Pages

Phát hiện trẻ bị xâm hại, bạo hành gọi ngay 111

Khi chúng ta phát hiện trẻ có dấu hiệu bị bạo hành, bị ngược đãi, xâm hại hoặc bị bóc lột, bắt cóc, mua bán trẻ em... xin hãy gọi ngay đến số 111

Tệ nạn Xã Hội: là báo ứng, con cháu nhờ vào Đức ông bà cha mẹ

Mưu tài hại mạng: phải đánh đổi bằng sinh mạng

Showing posts with label những người vĩ đại. Show all posts
Showing posts with label những người vĩ đại. Show all posts

Hiệp sĩ và lòng chính nghĩa, Bất công và sự thối nát: ĐẠO TRỜI Ở ĐÂU???

Ngày 13/5/2018 là ngày mà hơn 90 triệu con tim khắp cả nước Việt Nam ngậm ngùi, thương khóc cho các anh: 02 người hiệp sĩ đã ra đi mãi mãi, đau xót cho những người ở lại đang nằm hồi sức trong bệnh viện 115, và buồn thương cho cả Xã Hội này.
Ba hiệp sĩ bắt cướp bị thương đang được điều trị tại bệnh viện
Ba hiệp sĩ bị thương đang được điều trị tại bệnh viện
Các anh - những người hiệp sĩ: phải trả một cái giá quá đắt để bảo vệ cho cái gọi là chính nghĩa, thứ mà dần trở nên xa xỉ trong cái Xã Hội ngày nay.

I. HIỆP SĨ ĐƯỜNG PHỐ & LÒNG CHÍNH NGHĨA

Trong khi những vụ án chấn động về "Nạn ấu dâm" vẫn đang là nỗi đau tột cùng trong lòng người dân cả nước thì chỉ mấy ngày trước dân ta lại tràn ngập trong "Nước mắt thủ thiêm", hình ảnh hàng trăm hộ dân Thủ Thiêm cầm trong tay tờ đơn đi từ Nam ra Bắc khiếu nại suốt 20 năm trời để đòi lại nhà, đòi lại đất, đòi lại công lý còn chưa thôi tức tưởi thì nay phủ khắp trên các mặt báo là hình ảnh TỬ THƯƠNG VÌ NGHĨA của những hiệp sĩ đường phố xả thân, liều mình bắt cướp.

Có quá nhiều tin buồn, quá nhiều những oan khuất, uất ức đến cùng một lúc. Đôi khi khiến ta không khỏi phải bàng hoàng, đau xót, phẩn uất xen lẫn cảm giác bất lực cùng cực...

Có người đã hỏi với Trời rằng: Tại sao người tốt luôn gặp nạn??? Tại sao ông trời lại không che chở cho họ chứ???

Cũng có người sẽ trách móc như bấy lâu nay đã trách móc: Công an nhân dân TP.HCM - những người cán bộ hưởng lương từ tiền thuế của nhân dân đã làm gì mà để trộm cướp lộng hành, để dân thường phải trở thành hiệp sĩ tay không bắt cướp???

Có người đã hỏi vô chừng, cho đến nay vẫn không có câu trả lời: Hiệp sĩ bắt cướp bảo vệ người dân? Vậy ai bảo vệ các anh? Các anh bắt cướp vì chính nghĩa, không hưởng một đồng lương nào. Nhưng nếu trong lúc rượt đuổi bắt cướp chẳng may bị hư hao, thiệt hại tài sản của người khác... giả sử người bị đâm kia không phải là các anh, mà là một trong số những bọn cướp. Thì với Luật pháp Việt Nam, các anh phải chịu truy tố trách nhiệm dân sự, hình sự. Đó là còn chưa kể đến việc bị trộm cướp trả thù, các anh cũng phải tự mình gánh chịu... Ngược lại, trong trường hợp này các anh nằm xuống trong lúc bảo vệ bình yên cho thành phố thì các anh sẽ được gì? Đó là nỗi đau mất người thân, con mất cha, vợ mất chồng, bạn bè anh em mất đi một người vào sinh ra tử, Xã Hội mất đi một người con nghĩa hiệp.

Nếu đã vậy thì có nên tốt bụng nghĩa hiệp tới mức mất đi tính mạng không?

Rác và Hoa

Rác và Hoa
Con người ta thường có tâm lý sợ hãi, chán ghét khổ đau nên luôn tìm cách trốn chạy khổ đau. Đó là tâm lý chung của tất cả mọi người, tâm lý trốn chạy cõi khổ đau này để đi tìm một cõi khác không có khổ đau. Người ta thường mơ tưởng đến một cõi không còn khổ đau và gọi đó là miền Cực lạc hay Thiên Đường.

Nhưng ý niệm cho rằng Thiên đường - Cõi Trời là một nơi thần tiên không có khổ đau, cũng như cho rằng cõi Cực lạc - Cõi Phật là nơi không chứa đựng phiền não, khổ đau là những ý niệm còn ngây thơ.

I. ĐỪNG CHẠY TRỐN KHỔ ĐAU

Quán chiếu với đời sống của Sen, ta thấy: Hoa Sen mọc lên từ bùn nhơ.

Như vậy có thể nói rằng: không có bùn thì không thể có Sen, chỗ nào có sen là chỗ đó có bùn và chỗ nào có bùn thì ở đó chúng ta có thể trồng sen. Nếu ta muốn có được những bông hoa sen trang nhã thanh khiết thì nhất định phải có bùn nhơ (rác).

Hạnh phúc và khổ đau cũng vậy. Chính nhờ chất bùn là đại diện cho khổ đau mà tạo ra được Hoa Sen là đại diện cho hạnh phúc. Quán chiếu tính tương thức giữa rác và hoa, giữa phiền não và hạnh phúc. Chúng ta thấy rằng làm gì có hiểu, có thương, có hạnh phúc nếu không có khổ đau? Giống như làm gì có Sen nếu không có bùn?

Chính khổ đau đã dạy cho ta biết hiểu và biết thương. Nơi nào có hiểu và có thương thì nơi đó có hạnh phúc. Nơi có hạnh phúc thì tất nhiên sẽ ít khổ.

Vị Tổng thống nghèo nhất thế giới: Jose Mujica

Jose Mujica sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, cha ông mất từ khi ông mới 5 tuổi. Ông Mujica sinh ngày 20/5/1935 (83 tuổi), là cựu Tổng thống Uruguay nhiệm kỳ từ năm 2010 đến năm 2015.

Jose Mujica Vị Tổng Thống Nghèo Nhất Thế Giới
Ông Jose Mujica được biết đến là vị Tổng thống thanh liêm, giản dị nhất trên Thế giới. Ông còn là vị Tổng thống được người dân yêu mến nhất tại Châu Mỹ La Tinh. Đồng thời, cũng là vị Tổng thống nghèo nhất Thế Giới.

Tổng thống Mujica từng là thành viên của nhóm nổi dậy Uruguay trong thập niên 60 và 70. Ông đã từng hứng chịu 6 viên đạn, và bị tù đày khoảng 14 năm, phần lớn thời gian phải chịu cảnh biệt giam. Mãi tới năm 1985, khi nền dân chủ quay trở về Uruguay, ông mới được trả tự do.

Năm 2005, ông Jose Mujica kết hôn với bà Lucia Topolansky, sau nhiều năm sống cùng nhau, họ không có con.

Từ năm 2005 đến năm 2008 ông Mujica đảm nhiệm chức vụ là Bộ trưởng Bộ chăn nuôi, Nông nghiệp và Thủy sản (Ngành nông nghiệp vốn là nền tảng chuyên môn của ông Mujica)

Trong cuộc bầu cử tổng thống vào năm 2009, ông ra tranh cử Tổng Thống và giành chiến thắng.

VỊ TỔNG THỐNG NGHÈO NHẤT THẾ GIỚI: JOSE MUJICA

Sau khi trở thành người đứng đầu của Uruguay. Ông Mujica vẫn không thay đổi phong cách sống đạm bạc, giản dị. Ông vẫn cùng vợ và chú chó ba chân tên là Manuela sống ở căn nhà tồi tàn, cũ nát ở một nông trại thuộc vùng ngoại ô Montevideo, nơi họ trồng hoa cúc để bán. Tổng thống Jose Mujica từ chối sống trong dinh tổng thống tráng lệ và chỉ đồng ý để hai cận vệ theo bảo vệ ông.
Ngôi nhà tồi tàn của tổng thống Uruguay Jose Mujica
Ngôi nhà tồi tàn của tổng thống Uruguay Jose Mujica
Ông Mujica còn dành 90% mức lương 12.000 đô la hàng tháng của mình, để hỗ trợ xây nhà cho người nghèo và những người vô gia cư.

Có hiểu mới thương

Năm 2012, hàng triệu con tim fan hâm mộ tan vỡ khi nhìn thấy dung nhan kém xinh của Priscilla Chan - vị hôn thê của ông chủ Facebook Mark Zuckerberg . Tuy nhiên, cả thế giới đã phải im lặng khi Mark nhìn vợ âu yếm và nói rằng “Anh tự hào về em, bác sĩ Chan”.

Mark Zuckerberg và vợ Priscilla ChanNăm 2013, Lee Hyori một trong những nữ ca sĩ giàu có, xinh đẹp và thành công nhất Hàn Quốc khiến cánh báo giới và người hâm mộ được một phen sửng sốt khi tuyên bố kết hôn với chàng nhạc sĩ nghèo mặc bộ quần áo phai sờn màu vải, bị cả thế giới cười chê vì quá xấu xí - Lee Sang Soon. Người ta thi nhau mỉa mai chuyện tình của họ là cổ tích “người đẹp và quái vật”. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Lee Sang Soon vẫn xấu xí, vẫn là con trai của cặp vợ chồng kinh doanh tiệm Kimbap nhỏ dưới phố, một người nghệ sĩ nghèo vô danh, song... "là người đẹp trai nhất trong mắt tôi" - Lee Hyori nói:

Ngày 14 tháng 5 năm 2017, khắp nước Pháp và trên cả thế giới đổ dồn sự chú ý vào Emmanuel Macron không chỉ bởi vì ông vừa chiến thắng trong cuộc bầu cử và trở thành vị Tổng thống trẻ nhất trong lịch sử nước Pháp, mà bởi tình yêu vĩ đại ông dành cho Brigitte Trogneux - người vợ 63 tuổi và cũng là cố vấn thân thiết. Ngày hôm ấy, người đàn ông 39 tuổi đẹp trai, lịch lãm, tài giỏi với nụ cười rạng rỡ và đôi mắt xanh ngời sáng nắm chặt tay vợ Brigitte Trogneux tiến về phía đám đông. Hàng triệu phụ nữ xinh đẹp khắp thế giới sẽ phải ganh tị với người phụ nữ đáng tuổi mẹ, thậm chí là bà của họ, vì đã chiếm trọn trái tim của người đàn ông trẻ trung và quyền lực nhất nước Pháp.

Vậy điều gì làm nên những chuyện tình dường như chỉ có trong cổ tích đó?

Có một thanh niên tốt nghiệp trường Đại Học Luật danh tiếng, vừa đẹp trai, điềm đạm, tài giỏi, gia đình lại rất giàu có. Vậy nên xung quanh anh ta lúc nào cũng có rất nhiều cô gái xinh đẹp vây quanh. Nhưng anh ta lại đặc biệt chú ý đến một cô gái, mà cô này nước da không được trắng, lại hơi thấp người. Đến khi anh ta dẫn cô gái về ăn cơm ra mắt gia đình. Mẹ anh không khỏi thắc mắc không biết lý do tại sao con trai của bà lại chọn cô gái này.

Thế là tối đó, đợi anh đưa cô gái về nhà xong bà bèn cố tình ngồi đợi con trai về để hỏi chuyện: "Con trai, mẹ thấy con có rất nhiều bạn gái xinh đẹp, dễ thương, tại sao con lại chọn cô gái này? Nó đâu phải là đứa đẹp nhất, xinh nhất, nó thấp người, lại không được trắng lắm?"

Anh chàng nghe mẹ hỏi xong ban đầu có hơi lúng túng không biết trả lời mẹ mình như thế nào vì anh chưa bao giờ tự đặt câu hỏi.

- "Thưa mẹ, con nghĩ đó là tình cảm tự nhiên, thương một ai đó không cần phải có lý do mẹ à!"

Nghe con trai nói thế bà không hỏi gì thêm. Thế rồi anh chàng đi về phòng, nhưng tối đó anh trằn trọc không ngủ được mà suy nghĩ về câu hỏi của mẹ. Suy nghĩ được một lúc, cuối cùng anh cũng tìm ra câu trả lời. Sáng hôm sau, anh vội chạy đi tìm mẹ anh:

- "Thưa mẹ, vì cô ấy hiểu con."

Anh chàng tuy là một Luật sư nhưng lại có sở thích làm thơ. Từ thời sinh viên đến khi đi làm anh làm được hơn trăm bài thơ và tất nhiên đều đặt hết tâm tư tình cảm vào những bài thơ ấy. Mỗi khi đem thơ ra nói chuyện cùng các bạn, những người bạn gái khác khi nghe thơ của anh thường dửng dưng không chú ý gì lắm, chỉ có duy nhất cô ấy là người rất chú tâm lắng nghe, hơn nữa khi cô bình thơ lại chứng tỏ là người rất hiểu thơ của anh. Từ lúc đó anh đặc biệt chú ý đến cô gái đó, mặc dù cô ấy không phải là người xinh nhất.

HIỂU BIẾT LÀ NỀN TẢNG CỦA YÊU THƯƠNG:

Nền tảng trong đạo Bụt là: Từ bi và Trí tuệ.

Từ bi tức là tình thương, còn Trí tuệ là hiểu biết.

Lời Bụt dạy chính là: Thương yêu được hình thành từ sự hiểu biết.

1. Phải hiểu rõ bản thân

Khi có tình yêu thì ta bắt đầu đi trên con đường tìm hiểu khám phá, khám phá bản chất người mình yêu. Tình yêu là cách duy nhất để hiểu được một cách sâu sắc bản chất của một người. Không có tình yêu thì không thể hiểu được người đó.

Nhưng theo bạn thì làm sao mình nắm được bản chất của người khác khi mình không biết được mình là ai? Mình chưa biết mình là ai thì làm sao mình biết được người khác là ai? Tình yêu chân thật là một con đường khám phá. Nếu không có sự khám phá bản thân thì không thể nào khám phá được người khác.

Tôi là một người vốn không ưa mùi nước hoa. Đứa em tôi thì lại rất thích nước hoa. Lần nọ, đang chuẩn bị đi ra ngoài, nó liền chạy lại cầm chai nước hoa chạy lại xịt đầy vào người tôi, bảo là tôi tập dùng thử đi quen rồi nhất định sẽ thích giống nó thôi. Rốt cuộc, hôm đó tôi đành phải ở nhà... tắm rửa thật sạch cho hết mùi nước hoa. Mũi tôi đặc biệt nhạy cảm với mùi hương, loại nào thoang thoảng còn chịu được, nhưng nếu mùi nồng quá tôi ngửi một lúc sẽ rất đau đầu. Bạn thấy đó, em tôi vì thương tôi nên muốn chia sẽ những thứ nó thích cùng tôi, nó nghĩ nó thích nước hoa thì tôi cũng sẽ thích giống nó. Nhưng, thương kiểu đó thêm vài lần nữa thì chắc là tôi... chết, đó là thương nhưng không hiểu.

2. Phải hiểu rõ người mình yêu thương

Người mà ta cảm mến đó có dáng vẻ bề ngoài dễ thương, dễ gần, tốt bụng nhưng là người rất nóng tính, nhiều lúc cô ấy tỏ thái độ rất kì quặc và làm những điều không còn dễ thương nữa. Thì đây là những bức xúc, khi trong lòng cô ấy có thể có những khổ đau, những khó khăn không thể giải toả được, mà nếu ta không hiểu thì không thể nào cảm thương được và tất nhiên khi đó sẽ sinh ra giận hờn, trách móc, buộc tội, lên án. Vậy nên, thương được làm bằng cái hiểu.

Khi ta không hiểu được một người, thì ta không thể nào thương người đó, yêu người đó sâu sắc được.

Mình nói mình yêu thương một người, mà mình không hiểu được người đó là người như thế nào? Khi nào người đó buồn? Khi nào người đó vui? Khi nào người đó nổi giận? Người đó ghét điều gì và thích điều gì nhất?...v..v.. Cái gì mình cũng không biết, thì thương làm sao đây?

3. Đam mê khác với yêu thương

Thương mà không hiểu, tình thương đó chẳng qua là một sự đam mê. Cần phải phân biệt giữa đam mê và tình thương. Đam mê thì đưa đến sự vướng mắc, rồi dìu nhau vào chỗ khổ đau. Còn tình thương thì đưa tới hạnh phúc, tự do cho cả hai phía.

Gặp một người mà khi mình nói, người đó hay cướp lời không có khả năng lắng nghe và hay áp đặt lên mình ý kiến cá nhân của người đó. Nếu mình kết hôn với người đó, mình sẽ khổ suốt đời. Tại vì cô ấy (hoặc anh ấy) không có khả năng lắng nghe, không có khả năng thấu hiểu được mình.

4. Hôn nhân nhất định phải có tình thương

Một khi ta muốn tìm một người để chung sống trọn đời thì nhất thiết càng phải nhớ kĩ nguyên tắc: "có hiểu mới có thương".

Bởi khi mình lấy một người mà người đó không thể hiểu mình thì sẽ không thương mình được. Thì mình biết rằng dù người đó dù cho có địa vị, có sắc vóc, có gia tài kếch sù thì người đó cũng sẽ làm khổ mình suốt đời, phải nhớ điều đó.

Chồng mà không hiểu được vợ thì chỉ làm khổ vợ thôi, làm sao có thể làm cho vợ có hạnh phúc được? Còn vợ mà không hiểu được chồng, không hiểu được những hoài bảo, những ước mơ, những nỗi khổ niềm đau, những khó khăn bức xúc của chồng thì người vợ đó làm sao chấp nhận và thương chồng được?

Hôn nhân có thể mở cửa thiên đàng nhưng cũng có thể mở ra cánh cửa địa ngục.

Trong mối quan hệ gia đình, bạn bè cũng vậy. Nếu người làm cha, làm mẹ không hiểu được con cái mình, thì càng thương chừng nào đứa con nó càng khổ chừng đó! Cha mẹ nào mà không muốn thương con? Nhưng vì không hiểu được những tâm tư tình cảm, những khổ đau, bức xúc của con, cho nên càng thương lại càng làm cho con thêm khổ.

Luôn luôn ghi nhớ rằng "không hiểu thì không thể nào thương".

- Còn tiếp: Cách nuôi dưỡng tình thương - 
 Tham Thiền Đạo Bụt
Thiên Hương

Chuck Feeney tỷ phú Mỹ dành 8 tỷ USD làm từ thiện: chỉ ở nhà thuê, đi máy bay hạng bét

Chuck Feeney tên đầy đủ là Charles Francis Feeney sinh ngày 23/4/1931 là tỷ phú người Mỹ gốc Ireland. Ông sinh ra và lớn lên tại New Jersey, trong một gia đình viên chức Mỹ. 

Chuck Feeney là người đi tiên phong trong việc lập nên khái niệm mua sắm miễn thuế. Cũng là nhà đồng sáng lập ra tập đoàn miễn thuế Duty Free Shoppers Group (DFS) - ngày 7/11/1960 chuỗi cửa hàng bán lẻ miễn thuế lớn nhất thế giới được thành lập.

Năm 1982, Feeney thành lập tổ chức The Atlantic Philanthropies (Quỹ từ thiện Đại Tây Dương), một trong những quỹ từ thiện tư nhân lớn nhất thế giới. Cho đến nay, The Atlantic Philanthropies vẫn đang tiếp tục tài trợ cho các hoạt động từ thiện, thông qua đầu tư vào công nghệ trong các công ty lớn như Alibaba và Facebook.

I. SỨ MỆNH CAO CẢ 

Chuck Feeney tỷ phú Mỹ dành 8 tỷ USD làm từ thiện: chỉ ở nhà thuê, đi máy bay hạng bétÔng bắt đầu "sứ mệnh" của mình vào năm 1984, khi ông bí mật chuyển toàn bộ 38,75% cổ phần trị giá khoàng 500 triệu đô la, của ông sở hữu trong Duty Free Shoppers (DFS) cho quỹ The Atlantic Philanthropies. 

“Có những thứ còn giá trị hơn tiền bạc. Đó là sự hài lòng và mãn nguyện mà bạn có được khi làm điều có ích cho người khác" - Ông Feeney nói.

"Tôi không thể nghĩ đến việc sử dụng tài sản cá nhân ích lợi và xứng đáng hơn là để hiến tặng, ngay khi còn đang sống, để cá nhân cố gắng hết mình cống hiến cho những nỗ lực có ý nghĩa để cải thiện điều kiện sống của con người." - Chuck Feeney chia sẻ.

Trong nhiều năm làm từ thiện, Atlantic đã bí mật tài trợ giúp đỡ từ thiện cho nhiều nơi, nhưng điều đặc biệt ở Feeney là luôn yêu cầu người nhận không được tiết lộ nguồn tài trợ là từ họ.

Người thầy đầu tiên

Bà tôi

Bà tôi có dáng người đầy đặn, có da có thịt. Gương mặt bà hiền từ và phúc hậu, bà thường hay để mái tóc ngắn uốn xoăn, tóc bà tôi trắng như cước nên khi uốn lên nhìn rất đẹp và khoẻ khoắn.

Từ nhỏ đến lớn bà tôi hiếm khi la rầy người khác, nói chuyện lại rất thiệt tình gần gũi. Do đó con cháu, người thân lẫn họ hàng ai ai cũng yêu quý.
Ông Bà Ngoại: Người thầy đầu tiên dạy tôi khôn lớn
Bà tôi là người dễ tính nhất trên quả đất này
Bà ngoại là một người phụ nữ mà tôi yêu thương và kính trọng nhất trên đời, bà chịu thương chịu khó, dùng cả đời mình để chăm sóc chồng con. Có đồ ăn ngon bà dành cho mọi người ăn trước, còn bà thì luôn ăn sau cùng. Chảo cá kho quẹt nhiều khi bà lén để dành ăn cả mấy ngày, đến khi bị ông tôi phát hiện bà mới chịu bỏ đi. Lúc đó, bà ngậm ngùi đem bỏ nhưng vẫn còn chặc lưỡi vì tiếc.

Ông Bà Ngoại: Người thầy đầu tiên dạy tôi khôn lớn

Ngay từ nhỏ xíu, tôi đã được gửi lên cho ông bà ngoại nuôi. Do đó toàn bộ kí ức tuổi thơ của tôi đều được gắn liền với ông bà, với từng ngõ ngách trong căn nhà của Ngoại.

Hồi nhỏ, bữa ăn sáng ưa thích của tôi là được bà ngoại mua cho gói bắp chà hoặc gói bắp hột, xong uống một ly sương sa, sương sáo hoặc sâm vò là hạnh phúc nhất rồi.

Nhà Ngoại tôi nằm ở gần chợ, cách chợ không tới 100m, chỉ cần đi bộ 5 phút là tới. Hàng ngày, bà ngoại đều thức sớm đi chợ sớm. Bởi buổi chợ sớm mới có nhiều rau cá tươi ngon.

Tôi còn nhớ, thói quen lúc nhỏ của tôi là cùng bà tôi đi chợ.