Pages

Phát hiện trẻ bị xâm hại, bạo hành gọi ngay 111

Khi chúng ta phát hiện trẻ có dấu hiệu bị bạo hành, bị ngược đãi, xâm hại hoặc bị bóc lột, bắt cóc, mua bán trẻ em... xin hãy gọi ngay đến số 111

Tệ nạn Xã Hội: là báo ứng, con cháu nhờ vào Đức ông bà cha mẹ

Mưu tài hại mạng: phải đánh đổi bằng sinh mạng

Showing posts with label kinh nghiệm sống. Show all posts
Showing posts with label kinh nghiệm sống. Show all posts

Ba câu trả lời mầu nhiệm

Để kết thúc thư này, tôi xin kể tặng Thiều và các bạn một câu chuyện mà văn hào Lev Tolstoy đã kể và tôi tin là Thiều và các bạn trong trường sẽ thích lắm Đó là câu chuyện “Ba câu hỏi khó của nhà vua”.

Nhà vua ấy Tolstoy không biết tên. Chỉ biết nhà vua đang gặp khó khăn trong việc cai trị đất nước. Một hôm vua nghĩ rằng : “Giá mà vua trả lời được ba câu hỏi quan trọng nhất này thì vua sẽ không bao giờ bị thất bại trong bất cứ công việc nào nữa. Ba câu hỏi ấy là:

Ba câu trả lời mầu nhiệm 1/ Làm sao để biết được thời gian nào là thời gian thuận lợi nhất cho mỗi công việc?

2/ Làm sao để biết được nhân vật nào là nhân vật quan trọng nhất mà ta phải chú trọng?

3/ Làm sao để biết được công việc nào là công việc cần thiết nhất mà ta phải thực hiện?

Nghĩ thế vua liền ban chiếu ra khắp trong bàn dân thiên hạ, hứa rằng sẽ ban thưởng trọng hậu cho kẻ nào trả lời được ba câu hỏi đó.

Các bậc hiền thần đọc chiếu liền tìm đến kinh đô. Nhưng mỗi người lại dâng lên vua một câu trả lời khác nhau.

Về câu hỏi thứ nhất, có người trả lời rằng: muốn biết thời gian nào là thời gian thuận lợi nhất cho mỗi công việc thì phải làm thời biểu cho đàng hoàng. Có ngày, giờ, năm, tháng và phải thi hành cho thật đúng thời biểu ấy, như vậy mới mong công việc làm đúng lúc.
Kẻ khác thì lại nói không thể nào dự tính trước được những gì phải làm và thời gian để làm những việc ấy. Rằng ta không nên ham vui mà nên chú ý đến mọi sự khi chúng xảy tới để có làm bất cứ gì khi thật cần thiết. Có kẻ lại nói rằng dù vua có chú ý tình hình mấy đi chăng nữa thì một mình vua cũng không đủ để định đoạt thời gian làm việc một cách sáng suốt. Do đó nhà vua phải thành lập một hội đồng nhân sĩ và hành động theo lời khuyến cáo của họ. Lại có kẻ nói rằng có những công việc cần phải quyết định tức khắc không thể nào có thì giờ tham khảo xem đã đến lúc phải làm hay chưa đến lúc phải làm. Mà muốn lấy thời điểm cho đúng thì phải biết trước những gì sẽ xảy ra, do đó nhà vua phải cần đến những nhà cố vấn tiên tri và bốc phệ.

Về câu hỏi thứ hai cũng có nhiều tấu trình không giống nhau. Có người nói những nhân vật vua cần chú ý nhất là những Đại thần và những người trong triều đình. Có người nói là mấy ông Giám mục thượng tọa là quan hệ hơn hết. Có người nói là mấy ông tướng lĩnh trong quân đội là quan trọng hơn hết.

Về câu hỏi thứ ba các nhà học giả cũng trả lời khác nhau. Có người nói khoa học là quan trọng nhất. Có người nói chỉnh trang quân đội là quan trọng nhất…

Vì các câu trả lời khác nhau cho nên nhà vua không đồng ý với vị nào cả và chẳng ban thưởng cho ai hết. Sau nhiều đêm suy nghĩ vua quyết định chất vấn một ông Đạo tu trên núi. Ông Đạo này nổi tiếng là người giác ngộ. Vua muốn tìm lén trên núi gặp ông Đạo và hỏi ba câu hỏi kia vì vị Đạo sĩ này chưa bao giờ chịu xuống núi và nơi ông ta ở chỉ có những người dân nghèo. Chẳng bao giờ ông chịu tiếp những người quyền quí. Nhà vua cải trang làm thường dân, khi đi đến chân núi vua dặn vệ sĩ đứng chờ ở dưới và một mình vua trong y phục một thường dân trèo lên am của ông Đạo. Nhà vua gặp ông Đạo đang cuốc đất trước am. Khi trông thấy người lạ ông Đạo gật đầu chào rồi tiếp tục cuốc đất. Ông Đạo cuốc đất một cách nặng nhọc bởi ông Đạo đã già yếu. Mỗi khi cuốc lên được một tảng đất hoặc lật ngược được tảng đất ra thì ông lại thở hổn hển. Nhà vua tới gần ông Đạo và nói: “Tôi tới đây để xin ông Đạo trả lời giúp ba câu hỏi: làm thế nào để biết đúng thì giờ hành động, đừng để cơ hội qua rồi sau phải hối tiếc? Ai là những người quan trọng nhất mà ta phải chú ý tới nhiều hơn cả, và công việc nào quan trọng nhất cần thực hiện trước?”.

Ông Dạo lặng nghe nhà vua, nhưng không trả lời. Ông chỉ vỗ vai nhà vua và cuối cùng tiếp tục cuốc đất. Nhà vua nói : “Ông Đạo mệt lắm rồi, thôi đưa cuốc cho tôi, tôi cuốc một lát”. Vị Đạo sĩ cảm ơn, trao cuốc cho vua rồi ngồi xuống đất nghỉ mệt.

Cuốc xong được hai vòng đất thì nhà vua ngừng tay và lặp lại câu hỏi. Ông Đạo vẫn không trả lời, chỉ đứng dậy và đưa tay ra đòi cuốc, miệng nói: “Bây giờ bác phải nghỉ, đến phiên tôi cuốc”, nhưng nhà vua thay vì trao cuốc lại tiếp tục cúi xuống cuốc đất.

Một giờ rồi hai giờ đồng hồ đi qua, rồi mặt trời bắt đầu khuất sau đỉnh núi. Nhà vua ngừng tay, buông cuốc và nói với ông Đạo :

“Tôi tới để xin ông Đạo trả lời cho mấy câu hỏi, nếu ông Đạo không trả lời cho tôi câu nào hết thì xin cho tôi biết để tôi còn về nhà”.

Chợt lúc đó, ông Đạo nghe tiếng chân người chạy đâu đây bèn nói với nhà vua: “Bác thử xem có ai chạy lên kìa”, nhà vua ngó ra thì thấy một người có râu dài đang chạy lúp xúp sau mấy bụi cây, hai tay ôm bụng máu chảy ướt đẫm cả hai tay, ông ta cố chạy tới chỗ nhà vua và ngất xỉu giữa đất, nằm im bất dộng, miệng rên rỉ. Vua và ông Đạo cởi áo người đó ra thì thấy có một vết đâm sâu nơi bụng. Vua rửa chỗ bị thương thật sạch và xé áo của mình ra băng bó vết thương. Nhưng máu thấm ướt cả áo. Vua giặt áo và đem băng lại vết thương. Cứ như thế cho đến khi máu ngưng chảy. Lúc bấy giờ người bị thương mới tỉnh dậy và đòi uống nước.

Vua chạy đi múc nước suối cho ông ta uống, khi đó mặt trời đã khuất núi và bắt đầu lạnh. Nhờ sự tiếp tay của ông Đạo, nhà vua khiêng người bị nạn vào trong am và đặt nằm trên giường của ông Đạo. Ông ta nhắm mắt nằm im. Nhà vua cũng mệt quá vì leo núi và cuốc đất cho nên ngồi dựa vào cánh cửa mà ngủ thiếp đi. Vua ngủ ngon cho đến nỗi khi nhà vua thức dậy thì trời đã sáng và phải một lúc lâu sau vua mới nhớ được là mình đang ở đâu và đang làm gì. Vua nhìn về phía giường thì thấy người bị thương cũng đang nhìn mình chòng chọc, hai mắt sáng trưng. Người đó thấy vua tỉnh giấc rồi và đang nhìn mình thì cất giọng rất yếu : “Xin bệ hạ tha tội cho thần!” , vua đáp: “Ông có làm gì nên tội đâu mà phải tha ?”, “Bệ hạ không biết hạ thần nhưng hạ thần biết bệ hạ. Hạ thần là người thù của bệ hạ. Hạ thần đã thề sẽ giết bệ hạ cho bằng được, bởi vì ngày xưa trong chinh chiến Bệ hạ đã giết mấy người anh và còn tịch thu gia sản của hạ thần nữa. Hạ thần biết rằng bệ hạ sẽ lên núi này một mình để gặp ông Đạo sĩ nên đã mai phục quyết tâm giết bệ hạ trên con đường xuống núi. Nhưng đến tối mà bệ hạ vẫn chưa trở xuống, nên hạ thần đã rời chỗ mai phục mà đi lên núi tìm bệ hạ. Hạ thần lại gặp bọn vệ sĩ. Bọn này nhận mặt được hạ thần cho nên đã xúm lại đâm hạ thần. Hạ thần trốn được, chạy lên đây, nhưng nếu không có bệ hạ thì chắc hạ thần đã chết vì máu ra nhiều quá. Hạ thần quyết tâm hành thích bệ hạ mà bệ hạ lại cứu sống được hạ thần, hạ thần hối hận quá. Giờ đây nếu hạ thần còn sống được thì hạ thần nguyện làm tôi mọi cho Bệ hạ suốt đời và hạ thần cũng sẽ bắt các con hạ thần làm như vậy. Xin bệ hạ tha tội cho thần”.

Thấy mình hòa giải được với kẻ thù một cách dễ dàng, nhà vua rất vui mừng. Vua không những hứa tha tội cho người kia mà còn hứa sẽ trả lại gia sản cho ông ta và gởi ngay thầy thuốc cùng quân hầu tới săn sóc cho ông ta lành bệnh.

Sau khi cho vệ sĩ khiêng người bị thương về, nhà vua trở lên tìm ông Đạo để chào. Trước khi ra về vua còn lặp lại lần cuối ba câu hỏi của vua. Ông Đạo đang quỳ gối xuống đất mà gieo những hạt đậu trên những luống đất đã cuốc sẵn hôm qua. Vị đạo sĩ đứng dậy nhìn vua đáp: “Nhưng ba câu hỏi của vua đã được trả lời rồi mà”. Vua hỏi trả lời bao giờ đâu nào. “Hôm qua nếu vua không thương hại bần đạo già mà ra tay cuốc dùm mấy luống đất này thì khi ra về vua đã bị kẻ kia mai phục hành thích mất rồi và nhà vua sẽ tiếc là đã không ở lại cùng ta. Vì vậy thời gian quan trọng nhất là thời gian vua đang cuốc đất, nhân vật quan trọng nhất là bần đạo đây và công việc quan trọng nhất la công việc giúp bần đạo. Rồi sau đó khi người bị thương nọ chạy lên, thời gian quan trọng nhất là thời gian vua chăm sóc cho ông ta, bởi vì nếu vua không băng vết thương cho ông ta thì ông ta sẽ chết và vua không có dịp hoà giải với ổng, cũng vì thế mà ông ta là nhân vật quan trọng nhất và công việc vua làm để băng bó vết thương là quan trọng nhất. Xin vua hãy nhớ kỹ điều này nhé: chỉ có một thời gian quan trọng mà thôi, đó là thời gian hiện tại, là giờ phút hiện tại, giờ phút hiện tại quan trọng bởi vì đó là thời gian duy nhất trong đó ta có thể làm chủ được ta. Và nhân vật quan trọng nhất là kẻ đang cụ thể sống với ta, đang đứng trước mặt ta, bởi vì ai biết được mình sẽ đương đầu làm việc với những kẻ nào trong tương lai. Công việc quan trọng nhất là công việc làm cho người đang cụ thể sống bên ta, đang đứng trước mặt ta được hạnh phúc. Bởi vì đó là ý nghĩa chính của đời sống”.

Thiều ơi! câu chuyện của Lev Tolstoy giống như là một câu chuyện trong kinh Phật và không thua gì một cuốn kinh Phật. Chúng ta nói phụng sự xã hội, phụng sự dân tộc, phụng sự nhân loại….phụng sự những ai và ai đâu xa lạ, nhưng nhiều khi ta quên mất rằng chính ta phải sống cho những người thân của ta trước tiên. Nếu các bạn trong thanh niên phụng sự xã hội không thương được nhau, không giúp đỡ được nhau thì chúng ta giúp đỡ được cho ai? Chúng ta làm việc cho con người hay chúng ta làm việc cho uy tín của một tổ chức.

Danh từ phụng sự to tát quá. Phụng sự xã hội. Danh từ xã hội to tát quá. Ta hãy trở về với cộng đồng bé nhỏ của ta đã. Gia đình ta, đồng sự của ta, bè bạn của ta, đoàn thể của ta… Ta phải sống vì họ. nếu không vì họ được ta có thể sống vì ai nữa?

Thiều ơi ! Tôi viết những trang này để cho các bạn sử dụng, có những kẻ viết về những điều mà họ thực sự không biết rõ. Tôi chỉ viết những điều mà tôi đang và đã thực nghiệm. Tôi mong những điều tôi viết có thể giúp em và các bạn một phần nào.

Cổ nhân dạy cách phục lòng người

Cổ nhân dạy cách phục lòng ngườiMình làm người sang trọng giàu có, thì cớ nên kiêu sa.

Mình là bậc trông minh tài trí, thì chớ nên khinh ngạo.

Mình có sức lực khỏe mạnh, thì chớ nên đè nén người.

Mình ăn nói linh lợi, thì chớ nên dối trá người.

Mình còn kém thì phải học, chưa biết thì phải hỏi.

Sự tích: Sâu hoá Bướm

Cách đây rất lâu, Sâu là loài sinh vật hiền lành, vô hại. Nó sống dưới lòng đất và là người bạn thân thiết nhất của Cây.

Sâu đất sống đời sống khiêm tốn, nó sống trong cái hang chật nhất, vừa đủ gói gọn thân nó. Nó ăn ít nhất, di chuyển xa nhất cũng chỉ là bò quanh gốc cây tìm đớp những con bọ mạt bé tí ngơ ngáo chuyên cắn phá Cây. Ngoài ra, Sâu đất còn giúp cho đất trồng trở nên tơi xốp, giúp Cây hấp thụ dinh dưỡng tốt nhất để Cây phát triển ngày càng khoẻ mạnh.

Bù lại, Cây trả ơn cho Sâu đất bằng cách khi Cây đậu được những quả chín ngon nhất. Cây đều dành phần cho Sâu đất đầu tiên. Cứ thế Cây và Sâu đất sống bên cạnh hỗ trợ và yêu thương lẫn nhau, tình cảm rất sâu đậm, khắn khít.

TRUYỆN CỔ TÍCH: SÂU HOÁ BƯỚM

Sự tích: Sâu hoá BướmBởi Cây quá khoẻ mạnh khiến lũ bọ không thể cắn phá nổi. Lũ bọ mạt không có thức ăn, chúng vừa đói, vừa bị Sâu đất giết hại ngày càng nhiều hơn. Trong lúc những con Bọ đang bị đe doạ tới mức khủng hoảng, sắp bị tuyệt chủng thì một con bọ mạt đến gặp Bọ Chúa hiến kế, nó nói:

- "Thưa bọ chúa. Chúng ta phải tìm cách chia rẽ tình cảm của Sâu đất và Cây. Nếu không giống loài ta sẽ sớm phải tuyệt chủng."

Bọ chúa nghe vậy bèn hỏi lại:

- "Ta cũng muốn lắm, nhưng bằng cách nào đây???"

Con bọ mạt bèn nói:

- "Hãy làm theo kế sách của tôi, đảm bảo thành công!!!"

Nói xong nó ghé tai Bọ Chúa thì thầm... Nghe xong Bọ chúa bèn gật gù cười to khoái chí, lập tức cho lũ con bọ khác làm theo.

Bán chó con | Truyện ngắn song ngữ Anh-Việt

Một chủ cửa hàng thú cưng đóng một bảng hiệu treo ở trước cửa với dòng chữ "Bán chó con". Bảng hiệu là cách để thu hút bọn trẻ con. Ngay lập tức, một cậu bé đã xuất hiện và hỏi: “Ông định bán những con chó nhỏ đó với giá bao nhiêu?”.

Bán chó con | Puppies For Sale BÁN CHÓ CON

Chủ cửa hàng thú cưng trả lời: “Bất cứ giá nào từ 30 đô la đến 50 đô la”.

Cậu bé thò tay vào túi lấy ra một ít tiền lẻ. “Cháu có 2 đô la 37 xu, làm ơn cho cháu nhìn chúng được không?”.

Người đàn ông mỉm cười và huýt sáo. Chú chó Lady nghe thấy liền chạy ra khỏi chuồng chạy lại bên ông, Lady chạy xuống lối đi của cửa hàng theo sau là 5 chú chó con. Ở phía sau là một chú chó con bị bỏ lại khá xa. Ngay lập tức, cậu bé phát hiện ra chú chó bị tụt lại phía sau, đang đi khập khiểng.

Cậu bé hỏi: “Có điều gì không bình thường với chú chó nhỏ đó ạ?”.

Ông chủ cửa hàng giải thích rằng khi chú chó nhỏ này mới sinh ra, bác sĩ thú y đã khám bệnh cho nó và phát hiện ra nó không có cái hông và sẽ phải đi khập khiễng như vậy suốt đời.

Cậu bé bị kích động và nói: “Đó là con chó nhỏ mà cháu muốn mua”.

“Không, cháu không nên mua con chó nhỏ đó. Nếu cháu thật sự muốn có nó, chú sẽ tặng nó cho cháu”, Chủ cửa hàng nói.

Cậu bé buồn bã. Cậu nhìn thẳng vào trong đôi mắt ông ta, và nói: “Cháu không muốn chú tặng chú chó đó cho cháu. Chú chó nhỏ đó đáng giá như tất cả con chó khác và cháu sẽ trả tiền đầy đủ. Nói tóm lại, cháu sẽ đưa cho chú 2 đô la 37 xu bây giờ, và 50 xu mỗi tháng cho đến khi cháu trả hết tiền cho chú”.

Người chủ cửa hàng thú cưng liền phản đối và khuyên: “Thật ra cháu không nên mua con chó nhỏ này. Nó không thể nhảy và chơi với cháu như những con chó khác”.

Nghe đến đây, cậu bé liền cúi xuống và cuộn ống quần của mình lên để lộ ra một cái chân trái bị tật, được chống giữ bởi hai thanh kim loại lớn. Cậu bé nhìn ông chủ và trả lời một cách nhẹ nhàng: “Chà, cháu cũng không chạy giỏi đến thế và chú chó nhỏ này sẽ cần một người có thể hiểu nó"

Chủ cửa hàng đang cắn chặt môi dưới của ông ta. Nước mắt dâng trào trong đôi mắt... Ông ta mỉm cười và nói, "Con trai, ta hy vọng và cầu nguyện rằng mỗi một chú chó con này sẽ có được người chủ giống như con."

*Lời bình: "Đồng bệnh tương lân"

Khi con người ta ở trong cùng một hoàn cảnh giống nhau thì người ta sẽ dễ dàng thấu hiểu và cảm thông cho nhau

PUPPIES FOR SALE

A pet store owner was tacking a sign above his door that read "Puppies for Sale." The signs have a way of attracting children. Soon a little boy appeared at the sign and asked: "How much are you gonna sell those puppies for?"

Bán chó con | Truyện ngắn song ngữ Anh-ViệtThe store owner replied: "Anywhere from $30-$50."

The little boy reached into his pocket and pulled out some change. "I have $2.37, can I look at them?"

The store owner smiled and whistled. Out of the kennel came his dog named Lady, running down the aisle of his store followed by five little puppies. One puppy was lagging considerably behind. Immediately the little boy singled out the lagging, limping puppy.

He asked: "What's wrong with that little dog?"

The man explained that when the puppy was born the vet said that this puppy had a bad hip socket and would limp for the rest of his life.

The little boy got really excited and said: "That's the puppy I want to buy!"

The man replied: "No, you don't want to buy that little dog. If you really want him, I'll give him to you."

The little boy got upset. He looked straight into the man's eyes and said "I don't want you to give him to me. He is worth every bit as much as the other dogs and I'll pay the full price. In fact I will give you $2.37 now and 50 cents every month until I have him paid for."

The man countered: "You really don't want to buy this puppy son. He is never gonna be able to run, jump and play like other puppies."

To this, the little boy reached down and rolled up his pant leg to reveal a badly twisted, crippled left leg supported by a big metal brace. He looked up at the man and said: "Well, I don't run so well myself and the little puppy will need someone who understands."

The man was now biting his bottom lip. Tears welled up in his eyes....He smiled and said: "Son, I hope and pray that each and every one of these puppies will have an owner such as you."

*Comment: "Two in distress make sorrow less"

When people are in the same situation, people will easily understand and sympathize with each other.

Kể lại: Thiên Hương

Sư tử, Lừa và Cáo | Truyện ngụ ngôn song ngữ Anh-Việt

Sư tử, Lừa và Cáo rủ nhau đi săn mồi chung. Sau khi kiếm được rất nhiều thức ăn, Sư tử ra lệnh cho Lừa phân chia chiến lợi phẩm. Lừa chia thức ăn thành ba phần bằng nhau và yêu cầu Sư tử và Cáo chọn phần trước.

Sư tử, Lừa và Cáo | Truyện ngụ ngôn song ngữ Anh-ViệtCáo thì rất hài lòng, nhưng Sư tử lại gầm to rất giận dữ sau đó lao vào tấn công và nuốt chửng Lừa. Sau khi ăn thịt Lừa xong, Sư tử quay sang Cáo:

- "Ngươi hãy chia nó," Sư tử nói.

Cáo bèn gom tất cả thức ăn chất thành một đống và chỉ giữ lại một chút cho mình, những thứ gần như bỏ đi như: sừng và móng của một con dê núi, và đuôi của con bò.

Sư tử thấy Cáo phân chia rất là ưng bụng bèn hỏi một cách vui vẻ:

- "Ai đã dạy ngươi cách phân chia công bằng như thế?"

"Tôi đã học được một bài học từ Lừa," Cáo trả lời, sau đó nó cẩn thận rời đi thật xa.

Kể từ đó, không con vật nào dám đi săn cùng Sư tử nữa.

*Bài học: "Học hỏi từ những sai lầm"

 Hãy nhìn vào những thất bại của người khác mà lưu ý. Bởi đôi khi những sai lầm có thể khiến bạn mất mạng.

The Lion, The Ass and The Fox

A Lion, an Ass, and a Fox went hunting together. After they had acquired a great deal of food, the Lion asked the Ass to divide the spoils. The Ass divided the food into three equal parts and requested the two others to make the first choice.

The Fox was well satisfied, but The Lion roared angrily then attacked and devoured the Ass. After he finished eating, then he turned to the Fox.

- “You divide it,” the Lion said.

The Fox gathered all of the food into one heap and only kept a little for himself, such undesirable bits as the horns and hoofs of a mountain goat, and the tail of the cow.

- “Who taught you to divide so fairly?” The Lion asked pleasantly.

“I learned a lesson from the Ass,” replied the Fox, then carefully move away.

Then, no animal dared to go hunting with the Lion.

*Lesson: "Learn from mistakes"

Look at the mistakes others make and take note. Sometimes mistakes will make you die.

Kể lại: Thiên Hương

90% Trẻ em bị xâm hại bởi người quen: họ hàng, hàng xóm, bạn bè của bố mẹ...

Tận cùng của nỗi đau... các Mẹ có biết???

- Khoảng 10% Trẻ em có nguy cơ bị xâm hại đến từ NHỮNG NGƯỜI LẠ.

- Hơn 90% Trẻ em bị xâm hại bởi những người quen biết, có thể là: HỌ HÀNG, HÀNG XÓM, NGƯỜI THÂN, BẠN BÈ CỦA BỐ MẸ...

- Đa số khi bị xâm hại trẻ bị "đe doạ" rằng "đó là lỗi của trẻ""cấm không được kể lại với ai!"
90% Trẻ em bị xâm hại bởi người quen: họ hàng, hàng xóm, bạn bè của bố mẹ...
Hơn 90 % tội phạm xâm hại trẻ em là những người quen biết, thân thiết với gia đình các bé

Bề nổi của tảng băng chìm???

- Những vụ việc được thống kê chỉ là "bề nổi của tảng băng chìm", trong thực tế hầu hết các hành vi lạm dụng, xâm hại tình dục trẻ em không được báo cáo hoặc bị truy tố trước Pháp Luật.

- Có nhiều trường hợp các em bị kẻ xâm hại đe doạ, lạm dụng trong một thời gian dài mà không dám kể với ai. Hoặc khi con bị kẻ xấu lạm dụng, xâm hại bố mẹ lại sợ điều tiếng trong xã hội, không dám nói lên sự thật, không dám đứng lên đấu tranh cho con...

Nguyên nhân do đâu???

- Hiện nay một bộ phận không nhỏ bố mẹ còn quá thờ ơ, coi nhẹ nguy cơ trẻ có thể bị lạm dụng, xâm hại tình dục.

- Lo cơm áo, kiếm tiền để no đủ, nhiều bậc phụ huynh không còn thời gian quan tâm chăm sóc con cái chu đáo khiến trẻ dễ bị rơi vào nguy cơ bị lạm dụng, xâm hại. Khi gặp chuyện, những bí mật thầm kín của trẻ khó có thể nói với bố mẹ do thiếu sự gần gũi chia sẻ.

- Nguyên nhân phải kể đến kế tiếp, chính là từ tư tưởng lâu đời của chúng ta: luôn muốn dạy con “ngoan”, "lễ phép""thân thiện" với tất cả mọi người xung quanh. Chúng ta xem thường việc để người lớn ôm hôn và có cử chỉ âu yếm với con cái chúng ta. Chúng ta thoải mái cho phép mọi người từ thân quen, đến xa lạ thậm chí là người đi ngang trên đường vuốt má, hôn môi, sờ chạm vào "vùng riêng tư" của con. Trẻ con, nhất là các bé trai thường bị người lớn vạch quần ra và đòi “xem” bộ phận sinh dục, điều đáng lo ngại hơn đó là một số bố mẹ lại còn hãnh diện vì mình đẻ con trai!!! (thậm chí nhiều bố mẹ khi thấy con tỏ ra khó chịu còn trách con và bắt con phải tỏ ra vui vẻ, thoải mái với các hành động đó!?)

- Nguyên nhân khác được các nhà tâm lý học đưa ra, đó là việc Văn Hoá nước ta đặt nặng vấn đề trinh tiết. Nhiều bậc phụ huynh còn tâm lý e dè, tránh nói những chủ đề liên quan đến giáo dục giới tính và tình dục. Chính từ đó, những kẻ xâm hại càng có nhiều lý do "đổ lỗi cho trẻ", "đe doạ" trẻ không được nói với bất kì ai. Đó là chưa kể đến những người chưa hiểu về tác hại của xâm hại tình dục, nạn nhân lại trở thành đối tượng bị chỉ trích, bị đổ lỗi, dẫn đến việc nạn nhân luôn lo sợ không dám nói ra câu chuyện của mình.

- Nguyên nhân cuối cùng là sự băng hoại đạo đức do hệ luỵ bởi thời đại công nghệ thông tin, con người có thể dễ dàng tiêm nhiễm thói hư tật xấu từ những thứ không lành mạnh được phán tán tràn lan, không có sự kiểm soát trên mạng internet. Những vụ án liên quan đến dâm ô, xâm hại tình dục trẻ em diễn biến ngày một phức tạp hơn, do nhiều loại đối tượng xã hội gây ra, trong đó phần lớn hơn 90% trẻ em bị lạm dụng, xâm hại tình dục bởi người thân quen... đau đớn hơn trong đó có cả bố đẻ, thầy giáo là những đối tượng mà Mẹ và trẻ gần như hoàn toàn không có ý thức đề phòng và cảnh giác, khi xâm hại xảy ra, có rất ít trường hợp dám đối mặt, lên tiếng.

Vì vậy, ngay từ bây giờ các Mẹ hãy đề phòng và cần dạy cho trẻ cách tự bảo vệ an toàn cho mình, để giảm thiểu tối đa nguy cơ trẻ bị lạm dụng, xâm hại. Nguy cơ luôn rình rập ngoài kia và không chừa một ai cả.

Đây là những biện pháp đề phòng, hạn chế đến mức thấp nhất 90% nguy cơ trẻ bị lạm dụng, xâm hại.

I. BIỂU HIỆN CỦA KẺ CÓ Ý ĐỒ MUỐN TIẾP CẬN & XÂM HẠI TRẺ

1. Chúng luôn lập kế hoạch kĩ lưỡng:

Chúng thường là những người quen biết, thân thiết với gia đình, được trẻ và gia đình trẻ quý mến. Chúng hay tỏ ra là người bạn chân thành và đáng tin cậy, thường mau mắn sẵn sàng giúp đỡ gia đình đứa trẻ.

Có khi chúng âm mưu dụ dỗ trẻ nhiều năm liền trước khi xâm hại. Vì được gia đình tin cậy, nên hành vi xâm hại trẻ có thể diễn ra nhiều lần, nhiều năm liền mà bố mẹ trẻ thậm chí không hề hay biết.

Cảnh báo: Hãy cẩn thận với những người quen thân, tỏ ra yêu quý trẻ và luôn muốn có thời gian ở riêng với trẻ, luôn sẵn sàng nhận giữ trẻ khi bạn đi vắng. Tốt nhất, không bao giờ để trẻ ở riêng với bất kì người nào không phải là bố, mẹ, ông, bà, dù đó là người bạn thân của bạn hay chú ruột của bé. Luôn phải có một người lớn đáng tin cậy khác ở cùng.

2. Chúng lựa chọn nạn nhân hết sức cẩn thận.

Thông thường, chúng sẽ thử phản ứng của trẻ bằng cách hôn môi, vuốt ve tay, chân, ngực trẻ, những đụng chạm ban đầu này tưởng chừng như vô hại và vui vẻ. Nếu trẻ không phản ứng và chấp nhận thì chúng tiếp diễn dần sẽ biến thành xâm hại tình dục.

Cảnh báo: Bố mẹ nên dạy trẻ "cách xử lý tình huống" với những kiểu đụng chạm như vuốt má, ôm, hôn của người lớn bằng cách hét lên, nói rằng "con không thích thế" và chạy đi.

Bố mẹ cũng cần hết sức nghiêm túc từ chối những hành vi này của người lớn bằng cách yêu cầu họ xin phép trẻ trước khi ôm, hôn hoặc giải thích rõ lí do vì sao. Bạn có thể làm mất lòng người xung quanh, nhưng bù lại con sẽ giảm thiểu được nguy cơ bị xâm hại, biết tự bảo vệ cơ thể mình.

3. Chúng sẽ tìm mọi cách để trẻ giữ bí mật:

Chúng tìm mọi cách đổ lỗi cho trẻ, ép trẻ nghĩ rằng đó là do lỗi của trẻ. Hoặc sẽ dụ dỗ trẻ rằng đó là những bí mật vui vẻ, đụng chạm đó không liên quan đến tình dục, chúng sẽ đánh lừa trẻ rằng đó là việc bình thường, đó là cách thể hiện tình yêu thương...

Tệ hơn, chúng đe dọa trẻ rằng dù có nói ra cũng chẳng ai tin, trẻ sẽ bị ngồi tù, hủy hoại gia đình trẻ khi trẻ dám nói ra sự việc.

Cảnh báo: Mẹ cần dạy trẻ "4 VÙNG RIÊNG TƯ" (vùng kín, vùng đồ bơi) trên cơ thể trẻ mà bất kì ai cũng không được chạm vào, và cần giải thích cho trẻ hiểu việc đụng chạm vào "4 vùng riêng tư" đó là những đụng chạm xấu, đó là hành vi hoàn toàn sai trái, khiến trẻ cảm thấy xấu hổ, sợ hãi, kinh tởm, không thoải mái và không vui vẻ chút nào.

Tốt nhất, mẹ hãy thường xuyên nói chuyện với trẻ, tạo được môi trường gia đình cởi mở và đầm ấm, thì khi xảy ra chuyện trẻ mới có thể chia sẻ mọi chuyện với bạn, không giữ bí mật nào trong lòng cả. Nếu bạn nghĩ không nên nói những chuyện riêng tư này với con thì khi xảy ra chuyện, bé cũng sẽ không dám nói với bạn. Đôi khi, hãy gửi thông điệp đến trẻ thông qua các câu chuyện, những ví dụ, để trẻ hiểu rằng, trong trường hợp tệ hại nhất là bị xâm hại, trẻ cũng có thể nói chuyện với bạn và bạn sẽ ở bên trẻ, giúp trẻ vượt qua và không bỏ rơi, nổi giận hay bị mất mặt, xấu hổ vì trẻ.

4 Vùng riêng tư: Mẹ cần dạy trẻ biết tự bảo vệ an toàn cho mình

Các Mẹ có biết???

- Trẻ em là những nạn nhân chủ yếu của tội phạm xâm hại tình dục.

- Trung bình cứ 3 bé thì có 1 bé bị xâm hại tình dục - bởi người trưởng thành: sau đó trẻ sẽ bị "đe doạ" cấm "không được kể lại với ai!"

Vấn đề thực tế còn nghiêm trọng hơn???

- Những con số này chỉ là dựa trên những số liệu thống kê chính thức, được công bố hàng năm.

- Trên thực tế, hầu hết các hành vi lạm dụng, xâm hại tình dục trẻ em không được báo cáo, phát hiện hoặc bị truy tố trước Pháp Luật. Nguyên nhân do trẻ không dám nói với bất cứ ai rằng chúng bị lạm dụng tình dục. Đây là một tội ác thường chỉ được chứng kiến bởi kẻ ngược đãi và nạn nhân.

Mẹ đã dạy cho bé về Quy tắc 5 ngón tay, giúp các bé đưa ra định hướng giao tiếp phù hợp với 5 nhóm người thường gặp trong cuộc sống hàng ngày.

Bài học hôm nay các mẹ sẽ dạy trẻ về "4 VÙNG RIÊNG TƯ" (hay còn gọi là vùng kín, vùng đồ bơi, vùng đồ lót): mà bất kì ai cũng không được phép chạm vào hoặc nhìn thấy những vùng này của bé - ngoại trừ Mẹ bé.

4 VÙNG RIÊNG TƯ: KHÔNG AI ĐƯỢC PHÉP CHẠM VÀO, NGOẠI TRỪ MẸ

"4 Vùng riêng tư" trên cơ thể đó là: Miệng, Ngực, Phần giữa 2 đùi và Mông.

"3 Vùng Kín" (hay còn gọi là vùng đồ bơi, vùng đồ lót): Ngực, Phần giữa 2 đùi và Mông

Đây là những vùng kín, vùng riêng tư mà không ai được phép chạm vào, ngoại trừ mẹ.

Tốt nhất bố mẹ hãy thường xuyên nói chuyện với trẻ, tạo được môi trường gia đình cởi mở và đầm ấm, các thành viên có thể trao đổi với nhau bất kì điều gì thì khi xảy ra chuyện trẻ mới có thể chia sẻ mọi chuyện với bạn, không giữ bí mật nào trong lòng cả. Nếu bạn nghĩ không nên nói những chuyện riêng tư này với con thì khi xảy ra chuyện, bé cũng sẽ không dám nói với bạn.
4 Vùng riêng tư: Mẹ dạy trẻ biết tự bảo vệ an toàn cho mình
Dạy trẻ 4 Vùng riêng tư trên cơ thể: để trẻ biết tự bảo vệ an toàn cho mình
Các Mẹ nên giải thích cho bé: Nếu có ai khác đụng chạm vào những "vùng kín", "vùng riêng tư" đó của con việc đó là hoàn toàn sai. Các đụng chạm đó có thể khiến các con cảm thấy xấu hổ, sợ hãi, kinh tởm, không thoải mái và không hề vui vẻ chút nào. Hoặc người đó có thể cho con xem những bức ảnh không lành mạnh, các đoạn phim có xuất hiện những vùng riêng tư này, hay bắt con cởi quần áo, bắt con tự chạm vào những bộ phận riêng tư của con, hoặc bắt con chạm vào những vùng riêng tư của người đó. Những hành động này đều không an toàn cho con. Chúng ta gọi đó là những đụng chạm xấu. Và đó là những việc làm hoàn toàn sai trái khiến con bị tổn thương.

Các mẹ nên thường xuyên thảo luận với con:

- Con có thể chỉ và gọi tên "4 vùng riêng tư" trên cơ thể của con cho mẹ biết được không?
- Con có thể chỉ "vùng kín" (vùng đồ bơi) trên cơ thể của con cho mẹ biết được không?
- Con có thể nói cho mẹ nghe những người nào mới được phép ôm hôn con không?
- Con có thể nói cho mẹ nghe những ai không được phép ôm hôn con không?
- Con có thể nói cho mẹ nghe những ai chỉ được phép nắm tay con không?
- Hôm nay ở trường con được cô giáo dạy bài gì? (dạy bé biết cách diễn đạt)
- Hôm nay con đi chơi (đi học) có vui không? (hỏi về cảm xúc của con)
- Trong lớp con chơi thân (thích) bạn nào nhất? Vì sao? (dạy bé biết cách mô tả cảm xúc)
- Trong lớp con không chơi thân (không thích) những bạn nào? Vì sao?
- Theo con một kẻ xấu thường có những hành động, cử chỉ xấu nào? (giúp trẻ nhận biết hành vi nào là đúng đắn)

Bên cạnh đó, các mẹ nên thường xuyên đặt câu hỏi sau đó giúp con tập trả lời xử lý các tình huống: qua đó giúp trẻ nhận biết hành vi nào là đúng đắn, hành vi nào là sai trái, tập cho con biết cách tránh xa, cự tuyệt những kẻ xấu. Sẽ giúp bé dễ dàng chia sẻ mọi chuyện với bạn.

1. Mẹ hỏi: Con sẽ nói gì/làm gì nếu một người nào đó chạm vào "vùng kín" của con hoặc yêu cầu con sờ vùng kín của họ?

Trả lời: Việc làm này hoàn toàn sai trái, những đụng chạm đó là những đụng chạm xấu sẽ gây tổn thương cho con. Kẻ làm điều này đối với con đó là những kẻ xấu.

Con phải vùng vẫy, bỏ chạy tới nơi có nhiều người, vừa chạy vừa hét thật to và rõ rằng: "CỨU CON VỚI"

Lưu ý: Trong tình huống này, các mẹ không nên dạy con la lên những từ như: "không! buông ra". Nên dạy các bé hét lên những câu kêu gọi sự giúp đỡ và sự chú ý của mọi người như: "CỨU CON", hoặc "BẮT CÓC". Để đánh động mọi người xung quanh biết rằng bé đang gặp nguy hiểm, cần sự giúp đỡ.

Khi gặp những kẻ xấu đó, con cần phải chạy đến bố mẹ hoặc người mà con tin tưởng đang có mặt tại đó và kể lại tất cả mọi việc về kẻ xấu đó, để bố mẹ và mọi người có thể giúp con.

Mẹ cần giải thích với bé: Hãy nhớ rằng đó không phải là lỗi của con khi có ai đó đụng chạm xấu đến con, người có lỗi chính là kẻ đã làm việc đó với con. Đừng bao giờ sợ hãi khi nói ra những suy nghĩ của mình. Nếu ai đó làm hại con, hãy nói ra ngay lập tức nhé. Như thế bố mẹ mới có thể trừng trị và bắt kẻ xấu đó phải tránh xa con ra và không để kẻ đó làm hại tới con được nữa. Hoặc bố mẹ có thể đề phòng, để đảm bảo rằng những chuyện tương tự như vậy sẽ không bao giờ xảy ra với con hay bất kì bạn nhỏ nào khác một lần nữa. (việc này rất quan trọng, để khi xảy ra chuyện bé có thể yên tâm kể cho bố mẹ nghe tất cả mọi chuyện, nếu các Mẹ không giải thích cặn kẽ cho con hiểu thì khi xảy ra chuyện, tâm lý của con sẽ sợ và không dám nói với bạn)

Qua đó, Bố mẹ cần nhắc nhở con rằng: không được tự ý đi đâu một mình, hoặc không chơi ở những nơi vắng vẻ chỉ có một mình. Khi đó nếu có kẻ xấu đến làm hại con, sẽ không có ai thấy và cứu giúp con được.

2. Mẹ hỏi: Con sẽ nói gì/làm gì nếu ai đó muốn xem vùng kín của con?

Trả lời: Đây là hành vi hoàn toàn sai trái. Việc này có thể khiến các con cảm thấy xấu hổ, sợ hãi, kinh tởm và bị tổn thương. Những ai muốn con làm điều đó, đó là những kẻ xấu.

Con phải bỏ chạy tới nơi có nhiều người, vừa chạy vừa hét thật to và rõ rằng: "CỨU CON VỚI"

Khi gặp những kẻ xấu đó, con cần phải chạy đến bố mẹ hoặc người mà con tin tưởng đang có mặt tại đó và kể lại tất cả mọi việc về kẻ xấu đó, để bố mẹ và mọi người có thể giúp con.

Sau đó bố mẹ nên giải thích và nhắc nhở con giống như câu 1 ở trên.

3. Mẹ hỏi: Con sẽ làm gì nếu ai đó lấy mất đồ chơi của con?

Trả lời: Nếu ở trường con phải chạy tìm cô và méc với cô giáo. Nếu ở ngoài đường con phải chạy ngay về nhà méc với bố mẹ, kể cho bố mẹ hoặc ông bà nghe. Tuyệt đối không được đuổi theo lấy lại đồ chơi, kẻ xấu đó có thể dụ dỗ bắt cóc con.

4. Mẹ hỏi: Con sẽ nói/làm gì nếu con không thích nụ hôn tạm biệt của chú hàng xóm?

Trả lời: Con che mặt lại, bỏ chạy và la lên rằng: "Con không thích!"

Lưu ý: Bố mẹ cần hết sức nghiêm túc từ chối những hành vi này của người lớn bằng cách yêu cầu họ xin phép trẻ trước khi ôm, hôn hoặc giải thích rõ lí do vì sao. Bạn có thể làm mất lòng người xung quanh, nhưng bù lại con lại sẽ giảm thiểu được nguy cơ bị xâm hại, biết tự bảo vệ cơ thể mình.

5. Mẹ hỏi: Con sẽ làm gì nếu một bạn ở trường chìa cho con xem vùng kín của bạn ấy?

Trả lời: Hành động của bạn đó khiến con cảm thấy xấu hổ, sợ hãi, kinh tởm... đó là hành động hoàn toàn sai trái và rất xấu. 

Con phải lập tức chạy đi tìm cô giáo, và kể cho cô nghe sự việc để cô bắt bạn đó phải xin lỗi con và cô sẽ phạt nặng bạn đó. Khi về nhà, con cần phải kể lại việc đó cho bố mẹ nghe, để bố mẹ giúp đỡ con, bố mẹ sẽ gặp cô giáo và cả bố mẹ bạn đó để có biện pháp phạt bạn đó, để bạn ấy không dám tái phạm làm hành động đáng xấu hổ đó với con hoặc bất kì bạn nào khác một lần nào nữa.

Sau này con không nên nói chuyện với bạn đó nữa và phải tránh xa bạn đó ra.

Bên cạnh đó, Bố mẹ cũng nên chú ý quan sát xem con có những biểu hiện như: mất ngủ, hay bị giật mình và hoảng sợ hay không. Vì khi bé có những biểu hiện trên, nguy cơ rất lớn bé đang bị xâm hại, bị đe doạ bởi một ai đó. (Xem thêm: Biện pháp phòng tránh và biểu hiện của những kẻ xâm hại trẻ)

Quy Tắc 5 Ngón Tay: Bảo vệ trẻ em khỏi nạn dâm ô, xâm hại tình dục

Trong thời gian gần đây, những vụ án liên quan đến dâm ô, xâm hại tình dục trẻ em (ấu dâm) diễn biến ngày càng nghiêm trọng, gây phẫn nộ trong dư luận. Trẻ em bị xâm hại tình dục xảy ra ở nhiều độ tuổi, do nhiều loại đối tượng xã hội gây ra, trong đó phần lớn là những người quen biết: họ hàng, hàng xóm, người thân... của các em. Đây không chỉ là nỗi bức xúc, nhức nhối lớn trong Xã Hội. Mà còn là nỗi ám ảnh, nỗi đau tột cùng đối với các bậc phụ huynh có con nhỏ. Tâm lý bất an, lo sợ những tên tội phạm ấu dâm giấu mặt vẫn còn đang ẩn mình, đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật có thể sẽ làm hại đến con em mình bất kì lúc nào.

Theo báo cáo của Bộ Lao động,Thương binh và Xã hội trung bình mỗi năm cả nước có khoảng 2.000 trẻ em bị bạo hành, xâm hại. Trong đó có hơn 1.200 trẻ em bị xâm hại tình dục (chiếm hơn 60% tổng số vụ).

Tin rằng ai trong chúng ta, cũng đều mong muốn Pháp Luật sẽ có những biện pháp chế tài đủ lực, có tính răn đe mạnh hơn nữa để giảm thiểu tối đa những loại tội phạm đặc biệt này, để chúng không dám tiếp tục phạm tội, gây án nữa.

Muốn vậy, việc đầu tiên cần làm đó là tất cả cộng đồng phải cùng nhau hành động, cùng đấu tranh, tố cáo để những tên tội phạm ấu dâm sớm bị pháp luật trừng trị. Bên cạnh đó, chúng ta cũng nên biết cách phòng tránh, tự bảo vệ để hạn chế thấp nhất những trường hợp đáng tiếc có thể xảy ra với con cháu chúng ta: ngay từ bây giờ các mẹ hãy dành ra thời gian khoảng 10 phút/ngày để dạy con các kỹ năng cần thiết nhất, để con biết cách tự bảo vệ mình khỏi vấn nạn xâm hại tình dục mọi lúc mọi nơi.

Một trong những kỹ năng cơ bản nhất, dễ nhớ nhất để bảo vệ trẻ đó là: QUY TẮC 5 NGÓN TAY.
Quy Tắc 5 Ngón Tay: Bảo vệ trẻ em khỏi nạn dâm ô, xâm hại tình dục
Quy tắc 5 ngón tay: các mẹ hãy dạy cho bé ngay từ bây giờ nhé

Quy tắc này sẽ giúp trẻ xác định được 5 nhóm người thường gặp trong cuộc sống hàng ngày, từ đó đưa ra định hướng giao tiếp phù hợp, bảo vệ trẻ không bị lạm dụng, xâm hại tình dục.

Đeo lục lạc cho mèo | Truyện ngụ ngôn song ngữ Anh-Việt

Trong một thời gian dài, cả bầy chuột phải sống trong nỗi sợ hãi liên tục bởi móng vuốt sắc nhọn của mèo đã săn bắt chúng cả ngày lẫn đêm. Từng giây, từng phút lũ chuột đều phải sống trong lo sợ và mệt mỏi. Trước tình hình đó, lũ chuột đã tổ chức một cuộc họp để đối phó, tự bảo vệ khỏi con mèo.

ĐEO LỤC LẠC CHO MÈO

Nhiều kế hoạch đã được thảo luận, nhưng không có kế hoạch nào đủ tốt. Sau cùng, có một con chuột rất trẻ đã đứng dậy và nói:
Đeo lục lạc cho mèo | Who will bell the cat?
Một con chuột đề nghị rằng: "phải đeo lục lạc cho Mèo"

"Tôi có một kế hoạch rất đơn giản, nhưng tôi biết nó sẽ thành công. Tất cả những gì chúng ta phải làm đó là đeo lục lạc vào cổ của Mèo. Mỗi khi chúng ta nghe tiếng lục lạc reo, chúng ta sẽ biết ngay rằng kẻ thù của chúng ta đang đến gần, ta sẽ kịp chạy trốn. "

Tất cả bầy chuột đều đồng ý, ngoại trừ con chuột già nhất, khôn ngoan nhất. Chuột già nói: "Lục lạc mèo là một ý tưởng tốt về lý thuyết". Nhưng hãy để ta hỏi một câu: "Ai sẽ đeo lục lạc cho mèo?"

*Bài học: "Nói thường dễ hơn làm"

Ý tưởng là rất cần thiết để giải quyết vấn đề, nhưng quan trọng nhất là phải biết cách thực hiện ý tưởng. Bạn biết đó, để vào được một căn nhà bị khóa, thì bạn cần có chìa khóa, nhưng cũng sẽ vô dụng nếu chìa khóa không phù hợp.

"Làm vẫn hơn là nói"

Tham thì thâm: Con chó và cái bóng | Truyện song ngữ Anh-Việt

Một con chó đang trên đường về nhà sau khi tìm thấy một khúc xương lớn. Trên đường về nhà, khi nó đi qua một con sông và tình cờ thấy cái bóng của nó phản chiếu dưới dòng nước.

CON CHÓ VÀ CÁI BÓNG: THAM THÌ THÂM

Con chó và cái bóng | Truyện ngụ ngôn cho bé
Nó nghĩ rằng có một con chó khác lớn hơn, ngậm khúc xương to hơn khúc xương của nó, vì vậy mà nó đã sủa con chó kia, để cố giành lấy khúc xương to đó. Khi nó sủa, khúc xương của nó đã bị rơi ra khỏi miệng và cuối cùng nó đành trở về nhà tay không.

*Bài học: "Tham thì thâm"

Đừng cố giành lấy những gì không phải của bạn.

THE DOG AND THE SHADOW

A dog is heading home after finding a big, juicy bone. On his way home, he happens upon a river and sees his reflection in the water.

He think's he sees another a dog with a bigger, better bone than the one he has, so he barks at the "other" dog to try and get his bone too. When he barks, his bone falls out of his mouth and he has to go home with no bone at all.

*Lesson: "Grasp all, lose all"

Don't try to grab what's not yours

Kể lại: Thiên Hương

Con Cáo và Con Cò | Truyên ngụ ngôn cho bé

Ngày xửa ngày xưa, có một con Cáo và một con Cò làm bạn với nhau. Con Cáo bản tính rất là tinh ranh, xảo quyệt.

CON CÁO XẢO QUYỆT & CÒ THÔNG MINH

Ngày nọ, Cáo mời Cò đến nhà ăn cơm tối. Cò vui vẻ nhận lời.

Tối đó, Cò đến nhà Cáo như đã hẹn. Cáo mời Cò vào nhà và bưng ra hai bát súp. Nhưng nó lại múc súp ra hai cái đĩa rất là nông.
Con Cáo xảo quyệt và Cò thông minh
Truyện ngụ ngôn: Con Cáo xảo quyệt và Cò thông minh
Cò không thể nào ăn được súp với mỏ dài của mình, còn Cáo thì dễ dàng liếm một loáng là hết đĩa súp. Thấy Cò như vậy Cáo rất khoái trá nhưng vẫn giả vờ quan tâm hỏi:

- Sao chị không ăn vậy chị Cò? Súp không ngon à?

Cò với cái bụng đói meo trả lời:

- Không! Súp rất ngon, nhưng tôi bị đau dạ dày nên không thể ăn món này được Cáo àh.

Thế rồi Cò buồn bã đi về, còn Cáo tỏ vẻ rất đắc chí.

Con quạ và bình nước | Truyện ngụ ngôn cho bé (truyện song ngữ Anh-Việt)

Vào một đợt khô hạn. Khi các loài chim chỉ có thể tìm thấy rất ít nước để uống, một nữa đã chết vì khát. Một con quạ khát nước đã tìm thấy một cái bình trong đó có một ít nước.
Con quạ và bình nước | Truyện ngụ ngôn cho bé

CON QUẠ VÀ BÌNH NƯỚC

Tuy nhiên, cái bình lại có cái cổ hẹp và cao. Dù nó đã rất cố gắng, nhưng cho dù nó có cố gắng sao đi chăng nữa thì quạ ta cũng không thể chạm được tới nước trong bình. Nó cảm nhận một điều tệ hại là nó sắp phải chết vì khát.

Sau đó, một ý tưởng loé lên trong nó. Nó dùng mỏ nhặt lên những viên sỏi nhỏ và thả từng viên một vào bình nước. Cứ mỗi viên sỏi bỏ vào thì nước lại dâng lên cao hơn, đến cuối cùng nước đã dâng lên gần đủ để nó có thể uống.

*Bài học
Con Quạ đã giữ được tính mạng của nó bởi biết sử dụng trí thông minh và sự kiên trì.

Sự kiên trì là chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề, bởi vì cuối cùng, dù cho tình hình có nghiêm trọng thế nào chăng nữa, thì bạn cũng sẽ tìm thấy một giải pháp.

THE CROW AND THE PITCHER

Lừa và Ngựa | Truyện song ngữ Anh-Việt

Ngày xưa, một nhà buôn nọ có được một chú Lừa và một con Ngựa. Hàng ngày, ông ta đều chất rất nhiều đồ vật nặng lên chú Lừa và đi đến thành phố để bán những thứ đấy.

LỪA VÀ NGỰA

Trong một ngày nắng nóng, chú lừa bắt đầu thấy choáng váng. Lừa bèn cầu xin với Ngựa mong Ngựa có thể mang vác tiếp nó một chút gánh nặng:

- "Cầu xin anh hãy giúp tôi với một nửa gánh nặng này. Tôi biết anh có thừa khả năng đó."

Nhưng Ngựa đã từ chối thẳng thừng và nói rằng nhiệm vụ mang vác đồ không phải của nó.

Truyện song ngữ Anh-Việt: Lừa và Ngựa (Donkey & Horse)Chẳng bao lâu, chú Lừa đã gục ngã và chết vì kiệt sức. Sau đó, Ngựa phải tải tất cả mọi thứ, thậm chí cả bộ da của chú lừa.

*Bài học
Người mà không giúp đỡ bạn mình trong lúc khó khăn, về sau sẽ phải tự mình nhận lãnh tất cả những vấn đề đó.

Nếu chỉ lo cho bản thân mà bỏ mặc người khác sống chết, thì bạn sẽ sớm phải hối hận như con Ngựa trong câu chuyện.

Truyện cổ tích: TẤM CÁM (BẢN GỐC)

Tấm Cám (Bản gốc) | Truyện cổ tích Việt Nam
Ngày xửa ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ, gần trạc tuổi nhau. Tấm là con vợ cả. Cám là con vợ lẻ. Mẹ Tấm mất từ hồi Tấm còn bé, mấy năm sau đó cha Tấm cũng qua đời. Tấm ở với dì ghẻ là mẹ Cám.

TRUYỆN CỔ TÍCH TẤM CÁM

Mụ dì ghẻ này rất cay nghiệt. Ngày qua ngày bà ta bắt Tấm phải làm hết việc nhà cho đến mọi việc nặng nhọc: hết chăn trâu, cắt cỏ, gánh nước, đến thái khoai, vớt bèo, ban đêm lại còn xay lúa giã gạo mà không hết việc. Trong khi đó Cám được mẹ nuông chiều, suốt ngày rong chơi, không phải làm việc nặng.

Hôm nọ, bà ta đưa cho hai chị em mỗi người một cái giỏ bảo ra đồng xúc tép, và nói:

- Hễ đứa nào bắt được đầy giỏ tép thì ta sẽ thưởng cho một cái yếm đỏ.

Sơ đồ hạnh phúc: việc gì phải lo lắng?

Tôi nhớ có một sơ đồ hạnh phúc mà một người bạn đã gửi cho tôi. Nếu bạn áp dụng nó trong cuộc sống, tôi đảm bảo rằng cuộc sống của bạn sẽ khác

Sơ đồ hạnh phúc: Việc gì phải lo lắng?Bạn gặp vấn đề trong cuộc sống?

- Không!

- Vậy việc gì phải lo lắng?

Bạn gặp vấn đề trong cuộc sống?

- Có!

Bạn có thể giải quyết không?

- Có!

- Vậy việc gì phải lo lắng?

Bạn gặp vấn đề trong cuộc sống?

- Có!

Bạn có thể giải quyết không?

- Không!

- Vậy việc gì phải lo lắng?

Tại sao chúng ta cứ mãi quẩn quanh với sự lo lắng, sợ hãi, tức giận, những điều mà làm chúng ta không bao giờ có được sự bình yên trong tâm trí?

Luôn có lý do làm ta phải khóc. Chúng ta không cười với một câu chuyện cũ. Vậy tại sao lại khóc nhiều lần cùng một vấn đề?

Cười hay khóc. Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào sự lựa chọn của ta mà thôi.

- Khi bạn ngồi ở đây, nếu có ai đó đang nói xấu bạn, bạn biết không?

- Có ai đó không hài lòng với bạn và đặt điều chống lại bạn, bạn có thể kiếm soát được chuyện đó không?

Thứ duy nhất, chúng ta có thể kiểm soát được đó là: SMILE - mỉm cười

Mỉm cười sẽ giúp mọi người hạnh phúc hơnSMILE: là điều tốt đẹp nhất trên gương mặt của bạn

SMILE: cũng là thứ làm ta dễ chịu nhất

SMILE: giúp kết nối mọi người lại gần nhau hơn.

SMILE: có thể thay đổi cuộc đời bạn

Với những ai đang quét lá hay đang nhặt rác, hãy luôn nhớ lấy tên họ và luôn mỉm cười, gọi tên họ một cách chân thành nhất. Khi lướt qua những người mà ta không nhận ra là ai hãy cứ nhìn vào mắt họ, nở nụ cười và nói "Xin chào". Điều tệ nhất có thể xảy ra đó là: người ta sẽ nhớ đến bạn là một ai đó biết cười và luôn biết nói "Xin chào".

Hãy cười khi có thể.

Tham thiền đạo Bụt
Thiên Hương

Chiếc lọ cuộc sống: câu chuyện hòn đá to, viên đá cuội, cát và nước

Câu chuyện chiếc lọ cuộc sống | Truyện ngụ ngôn
Một ngày nọ, người cha gọi cậu con trai đến. Ông đặt trước mặt cậu con trai một chiếc lọ thuỷ tinh lớn, bên cạnh đó là mấy hòn đá to, những viên đá cuội nhỏ, một nắm cát, và một chai nước.

Câu chuyện của chiếc lọ, hòn đá to, những viên đá cuội, cát và nước

Trong khi cậu con trai vẫn chưa khỏi tò mò, không biết cha cậu lấy những thứ này để làm gì. Thì ngay lặp tức cha cậu chẳng nói lời nào, ông bắt đầu bỏ mấy hòn đá to vào lọ, từng viên một. Khi không còn bỏ được nữa, ông quay sang hỏi cậu con trai:

Chiếc lọ cuộc sống: câu chuyện hòn đá to, viên đá cuội, cát và nước- Con thấy lọ đã đầy chưa?

Cậu con trai nhìn cha và đáp lại rằng: - Dạ thưa cha, đầy rồi ạ!

Người cha bèn tiếp tục lấy những viên đá cuội chậm rãi đổ tiếp vào lọ. Các hạt đá cuội nhỏ xíu len lỏi vào những khoảng trống giữa các hòn đá to. Lúc này ông bèn cầm chiếc lọ trên tay và hỏi lại cậu con trai xem lọ đã đầy chưa?

Người lính bị mất một tay và một chân | Truyện ngắn chọn lọc

Người lính bị mất một tay và một chân | Truyện ngắn chọn lọc
Chiến tranh kết thúc, ngày xuất ngũ đã cận kề, anh lính thu xếp hành trang chuẩn bị trở về nhà. Trước hôm xuất ngũ một ngày, anh xin phép đơn vị gọi điện thoại về cho gia đình.

Chỉ trò chuyện qua điện thoại, nhưng anh có thể cảm nhận được niềm vui mừng của cha mẹ, qua cách họ hỏi thăm anh dồn dập.

Sau khi thông báo cho cha mẹ ngày xuất ngũ, anh ngập ngừng hỏi:

- "Thưa ba mẹ, con muốn xin ba mẹ giúp con chuyện này…"

Cha mẹ anh đang rất vui mừng khi sắp được gặp đứa con trai yêu quý, người cha liền hào hứng nói:

- "Tất nhiên rồi con trai. Bất cứ chuyện gì cha mẹ cũng sẵn sàng giúp con."

Anh con trai liền nói: "Con có một người bạn rất tốt, cậu ấy đã cứu mạng con trên chiến trường. Nếu không có cậu ấy chắc con đã không thể trở về với bố mẹ. Vậy bạn con có thể ở cùng chúng ta được không?"

- "Tất nhiên là được rồi con trai. Anh bạn ấy thật là tốt bụng. Cha mẹ rất biết ơn những gì cậu ấy đã làm cho con và cả gia đình ta. Chúng ta cần gặp mặt và cảm ơn anh ấy". Cha cậu đáp.

- "Nhưng mà, con muốn ba mẹ biết một điều, vì cứu con cậu ấy bị thương khá nặng và đã bị mất một tay và một chân. Hiện giờ bạn con không có nơi nào khác để về, con muốn đưa cậu ta về sống chung với chúng ta”.

Mẹ cậu ấp úng: “Con trai à, mẹ rất tiếc. Nhưng có lẽ chúng ta sẽ tìm cho cậu ta một nơi khác để sống”.

- “Không, thưa bố mẹ, con muốn anh ta ở cùng với chúng ta”.

Cha anh nghiêm giọng chậm rãi nói: “Con trai à, con có biết con đang nói gì không? Chúng ta còn có cuộc sống riêng, hơn nữa cha mẹ cũng đã già rồi, chúng ta không thể chăm sóc cậu ta cả đời này được. Một người khuyết tật như cậu ta sẽ là gánh nặng rất lớn cho cuộc sống của gia đình mình. Tốt nhất, con hãy nghe cha con cứ về nhà trước đã, anh bạn con sẽ tự lo cho mình được. Cha rất cảm kích người bạn của con, nhưng chúng ta sẽ tìm cách giúp cậu ta sau."

Nghe cha mẹ nói xong, anh con trai im lặng cúp điện thoại. Sau đó anh không gọi lại một cuộc nào nữa.

Ngày hẹn trở về, cha mẹ anh trông ngóng đợi mãi, nhưng mãi không thấy bóng dáng con trai. Nóng ruột họ gọi điện lên đơn vị tìm con, nhưng đầu dây bên kia mãi vẫn không liên lạc được.

Vài ngày sau đó, cha mẹ anh nhận được điện thoại của cảnh sát, thông báo rằng con trai họ đã rơi từ một toà nhà cao tầng xuống và đã chết. Từ những điều tra sơ bộ tại hiện trường, cảnh sát cho biết rất có thể đây là một vụ tự tử.

Nghe tin báo xong, cha mẹ anh đau đớn tức tốc đi nhận diện thi thể con trai. Đến nơi, họ nhận ra ngay cậu con trai yêu quý. Nhưng cha mẹ anh đã chết lặng, không thốt nên lời khi nhìn thấy: con trai của họ nằm đó, chỉ có một chân và một tay.

Hóa ra, người bạn bất hạnh mà anh con trai đã kể lại chính là anh ta. Trong một lần làm nhiệm vụ, sức ép của bom mìn đã khiến anh mất đi một tay lẫn một chân. Được đồng đội động viên, anh đã nghĩ thoáng và sống tích cực hơn rất nhiều.

Nhưng cuối cùng... tất cả niềm tin, hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại le lói trong anh đều đã bị lụi tàn, bị dập tắt bởi chính người sinh thành ra anh.

Ngày đoàn tụ đáng ra rất vui vẻ, nay đã ngập tràn trong nước mắt. Sự ân hận của cha mẹ anh đã quá muộn để có thể đưa con trai họ quay trở về.

Anh lính ấy đã không hy sinh vì bom đạn, cũng không buông bỏ mình vì cơ thể khiếm khuyết. Mà anh ấy đã chết vì bị tổn thương quá lớn về mặt tinh thần.

Một người đang sống trong nỗi tuyệt vọng. Nếu như họ có Gia đình bên cạnh an ủi, động viên, làm chổ dựa tinh thần. Hoặc ở đâu đó, vẫn còn chút ấm áp tình người trong Xã Hội thì chắc rằng họ sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện tự vẫn.

Cuộc sống này màu nhiệm lắm. Đôi khi, chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được sự thờ ơ, ích kỷ, tàn nhẫn của chúng ta sẽ làm tổn thương đến ai đâu.

Đừng để bản thân phải hối hận.

Thiên Hương

Tam sao thất bản: Chú lừa đáng thương | Truyện ngụ ngôn

Ngày xưa có chú lừa nọ, làm việc quanh năm rất siêng năng chăm chỉ. Chú lừa làm việc cho chủ nhân chẳng có ngày nào được nghĩ ngơi. Hôm nọ, do khuân vác nặng cả ngày lại phải làm việc liên tục, chú lừa kiệt sức, nằm thở hổn hển trước sân.
Tam sao thất bản: Chú lừa đáng thương | Truyện ngụ ngôn
Thấy thế, chó ta liền chạy đến hỏi thăm:

- "Anh lừa bị làm sao thế?"

Chú lừa mệt nhọc nói: - "Anh chó ơi. Tôi mệt quá, toàn thân như rã rời. Chỉ mong ngày mai chủ nhân sẽ cho tôi nghĩ ngơi một hôm".

Chó gặp bò đang ăn cỏ. Chó chạy lại nói với bò: - “Chị bò này, tôi vừa gặp anh lừa xong. Chị biết không, anh ấy trông rất mệt, anh ấy nói rằng muốn được nghỉ ngơi một ngày. Thật là tội nghiệp, tôi thấy ông chủ đã bắt anh ấy làm việc quá nặng”.

Bò nghe xong thấy dê đi qua bèn kể lại: - “Anh lừa muốn nghĩ một hôm, ngày mai anh ta sẽ không làm việc nữa. Anh ấy phàn nàn ông chủ đã bắt anh ấy làm việc quá sức.”

Dê lại nói với vịt: - “Lừa nó không muốn làm việc cho chủ nhân nữa, lừa kêu ca rằng nó đã quá đuối sức khi phải làm quá nhiều công việc nặng nhọc. Không biết chủ nhân khác có đối xử với nó tốt hơn chút nào không?”

Vịt lại nói với lợn rằng: - “Anh lừa kể rằng chủ nhân đã bắt anh ta làm quá nhiều việc nặng nhọc và dơ bẩn, lại còn lấy dây thừng đánh đập anh ấy tàn nhẫn. Anh lừa không muốn phục dịch cho chủ nhân nữa, anh ấy muốn đi làm cho một nhà khác. Thật là, chủ nhân sao lại đối xử quá tệ với anh lừa như vậy chứ!"

Tối đó, bà chủ ra cho lợn ăn, lợn bèn bước tới thì thầm: - “Thưa bà chủ, tôi muốn báo cho bà một tin quan trọng. Anh lừa trách chủ nhân rằng ngày nào anh ta cũng phải làm nhiều việc quá vất vả, quá nặng nhọc, quá dơ bẩn, quá cực khổ... Anh ấy còn muốn bỏ đi tìm chủ nhân mới nữa. Tôi nghĩ bà cần khuyên bảo lại anh ấy"

Sau khi nghe tin báo từ lợn, bà chủ liền chạy lên nhà trên kể lại với chồng rằng: - “Lừa nó có ý muốn phản bội ông, nó muốn bỏ ông đi tìm một người chủ mới. Ông định xử lý nó thế nào?”

- “Đối với kẻ phản bội giết không tha”, Ông chủ nghe vợ nói xong, vô cùng bực tức hét lớn.

Vậy là chú lừa đáng thương, cả đời làm việc vất vả, chăm chỉ, một lòng phục vụ chủ nhân. Chỉ vì lời đồn thất thiệt, đã bị chủ nhân mình giết chết trong khi chính chú lừa cũng không hiểu nguyên do tại sao?

Sưu tập & kể lại: Thiên Hương 

*Suy ngẫm:
Qua câu truyện trên, ta có thể thấy được hậu quả khôn lường của những câu chuyện đời thường tưởng chừng vô hại. Nhưng khi nó được kể lại qua miệng nhiều người, thì câu chuyện đó đã trở nên sai khác hoàn toàn.
Truyện ngụ ngôn: Tam sao thất bản
Tam sao thất bản
Do đó, khi ta nghe lời kể từ người thứ 3, thì nhất thiết phải kiểm tra lại mức độ chính xác và tính xác thực của câu chuyện. Tránh những hậu quả đáng tiếc xảy ra, chỉ vì những lời đồn tam sao thất bản, vô căn cứ.

Hơn nữa, nếu ta gặp vấn đề gì, đừng bao giờ than phiền kêu ca với người không liên quan. Kẻo lại giống như chú lừa đáng thương trong câu chuyện.

Giao tiếp trực tiếp, thẳng thắn vẫn luôn là cách giải quyết vấn đề tốt nhất.

Sự tích con Chuột | Truyện cổ tích Việt Nam

Ngày xửa ngày xưa, ở một khu làng nọ có một tên trọc phú rất giàu có, ruộng vườn nhà lão cò bay thẳng cánh, nhưng lão rất keo kiệt bủn xỉn. Từ xưa đến nay, lão không bao giờ chịu bố thí cho ai dù chỉ một đồng.
Sự tích con Chuột: Thằng chít, mày định đùa  với Bụt hả con...

Ngoài ra lão còn có tính rất xấu là thích ba hoa, khoác lác, thích đặt điều nói xấu người khác... Cũng bởi do vậy nên tất cả mọi người trong làng, đến cả họ hàng ai ai cũng đều rất ghét lão, không thích qua lại giao du với lão.

SỰ TÍCH CON CHUỘT

Hôm nọ, có người bạn cũ ở xa ghé chơi. Lão bèn dẫn bạn ra tham quan ruộng vườn nhà Lão. Người bạn bèn thuận miệng khen:

- Lúc chúng ta đi học chữ với Thầy, khi đó vẫn còn bé tí. Thế mà hôm nay gặp lại, anh đã là ông chủ điền trạch với cơ ngơi đồ sộ như vầy, quả là đáng vui mừng.

Lão trọc phú khoái chí, cười to trả lời:

- Ruộng vườn nhà tôi bao la, rộng lớn đến nỗi, lũ chim cò muốn bay qua, chúng cũng phải ngừng lại nghĩ mệt mấy bận rồi mới bay tiếp nổi. Chỉ riêng đàn Trâu, đàn Bò nhà tôi không cũng có đến cả ngàn con. Nội chỉ đếm số lượng của chúng phải mất cả ngày. Còn cá tôm nhà tôi nuôi ấy à, anh muốn xuống ao múc được nước, anh phãi rẽ cá ra chắc cũng phải mất gần cả tiếng mới múc được nước.

Bài học đầu tiên của Gà con | Truyện ngụ ngôn cho bé

Trong một khu rừng nọ, có một chú Gà con rất là xinh xắn, dễ thương, lại ngoan ngoãn biết vâng lời mẹ. Khi gà con biết đi, Gà con đã đến xin phép mẹ để được ra đường đi chơi cùng các bạn.

Gà mẹ liền cho phép và dặn Gà con rằng:

- Gà con của mẹ đi chơi ngoan nhé. Nếu con làm sai điều gì, thì con phải biết xin lỗi. Khi được người khác giúp đỡ, con phải nhớ cảm ơn.

Bài học đầu tiên của Gà con

Lần đầu tiên được đi chơi, Gà con rất vui mừng sung sướng, tung tăng chạy nhảy. Trên đường đi Gà con gặp một chú chim Hoạ mi đang say sưa hót lãnh lót, làm Gà con mê tít. Mãi lắng tai nghe chim Hoạ mi hót nên Gà con đã va phải bạn thỏ đang cặm cụi hái nấm, khiến giỏ nấm của Thỏ văng vung vãi hết cả ra đất.
Bài học đầu tiên của Gà con | Truyện ngụ ngôn cho bé

Thấy thế, gà con vội vàng cúi xuống nhặt nấm lên. Thỏ con cũng cúi xuống nhặt nấm bỏ lại vào giỏ.

Nhặt nấm xong, Gà con lặp tức khoanh tay và lễ phép nói:

- Cảm ơn bạn Thỏ!

Thỏ con ngạc nhiên nói:

- Sao Gà con lại cảm ơn, phải nói xin lỗi chứ!

Nghe bạn thỏ nói thế, Gà con thắc mắc không hiểu tại sao?!

Chào tạm biệt bạn Thỏ xong, Gà con tiếp tục tung tăng dạo chơi. Đi được một đoạn, Gà con thấy hai chú khỉ con đang đùa giỡn, nhào lộn trên cây, Gà con vô cùng thích thú. Vừa đi vừa ngoái đầu nhìn hai chú khỉ chẳng may Gà con bị trượt chân rơi xuống một cái hố sâu tối đen. Thế là Gà con sợ hãi kêu la thất thanh:

- Cứu con với!!! Có ai không??? Cứu con với!!!

Bác Voi ở gần đó nghe tiếng Gà con kêu cứu, nên lập tức chạy tới. Bác Voi liền đưa vòi voi xuống hố và nhấc bổng Gà con lên mặt đất. Vừa mừng, nhưng vẫn còn hoảng sợ, Gà con luôn miệng:

- Dạ, cháu xin lỗi bác Voi, cháu xin lỗi bác Voi ạ!

Bác Voi nghe vậy ngạc nhiên liền nói:

- Sao Gà con lại xin lỗi, con phải nói cảm ơn chứ!

Thấy Gà con vẫn còn hoảng sợ, bác Voi đã cõng Gà con đưa về tới tận nhà.

Khi về tới nhà, Gà con kể lại mọi chuyện cho Gà mẹ nghe. Mẹ Gà từ tốn giảng giải:

- Thỏ con và Bác Voi nói như vậy là đúng rồi. Con phải xin lỗi bạn Thỏ vì con đã làm đổ giỏ nấm của bạn ấy. Còn khi Bác Voi cứu con ra khỏi hố sâu, con phải khoanh tay cảm ơn Bác ấy. Con đã nhớ chưa, Gà con?

- Dạ, Con nhớ rồi ạ! - Gà con vui vẻ, gật đầu đáp.

Thiên Hương