Pages

Phát hiện trẻ bị xâm hại, bạo hành gọi ngay 111

Khi chúng ta phát hiện trẻ có dấu hiệu bị bạo hành, bị ngược đãi, xâm hại hoặc bị bóc lột, bắt cóc, mua bán trẻ em... xin hãy gọi ngay đến số 111

Tệ nạn Xã Hội: là báo ứng, con cháu nhờ vào Đức ông bà cha mẹ

Mưu tài hại mạng: phải đánh đổi bằng sinh mạng

Showing posts with label khổng tử. Show all posts
Showing posts with label khổng tử. Show all posts

Khổng tử: Mặt trời xa hay gần?

Một hôm Khổng Tử đi dạo chơi quanh thành, thấy hai đứa bé cãi nhau, hỏi tại làm sao, thì một đứa nói rằng: "Cháu thì cho rằng mặt trời, lúc buổi sáng ở gần ta hơn, về buổi trưa ở xa ta hơn."
Khổng tử: Ngọc bất trác bất thành khí, Nhân bất học bất tri lý

Còn một đứa nói: "Còn cháu thì nghĩ rằng mặt trời lúc mới mọc ở xa ta hơn, về buổi trưa mới ở gần ta hơn."

Ðứa kia cãi: "Mặt trời lúc buổi sáng to như cái bánh xe, đến giữa trưa nhỏ như cái bát ăn, thế chẳng phải tại xa ta mới nhỏ, gần ta mới to là gì?"

Chết mà còn răn được vua Linh Công

Cừ Bá Ngọc là người hiền mà vua Linh Công nước Vệ không dùng. Di Tử Hà là người dở mà vua lại dùng.

Sử Ngư thấy thế, đã răn nhiều lần, mà vua không nghe. Lúc ông có bệnh, sắp mất, dặn con rằng: "Ta làm quan tại triều nước Vệ, không tiến cử được Cừ Bá Ngọc, thoái trừ được Di Tử Hà thế là bầy tôi không khuyên răn nổi vua, thì khi ta nhắm mắt, không được làm đủ lễ. Cứ để thân xác ta dưới cửa sổ, thế là xong."
Chết mà còn răn được Vua Linh Công

Lúc ông mất, người con cứ làm theo lời dặn. Vua Linh Công đến viếng thấy vậy, lấy làm ngạc nhiên.

Khổng tử: Cái được cái mất của người làm quan

Khổng Miệt là cháu Khổng Tử. Bật Tử Tiện là học trò Khổng Tử, hai người cùng làm quan một thời.

Ngày kia, Khổng Tử sang chơi nhà Khổng Miệt, hỏi rằng: "Từ khi ngươi ra làm quan được những gì, mất những gì?"

Khổng tử: Từ cách ứng xử của một người, ta có thể nhìn ra con người thực sự của họ
Khổng Miệt thưa:

Khổng tử dạy: Lẽ sống ở đời

Một hôm trong lúc đàm đạo Nhan Hồi hỏi Khổng Tử: "Thưa Thầy Hồi này muốn nghèo mà cũng được như giàu, hèn mà cũng được như sang, không phải khỏe mà vẫn có oai nghiêm, kết bạn với người suốt đời không lo sợ gì, muốn như vậy, thì nên làm sao?"
Khổng tử dạy: Lẽ sống ở đời
Khổng tử dạy lẽ sống ở đời

Đức Khổng Tử nói:

Khổng tử: Không quên được cái cũ

Khổng Tử tên là Khâu, tên tự là Trọng Ni, người nước Lỗ, thời Xuân Thu nhà Chu, học về Lễ, Nhạc, Văn chương đời cỗ, đi nhiều nước chư hầu không được dụng bỏ về làm kinh Xuân Thu, san định các kinh Thi, Thư, Dịch, Lễ, Nhạc và dạy học trò được ba nghìn người, có bảy mươi hai người giỏi. Được tôn xưng làm Tổ đạo Nho.
Khổng tử: Không quên được cái cũ

Một ngày nọ Khổng Tử đang đi dạo chơi, bỗng thấy một người đàn bà đứng khóc nỉ non ở chỗ bờ đầm. Đức Khổng Tử lấy làm lạ, bảo học trò đến hỏi vì cớ gì mà khóc.

Người đàn bà nói:

Luận ngữ Khổng Tử: Vì sao Khổng Tử quyết đi khuyên bảo tên cướp?

Khổng Tử có người bạn thâm giao là Liễu Hạ Quý. Liễu Hạ Quý có một người em ruột tên là Liễu Hạ Chích. Chích cầm đầu một băng đảng hơn chín ngàn binh sĩ, chuyên đi hoành hành, cướp bóc, giết người cướp của, tung hoành ngang dọc, tham lợi không đoái hoài gì tới cha mẹ anh em. Dân chúng từ đó đặt biệt danh cho hắn là "Đạo Chích" (Đạo là cường đạo - là tên cướp)

 Luận ngữ Khổng Tử: Vì sao Khổng Tử quyết đi khuyên bảo tên cướp?
Băng đảng của Đạo Chích đi tới đâu là điêu tàn đến đó, chúng tàn bạo phóng túng, bắt cóc vợ và con gái người ta, bất kể đạo lý không xem ai ra gì, dân chúng khắp nơi đều oán hận nổi thống khổ thấu trời xanh

Khổng Tử biết Đạo Chích là em trai của Liễu Hạ Quý, ông đến tìm gặp Liễu Hạ Quý và nói rằng: Bậc làm cha mẹ, nhất định phải dạy bảo con cái phải biết đạo nghĩa ở đời tránh làm điều ác, điều xấu sẽ gặp tai ương. Bậc làm anh nếu thấy em mình làm chuyện sai ác cũng phải nhắc nhở dạy bảo khuyên răng em trai trở về đường chính đạo. Nếu bậc cha anh mà không dạy dỗ được con em thì không xứng đáng làm cha anh nữa. Ngài là người có danh vọng tiếng tăm, nhưng em trai ngài lại là phường đạo tặc trộm cướp khiến sinh linh khắp nơi lầm than, thiên hạ khắp nơi ca oán, làm sao có thể không màn tới được? Ngài không thể dạy bảo được em trai mình, ta thực cảm thấy thẹn thay ngài.