Pages

Phát hiện trẻ bị xâm hại, bạo hành gọi ngay 111

Khi chúng ta phát hiện trẻ có dấu hiệu bị bạo hành, bị ngược đãi, xâm hại hoặc bị bóc lột, bắt cóc, mua bán trẻ em... xin hãy gọi ngay đến số 111

Tệ nạn Xã Hội: là báo ứng, con cháu nhờ vào Đức ông bà cha mẹ

Mưu tài hại mạng: phải đánh đổi bằng sinh mạng

Showing posts with label truyện cổ tích việt nam. Show all posts
Showing posts with label truyện cổ tích việt nam. Show all posts

Sự tích: Sâu hoá Bướm

Cách đây rất lâu, Sâu là loài sinh vật hiền lành, vô hại. Nó sống dưới lòng đất và là người bạn thân thiết nhất của Cây.

Sâu đất sống đời sống khiêm tốn, nó sống trong cái hang chật nhất, vừa đủ gói gọn thân nó. Nó ăn ít nhất, di chuyển xa nhất cũng chỉ là bò quanh gốc cây tìm đớp những con bọ mạt bé tí ngơ ngáo chuyên cắn phá Cây. Ngoài ra, Sâu đất còn giúp cho đất trồng trở nên tơi xốp, giúp Cây hấp thụ dinh dưỡng tốt nhất để Cây phát triển ngày càng khoẻ mạnh.

Bù lại, Cây trả ơn cho Sâu đất bằng cách khi Cây đậu được những quả chín ngon nhất. Cây đều dành phần cho Sâu đất đầu tiên. Cứ thế Cây và Sâu đất sống bên cạnh hỗ trợ và yêu thương lẫn nhau, tình cảm rất sâu đậm, khắn khít.

TRUYỆN CỔ TÍCH: SÂU HOÁ BƯỚM

Sự tích: Sâu hoá BướmBởi Cây quá khoẻ mạnh khiến lũ bọ không thể cắn phá nổi. Lũ bọ mạt không có thức ăn, chúng vừa đói, vừa bị Sâu đất giết hại ngày càng nhiều hơn. Trong lúc những con Bọ đang bị đe doạ tới mức khủng hoảng, sắp bị tuyệt chủng thì một con bọ mạt đến gặp Bọ Chúa hiến kế, nó nói:

- "Thưa bọ chúa. Chúng ta phải tìm cách chia rẽ tình cảm của Sâu đất và Cây. Nếu không giống loài ta sẽ sớm phải tuyệt chủng."

Bọ chúa nghe vậy bèn hỏi lại:

- "Ta cũng muốn lắm, nhưng bằng cách nào đây???"

Con bọ mạt bèn nói:

- "Hãy làm theo kế sách của tôi, đảm bảo thành công!!!"

Nói xong nó ghé tai Bọ Chúa thì thầm... Nghe xong Bọ chúa bèn gật gù cười to khoái chí, lập tức cho lũ con bọ khác làm theo.

Truyện cổ tích: TẤM CÁM (BẢN GỐC)

Tấm Cám (Bản gốc) | Truyện cổ tích Việt Nam
Ngày xửa ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ, gần trạc tuổi nhau. Tấm là con vợ cả. Cám là con vợ lẻ. Mẹ Tấm mất từ hồi Tấm còn bé, mấy năm sau đó cha Tấm cũng qua đời. Tấm ở với dì ghẻ là mẹ Cám.

TRUYỆN CỔ TÍCH TẤM CÁM

Mụ dì ghẻ này rất cay nghiệt. Ngày qua ngày bà ta bắt Tấm phải làm hết việc nhà cho đến mọi việc nặng nhọc: hết chăn trâu, cắt cỏ, gánh nước, đến thái khoai, vớt bèo, ban đêm lại còn xay lúa giã gạo mà không hết việc. Trong khi đó Cám được mẹ nuông chiều, suốt ngày rong chơi, không phải làm việc nặng.

Hôm nọ, bà ta đưa cho hai chị em mỗi người một cái giỏ bảo ra đồng xúc tép, và nói:

- Hễ đứa nào bắt được đầy giỏ tép thì ta sẽ thưởng cho một cái yếm đỏ.

Truyện cổ tích: Ba lưỡi rìu

Ngày xửa ngày xưa, có một anh tiều phu nghèo khổ, cha mẹ anh bệnh nặng chẳng may mất sớm, chỉ để lại cho anh duy nhất một chiếc rìu sắt. Hằng ngày, anh tiều phu phải lên núi đốn củi rồi đem củi bán lấy tiền kiếm sống qua ngày.

Một hôm, như thường ngày anh tiều phu lại vác rìu lên núi để đốn củi. Trong lúc đang chặt củi ở cạnh bờ suối, thì chẳng may chiếc rìu của anh bị gãy cán, lưỡi rìu bị văng xuống dưới dòng suối. Dòng suối nước chảy cuồn cuộn, nếu ai lỡ trượt chân rơi xuống suối thì có thể bị nước cuốn trôi khó lòng bơi được vào bờ, do đó anh tiều phu chỉ biết ngồi nhìn lưỡi rìu chìm sâu xuống đáy nước rồi than khóc tỉ tê, đến cỏ cây cũng mũi lòng:
Ba lưỡi rìu | Truyện cổ tích Việt Nam
Bỗng có một ông lão râu tóc bạc phơ, đôi mắt hiền từ xuất hiện trước mặt anh chàng tiều phu, ông lão bước đến nhìn chàng tiều phu và hỏi:

 - Tại sao con lại ngồi khóc ở đây?

Chàng tiều phu gạt nước mắt, nhìn ông lão đáp:

- Thưa ông, bố mẹ con chẳng may mất sớm, con phải sống mồ côi từ nhỏ. Gia cảnh nhà con rất nghèo, gia tài duy nhất của con là chiếc rìu sắt, đó cũng là kỉ vật mà bố mẹ con trước lúc qua đời để lại. Hàng ngày con nhờ có chiếc rìu lên núi đốn củi, kiếm sống qua ngày. Nhưng vừa nãy trong lúc đốn củi, chẳng may con làm lưỡi rìu rơi xuống suối mất rồi... từ nay con không biết lấy gì để kiếm sống qua ngày nữa. Con đau buồn quá thưa ông!

Ông lão nghe xong liền cười và nói:

- Ta tưởng chuyện gì lớn, con đừng khóc nữa, ta sẽ giúp con lấy lưỡi rìu lên.

Vừa dứt lời, ông lão liền lao mình xuống dòng suối. Được một lúc, ông lão ngoi lên khỏi mặt nước, tay cầm một lưỡi rìu bằng bạc chói loáng và hỏi anh tiều phu nghèo:

- Đây có phải là lưỡi rìu của con hay không?

Chàng tiều phu liền đáp:

- Dạ không thưa ông! Đây không phải lưỡi rìu của con.

Ông lão cười rồi lại lặn xuống dòng suối đang chảy xiết. Một lát sau, ông lão ngoi lên khỏi mặt nước, lần này trên tay ông cầm một chiếc rìu bằng vàng sáng chói lấp lánh. Ông lão hỏi chàng tiều phu:

- Lưỡi rìu vàng này có phải của con không?

Anh chàng tiều phu nhìn ông lão, anh lại lắc đầu thật thà trả lời:

- Dạ lưỡi rìu này cũng không phải là của con. Lưỡi rìu của con bằng sắt ông ạ.

Nghe vậy, ông lão lại tiếp tục lặn sâu xuống dòng suối đang cuồn cuộn. Lần này, khi ngoi lên khỏi mặt nước ông đưa lên một lưỡi rìu bằng sắt, ông lão lại hỏi:

- Vậy đây có phải lưỡi rìu mà con đánh rơi hay không?

Thấy đúng là lưỡi rìu của mình, anh chàng tiều phu liền reo lên mừng rỡ:

- Ôi, đây đúng là lưỡi rìu của con rồi. Lưỡi rìu này là cả sinh mạng của con, con vô cùng đội ơn ông đã tìm lại nó cho con, con thật không biết lấy gì để đền ơn ông.

Ông lão bỗng chốc hiện nguyên hình là một ông Bụt. Ông Bụt tươi cười, giọng rềnh vang nói:

- Con đúng là một người thật thà trung thực, không hề tham lam vàng bạc và lợi lộc trước mắt. Để khen thưởng cho con. Nay ta tặng thêm cho con hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc này, con hãy nhận lấy.

Anh chàng tiều phu vui mừng cúi đầu cảm tạ, hai tay đỡ lấy hai lưỡi rìu.

Ông Bụt cười vui, vuốt bộ râu trắng muốt, rồi hoá phép biến mất.

Tổng hợp và biên soạn: Thiên Hương

Sự tích con Ve Sầu | Truyện cổ tích Việt Nam

Ngày xửa ngày xưa, ở một làng nọ có hai anh em, cha mẹ chẳng may đều mất sớm khi hai anh em còn quá nhỏ.

Thương em, nên những việc nặng nhọc người anh luôn giành về phần mình. Mọi việc lo toan trong nhà, người anh đều đứng ra gánh vác.

SỰ TÍCH CON VE SẦU

Hàng ngày, người anh phải đi làm thuê làm mướn, làm quần quật từ sáng sớm đến trời tối. Nhưng hai anh em vẫn không đủ cái ăn, cái mặc. Do vậy, tranh thủ lúc nào không có việc, hai anh em cùng nhau lên rừng, xuống suối hái thêm rau, củ, bắt thêm cá về ăn.

Nhà thiếu trước hụt sau, cơm canh đạm bạc bữa rau, bữa cá. Nhưng có gì ngon, người anh luôn nhường cho em phần hơn.
Sự tích con Ve Sầu | Truyện cổ tích Việt Nam
Mỗi khi bắt được cá, người anh luôn nhường em ăn phần mình cá, còn mình chỉ ăn mỗi đầu và đuôi cá. Và còn ăn với vẻ rất ngon lành.

Thấy lúc nào anh cũng chỉ cho mình ăn phần mình cá. Anh lại ăn đầu và đuôi cá ngon lành như thế. Hôm nọ, người em bèn bảo với anh rằng:

- Anh ơi! Hôm nay, em muốn ăn thử đầu cá và đuôi cá, có được không anh?

Người anh nghe vậy lập tức bảo với em rằng: - Không được! Em không thể ăn được!

Người em thắc mắc vặn hỏi lý do: - Tại sao vậy anh? Tại sao anh ăn được, còn em thì không?

Lúc này người anh đáp: - Không tại sao cả. Vì anh chỉ thích ăn đầu cá và đuôi cá!

Nghe anh nói thế. Người em bèn sinh bụng nghi ngờ. Cho rằng anh mình đối xử tệ với mình, nên lúc nào cũng chỉ cho mình ăn phần mình cá.

Như thường lệ, hôm đó hai anh em lại lên rừng đào củ mài. Người anh cặm cụi lo đào bới, còn em chỉ việc nhặt lấy củ. Hố đào càng sâu, sẽ được củ càng to. Đào được một lúc người anh mệt lã người, bất cẩn bị chúi nhũi ngã nhào cắm đầu xuống hố, hai chân chổng ngược lên trời. Do cái hố vừa hẹp, vừa sâu cho nên người anh không tài nào nhúc nhích được, người anh nói vọng lên:

- Em ơi! Cứu anh với, mau kéo anh lên, anh ngạt thở chết mất.

Thấy vậy, lúc này người em mới đem những điều nghi ngờ chất chứa trong bụng bấy lâu nay nói ra hết:

- Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi ăn cá anh đều giành ăn phần đầu cá, đuôi cá, là những phần ngon nhất của con cá. Anh chỉ chừa lại cho tôi ăn mình cá, là phần bỏ đi, phần anh không thèm ăn. Anh bị cắm đầu xuống hố như thế này là đáng đời lắm. Anh đi mà kêu mấy cái đầu cá đó lại mà giúp anh đi.

Nghe em mình nói vậy, người anh đau lòng lắm. Mặc dù vậy, nhưng vẫn cố gắng nói với em rằng:

- Ở nhà, trên gác bếp vẫn còn một cái đầu cá và đuôi cá. Lúc trưa anh chưa kịp ăn để dành phần buổi chiều. Em về ăn đi.

Nghe anh mình nói vậy, người em liền cắm đầu chạy một mạch về nhà kiếm đầu cá, đuôi cá để ăn. Bỏ mặc anh mình lại dưới hố sâu.

Về đến nhà, người em lập tức lao vào gác bếp lấy đầu cá ra ăn. Trong đầu nó lâu nay vẫn hình dung rằng hai món này là phần ngon nhất của con cá. Chỉ có như vậy nên lâu nay anh nó mới đều giành ăn một mình, không để cho nó nếm thử, dù chỉ một lần.

Ngày hôm nay, cuối cùng thì nó đã được nếm thử. Nó hý hửng cầm cái đầu cá lên, há to miệng, bắt đầu cắn miếng đầu tiên. Nhưng lạ thay, đầu cá cắn tới đâu, chỉ toàn xương tới đó, lại khô cứng như que củi, chẳng ngon lành gì như nó đã nghĩ. Nó bèn nhả hết đầu cá ra trên sàn vì chẳng thể nào nhai tiếp nổi.

Sau đó, người em ăn tiếp đến đuôi cá. Đuôi cá lại nhạt nhếch, chẳng có mùi vị gì cả. Chẳng khác nào như đang nhai một cái lá khô vậy. Lúc này, người em mới hiểu được tình thương lớn lao của anh trai dành cho mình: "thì ra bấy lâu nay, những gì tốt nhất, ngon nhất anh mình đều đã dành cho mình hết". Hai hàng nước mắt của người em bắt đầu rơi xuống.

Như sực nhớ ra điều gì đó rất quan trọng. Nó vội vàng lao ra khỏi nhà. Nó tìm đường tắt, chạy vội lên rừng. Bất chấp lá rừng cào rách da, rách thịt người em vẫn gạt nước mắt, băng rừng chạy đi tìm anh.

Khi tìm tới nơi, thì đã quá muộn. Anh nó đã bị ngạt thở, chết cứng từ lâu. Người em đau đớn tột cùng ôm xác anh trai gào thét, khóc lóc thảm thiết. Nó không ăn, không uống, khóc ròng rã gần một tháng trời. Người gầy khô trơ xương, mắt lồi ra mà chết.

Người anh sau khi chết đã biến thành một cây cổ thụ to. Còn người em biến thành con ve sầu, suốt ngày bám vào thân cây. Cứ đến ngày giáp hạt, mùa đào củ mài, ve sầu lại nhớ đến anh mình, nó kêu râm ran suốt ngày như tiếng gọi: "Anh... anh... anh... "

Do vậy người ta thường hay bảo: Mắt lồi, mình gầy như xác ve là muốn nhắc đến sự tích cảm động này.

Sưu tập và kể lại truyện: Thiên Hương


Những tài liệu mà mình sử dụng trong Truyện có hai phần: 
1. Tài liệu trong các báo chí sách vở.
2. Tài liệu do người thân trong gia đình và quen biết truyền miệng lại.

Những tài liệu trên có truyện kể rất vắn tắt, có truyện thì lại kể khác nhau về chi tiết và nội dung. Nên khi mình xây dựng lại câu truyện, mình sẽ căn cứ vào tài liệu nào đầy đủ hơn và được dân gian truyền tụng nhiều hơn theo sự phân tích, đánh giá riêng của mình!

Đặc biệt, những câu truyện cổ tích tại Thienhuong360.com cũng sẽ được kể lại theo phong cách và văn phong riêng của mình. Tất nhiên mình sẽ hết sức chú ý không thêm hoặc bớt những tình tiết quan trọng trong mỗi cốt truyện, và mình vẫn sẽ sử dụng những từ ngữ mang đậm chất cổ tích, mà tuổi thơ chúng ta đã từng rất quen thuộc trước đây. 

Mục đích lớn nhất, là để gìn giữ những giá trị mà ông bà ta để lại. Mặt khác mình muốn tăng thêm chiều sâu cho cốt truyện. Để các bé khi nghe hoặc đọc truyện sẽ có được những cảm nhận về nhân vật một cách sâu sắc và chân thực nhất.

*Giáp hạt: đồng nghĩa với giáp vụ
Ngày xưa, giáp hạt là khoảng thời gian từ tháng giêng đến tháng 3 âm lịch. Đây là thời gian lương thực thu hoạch được của vụ cũ đã cạn kiệt, nhưng lại chưa đến vụ thu hoạch mới. Ý muốn nói đến những lúc đói kém.

Sự tích con Chuột | Truyện cổ tích Việt Nam

Ngày xửa ngày xưa, ở một khu làng nọ có một tên trọc phú rất giàu có, ruộng vườn nhà lão cò bay thẳng cánh, nhưng lão rất keo kiệt bủn xỉn. Từ xưa đến nay, lão không bao giờ chịu bố thí cho ai dù chỉ một đồng.
Sự tích con Chuột: Thằng chít, mày định đùa  với Bụt hả con...

Ngoài ra lão còn có tính rất xấu là thích ba hoa, khoác lác, thích đặt điều nói xấu người khác... Cũng bởi do vậy nên tất cả mọi người trong làng, đến cả họ hàng ai ai cũng đều rất ghét lão, không thích qua lại giao du với lão.

SỰ TÍCH CON CHUỘT

Hôm nọ, có người bạn cũ ở xa ghé chơi. Lão bèn dẫn bạn ra tham quan ruộng vườn nhà Lão. Người bạn bèn thuận miệng khen:

- Lúc chúng ta đi học chữ với Thầy, khi đó vẫn còn bé tí. Thế mà hôm nay gặp lại, anh đã là ông chủ điền trạch với cơ ngơi đồ sộ như vầy, quả là đáng vui mừng.

Lão trọc phú khoái chí, cười to trả lời:

- Ruộng vườn nhà tôi bao la, rộng lớn đến nỗi, lũ chim cò muốn bay qua, chúng cũng phải ngừng lại nghĩ mệt mấy bận rồi mới bay tiếp nổi. Chỉ riêng đàn Trâu, đàn Bò nhà tôi không cũng có đến cả ngàn con. Nội chỉ đếm số lượng của chúng phải mất cả ngày. Còn cá tôm nhà tôi nuôi ấy à, anh muốn xuống ao múc được nước, anh phãi rẽ cá ra chắc cũng phải mất gần cả tiếng mới múc được nước.