngày đoàn tụ đáng ra rất vui vẻ, nay đã ngập tràn trong nước mắt. Sự ân hận của cha mẹ anh đã quá muộn để có thể đưa con trai họ quay trở về.

Anh lính ấy đã không hy sinh vì bom đạn, cũng không buông bỏ mình vì cơ thể khiếm khuyết. Mà anh ấy đã chết vì bị tổn thương quá lớn về mặt tinh thần.

Một người đang sống trong nỗi tuyệt vọng. Nếu như họ có Gia đình bên cạnh an ủi, động viên, làm chổ dựa tinh thần. Hoặc ở đâu đó, vẫn còn chút ấm áp tình người trong Xã Hội thì chắc rằng họ sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện tự vẫn.

Cuộc sống này màu nhiệm lắm. Đôi khi, chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được sự thờ ơ, ích kỷ, tàn nhẫn của chúng ta sẽ làm tổn thương đến ai đâu.

Đừng để bản thân phải hối hận.

Thiên Hương

Không làm thì không chết | Truyện ngắn

Tôi là một người rất thích lao động, rất thích làm việc!

Trước đây khi còn đi học trên ghế nhà trường tôi thường nghe những đứa bạn hay bàn về những môn chính phải học thêm để có thể thi đỗ vào Đại Học

Tôi lúc đó lại có suy nghĩ: "Tại sao ai trong chúng ta khi tốt nghiệp cấp 3 xong lại bắt buộc phải đi qua ngưỡng cửa Đại Học? Tại sao ai cũng đều như thế?"

KHÔNG LÀM THÌ KHÔNG CHẾT

Câu hỏi của tôi khi đó đến tai 2 bậc phụ huynh nhà tôi, làm họ vô cùng lo sợ. Họ bắt đầu gặng hỏi, tôi nói: "Con sẽ không học Đại Học, thời gian đó con sẽ làm việc mà con thích. Con chắc chắn có thể làm tốt mà không cần phải giống những người khác".

Ba tôi lúc đó tròn xoe mắt nhìn tôi một hồi lâu rồi lên tiếng với thái độ cương quyết: "Ba không đồng ý! Muốn làm gì thì cũng phải tốt nghiệp xong Đại Học đi đã!"
Không làm không chết thì không phải cuộc sống | Truyện ngắn
Ba tôi trước giờ rất cưng chiều con cái, rất hiếm khi ba nói chuyện với thái độ cương quyết, giận dữ như vậy.

Tôi im lặng, suy nghĩ... và cuối cùng tôi quyết định chiều theo ý phụ huynh. Sau đó, tất nhiên tôi đã đỗ vào Đại Học như bao người khác.

Rồi tôi tốt nghiệp, đáng lý ra cái ngày mà tôi tốt nghiệp tôi đã tưởng rằng mình đã có được tự do - được làm công việc mà tôi mong muốn theo đúng thoả thuận trước đây giữa tôi và ba tôi.

Quý tử nghèo khó: người khổ tâm trời không phụ | Truyện ngắn hay

Tôi có một câu hỏi muốn hỏi tất cả mọi người: Ai trong các bạn cảm thấy bản thân có hoàn cảnh gia đình bình thường, thậm chí xuất thân bần hàn tương lai muốn xuất sắc hơn người chỉ có thể dựa vào nỗ lực bản thân?

Thế trong các bạn còn lại, ai cảm thấy bản thân là con nhà có tiền, ít khi phấn đấu có thể dễ dàng có được mọi thứ từ sự hỗ trợ của bố mẹ?
Quý tử nghèo khó: người khổ tâm trời không phụ | Truyện ngắn hay
Bạn có chấp nhận số phận?
Mấy ngày trước có một nhân viên ngân hàng, có thâm niên 10 năm làm việc. Trên mạng Xã Hội anh ta đã viết một bài viết có tên là "Bần hàn khó sinh quý tử" 

Nếu bạn muốn tốt cho một người - Phần 2 | Truyện ngắn

Sau đó, anh ấy hồi đáp câu trả lời của tôi, anh ấy nói: "Em nếu như thật sự muốn tốt cho anh, anh bảo em này, không cần dùng thái độ này nói chuyện với anh, không cần ra lệnh cho anh, không cần xem anh là đồ ngốc"
Nếu bạn muốn tốt cho một người - Phần 2 | Truyện ngắn
Bạn thực sự muốn tốt cho tôi sao?
Nghe anh nói xong tôi bỗng nhiên ngẩn ra, khiến tôi trong một thoáng liền ngây người, cũng bỗng nhiên sực tĩnh.