Pages

Phát hiện trẻ bị xâm hại, bạo hành gọi ngay 111

Khi chúng ta phát hiện trẻ có dấu hiệu bị bạo hành, bị ngược đãi, xâm hại hoặc bị bóc lột, bắt cóc, mua bán trẻ em... xin hãy gọi ngay đến số 111

Tệ nạn Xã Hội: là báo ứng, con cháu nhờ vào Đức ông bà cha mẹ

Mưu tài hại mạng: phải đánh đổi bằng sinh mạng

Trạng Quỳnh: Món "mầm đá" và món "đại phong"

Nhà Vua quanh năm ăn toàn sơn hào, hải vị. Ăn toàn của ngon vật lạ lâu ngày nên đâm ra kén ăn, khó tính. Một hôm Vua khó ở, lưỡi se đắng, bụng ậm ạch, ăn gì cũng nhạt miệng không thấy ngon nữa.

Quỳnh vào chầu, Vua bảo:

- Trẫm ăn đủ của ngon vật lạ, không còn thứ gì quý hiếm trên đời này mà Trẫm chưa được thưởng thức. Quái lạ, thế mà vẫn chưa có món nào làm ta thực sự thấy ngon miệng. Điều đó là tại làm sao, Trạng nói ta hay?

Trạng Quỳnh thết đãi Vua món "Mầm đá" và "Đại phong"

Quỳnh nói luôn: - Tâu bệ hạ, thế bệ hạ đã xơi mầm đá bao giờ chưa ạ?

Trạng Quỳnh: Món "mầm đá" và món "đại phong"Vua lấy làm lạ: - Món mầm đá à, có ngon lắm không?

Quỳnh đáp: - Dạ, là cực phẩm nhân gian hiếm có. Nhưng muốn ăn mầm đá phải kỳ công.

Vua liền nằng nặc: - Sợ gì công phu! Miễn là được ăn ngon. Nhất là lúc này, trẫm đang mệt mỏi, đang rất cần ăn biết ngon. Trạng hãy mau chóng cho làm móm mầm đá kia đi!

Ngày hôm sau, vào tờ mờ sáng. Quỳnh viết thiếp cho gia nhân mời vua đến nhà thiết đãi tiệc mầm đá. Trời mới rạng sáng nhà Vua lập tức đến nhà Trạng Quỳnh.

Đến khi mặt trời đứng bóng, vẫn thấy Quỳnh hì hục bận rộn dưới bếp, thỉnh thoảnh chạy ra, chạy vào, mồ hôi nhể nhại, khăn tay vắt vai, tay áo xắn đến khuỷu... tất tưởi chăm củi lửa.

Vua nghĩ thầm: "Đúng là món mầm đá kỳ công thật!"

Quá giờ Ngọ, sang Mùi, bụng vua bắt đầu cồn cào. Quỳnh vừa ló mặt, vua chép miệng, trách: - Sao món "mầm đá" lâu chín thế?

Quỳnh lấy khăn tay thấm mồ hôi trán tâu rằng: - Thần muốn bệ hạ ngon miệng nên mới dụng công ninh "mầm đá" thật công phu. Xin gắng đợi chút nữa, sắp chín rồi...

Một chốc sau Vua lại giục, Quỳnh lại khẩn khoản thưa: "Gắng đợi thêm một chút mầm đá không kỹ lửa, không ninh nhừ ăn khó tiêu..."

Mặt trời xế bóng vẫn chưa thấy món mầm đá được dọn ra. Mùi cá khô, lẫn mùi khói bếp bữa cơm chiều của những nhà hàng xóm cạnh bên, làm bụng Vua "sôi lên sùng sục". Nhà vua đành gọi Quỳnh lên, vua ngồi lù đù hóp bụng lại, thú thật: "Ta đói lắm rồi, không đợi được nữa. Mầm đá để dành ăn sau cũng được. Bây giờ có thức gì dùng tạm, Trạng cứ cho mang lên!"

Quỳnh dạ một tiếng, vẻ miễn cưỡng rồi hét vọng xuống bếp: - Cứ chất thêm củi vào nồi "mầm đá"! Hãy bưng cơm lên dâng bệ hạ dùng cho qua bữa đã! Gia nhân dạ ran, rồi bê cái mâm lên.

Trên mâm, có một bát cơm với dĩa rau muống luộc, và một chiếc hũ sành. Vua thấy ngoài chiếc hũ có dán mảnh giấy hồng đề hai chữ "đại phong". Vua ăn cơm rau chấm nước "đại phong" ngon lành, chỉ một loáng lại đưa bát cho Trạng xới tiếp. Vua nghĩ bụng, chắc món này cũng quý hiếm đặc biệt, nên thấy Trạng giữ gìn chiếc hũ cẩn thận. Có lần rau đã hết nước chấm, mãi mới thấy Trạng cẩn thận đỡ miệng hũ, múc thêm mấy muôi nhỏ "đại phong" nữa... Vua ngắm nghía chiếc hũ lại nhìn Trạng:

- Này khanh, "đại phong" là món gì mà ngon lạ như vậy?

– Bẩm, đây chỉ là món thường ngày của con dân trong làng.

- Là gì, nói lên cho ta biết?

- Bẩm là tương ạ! 

Vua không tin bèn hỏi: "Đại phong" là nghĩa thế nào?

Quỳnh tủm tỉm cười: - Bẩm Ðại phong là gió lớn, gió lớn ắt đổ chùa, đổ chùa thì tượng lo, tượng lo là lọ tương.

Vua cười nói: - Lâu nay ta không ăn, quên mất cả vị, sao lại ngon thế?

Tâu bệ hạ, quả không sai, thứ tương đỗ này là chỉ là món ăn của dân nghèo xoàng xĩnh. Sở dĩ bệ hạ thấy ngon miệng bởi lúc ta đói thì ăn gì cũng thấy ngon, còn khi no dù ăn bao nhiêu sơn hào hải vị cũng không thấy vừa miệng.

Nhà Vua như bừng tỉnh... Liền đứng dậy, cảm ơn Trạng, rồi ra về.

Sưu tập và kể lại: Thiên Hương

Truyện Trạng Quỳnh: Ăn trộm mèo của Vua

Nhà vua có nuôi một con mèo quý, được xích bằng xích vàng và cho ăn toàn cao lương mỹ vị.

Trạng Quỳnh ăn trộm mèo Vua

Trạng Quỳnh thấy vậy nhân dịp vào chầu, liền bắt trộm về. Quỳnh cất xích vàng đi mà thay vào buộc bằng dây vải, buộc lại 1 góc, đến bữa thì để hai bát cơm: một bát đầy thịt cá, một bát chỉ có rau trộn đầu tép. Do quen ăn ngon sung sướng nên mèo chạy ngay đến bát cơm có thịt cá chực ăn. Quỳnh cầm sẵn roi, hễ chạy lại ăn bát thịt cá thì lập tức vung roi đánh. Cho đến khi quá đói, mèo ta đành phải chạy sang ăn bát cơm rau trộn đầu tép. Cứ như thế, được hơn nữa tháng, mèo thành quen, không bao giờ dám bén mảng đến bát thịt cá ăn nữa mới thả ra.

Truyện Trạng Quỳnh Ăn trộm mèo của VuaVua mất mèo quý, thương tiếc, cho người đi tìm, thấy nhà Quỳnh có một con giống hệt mèo Vua. Vua cho đòi Trạng Quỳnh đem mèo vào chầu. Vua nhìn thấy mèo, liền hỏi:

- Sao nó giống mèo của trẫm thế? Hay khanh thấy mèo của trẫm đẹp nên bắt đem về, hãy nói cho thật!

- Tâu bệ hạ, bệ hạ nghi cho hạ thần bắt trộm, thật là oan, cúi xin bệ hạ cho thử thì biết.

- Khanh muốn thử thế nào? Nói cho trẫm nghe.

- Muôn tâu bệ hạ, bệ hạ phú quý thì cho mèo ăn thịt ăn cá, sơn hào hải vị... còn hạ thần nghèo khó thì ngày ngày chỉ cho mèo ăn cơm rau với đầu tép. Bây giờ để hai bát cơm ấy, xem nó ăn bát nào thì biết ngay.

Vua sai đem ra thử. Mèo liền chạy thẳng đến bát cơm rau, ăn sạch.

Quỳnh nói:

- Xin bệ hạ lượng cho, người ta phú quý thì ăn cao lương mỹ vị, bần hàn thì cơm hẩm rau dưa. Mèo cũng vậy, phải theo chủ.

Nói xong lạy tạ đem mèo về.

Kể lại: Thiên Hương

Trạng Quỳnh: Dê đực chửa | Truyện dân gian

Vua muốn tìm kiếm người tài, bèn truyền lệnh: "mỗi làng phải tiến vua một con dê đực chửa". Hạn trong một tháng, nếu không có nộp thì sẽ trị tội cả làng.

Trạng Quỳnh: Dê đực chửa

Cáo thị về đến làng, hương cả chức sắc trong làng đều lo sốt vó, dân làng ai nấy đều cuống cuồng sợ hãi. Thử hỏi từ xưa đến nay có ai nói đến cái chuyện lạ lùng ấy đâu!? Dê đực làm sao có chửa được? Biết tìm ở đâu ra dê đực chửa bây giờ???
Trạng Quỳnh: Dê đực chửa

Thấy bố buồn rầu, dáng vẻ thiểu não đi về nhà Quỳnh hỏi:

- Thầy có việc gì mà trông buồn rầu thế?

Bố Quỳnh bèn kể lại mọi chuyện, Quỳnh nghe xong, thưa:

- Con tưởng việc gì, chứ việc ấy thì thầy không phải lo. Nhà vua chỉ bắt nộp mỗi một con thì có khó gì, cho dù bắt nộp mười con cũng có. Xin thầy cứ ra nhận lời với làng, bảo dân làng chuẩn bị cho con một trăm quan tiền, con sẽ đi kiếm dê đực chữa cho làng. Không thì mình sẽ chịu tội cho cả làng.

Nghe Quỳnh nói vậy, ông bố bán tín bán nghi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại không còn cách nào khác đành làm theo yêu cầu của Quỳnh. Bèn đánh liều ra thưa lại với làng, và làm tờ cam kết. Sau đó đem tiền về cho Quỳnh.

Sáng sớm hôm sau, hai cha con Quỳnh khăn gói lên kinh thành mua dê. Ðến nơi, Quỳnh nói với bố dò la xem hôm nào vua đi tuần hành. Hôm đó, Quỳnh dậy thật sớm, lén xuống dưới cổng cửa Ðông nằm chực. Khi xa giá nhà vua đến gần, Quỳnh khóc rống lên. Vua nghe tiếng trẻ con khóc nức nở bèn lấy làm lạ, sai lính tìm Quỳnh lại hỏi rõ nguyên do. Quỳnh giả vờ không biết là nhà vua, càng gào to, kể lể:

- Thưa ông, mẹ tôi chết đã ba năm nay, tôi nói mãi mà bố tôi không chịu đẻ em bé cho tôi bế…

Vua nghe xong, bật cười bảo rằng:

- Thằng bé này quả thật ngốc nghếch! Ba mày là đàn ông, trên đời này làm gì có chuyện đàn ông đẻ bao giờ.

Chỉ đợi vua nói vậy, Quỳnh liền nín ngay, rồi đứng chắp hai tay lại, nói thật trang nghiêm:

- Vậy mà nhà vua bắt dân làng tôi phải nộp dê đực chửa. Nếu dê đực chửa được thì chắc bố tôi cũng đẻ được. Có đúng không thưa ông!?

Nghe Quỳnh nói vậy, nhà vua giật mình, biết rằng Quỳnh bày kế. Vua khoái chí cười to, sau đó còn thưởng tiền cho Quỳnh và ban lệnh cho làng không phải cống dê đực chửa nữa.

Kể lại: Thiên Hương

Quy định đãi ngộ nhà giáo: là hết sức cần thiết

2. Quy định đãi ngộ nhà giáo: là hết sức cần thiết

Giáo dục được ưu tiên làm quốc sách hàng đầu. Do đó đời sống tinh thần lẫn vật chất của người nhà giáo cũng phải ưu tiên đặt lên vị trí cao nhất.
Tôn sư trọng đạo: đối với những nhà giáo chân chính
Tôn sư trọng đạo: đối với những nhà giáo chân chính
Cũng như bao người khác, với một nhà giáo chân chính họ cũng có gia đình riêng của mình. Trong cuộc sống vẫn cần có những nỗi lo về "cơm, áo, gạo, tiền", lẫn gánh nặng phải chu toàn cho cả gia đình.

Tuy nhiên, một người nhà giáo cao quý thì phẩm chất phải được đặt lên hàng đầu, nhất định dù trong bất kì hoàn cảnh nào cũng phải luôn giữ được sự trong sáng dưới mái đầu và tình yêu nơi trái tim. Vì vậy, đối với một người nhà giáo chân chính tiền không phải là tất cả - không cần phải quá giàu có. Nhưng ít ra cũng phải đảm bảo được đời sống đầy đủ, không phải lo thiếu trước hụt sau thì người thầy người cô đó mới có thể giữ được tâm thế ổn định, một ý chí vững vàng để chuyên tâm hết mình cho việc giảng dạy. Mới giúp thầy cô có thể dễ dàng truyền tải được tình yêu thương và kiến thức đến với các em học sinh thân yêu của mình.

Do đó kiến nghị:

  • Giữ hình thức "biên chế", để các nhà giáo yên tâm công tác. Nhưng phải đảm bảo, tiêu chuẩn biên chế phải được dành cho những nhà giáo ưu tú và cao quý.
  • Những Thầy cô mới ra trường sẽ tuyển dụng dưới hình thức hợp đồng. Sau 1 hoặc 2 năm giảng dạy mới được xem xét cho vào danh sách bầu chọn công khai của trường. Thầy cô hợp đồng nào được số phiếu tín nhiệm cao nhất của các em học sinh và giáo viên mới được xét đưa vào biên chế.
Đề xuất tiêu chuẩn xét vào biên chế: bình chọn công khai trên các website trường để tất cả các em học sinh (cựu học sinh), sinh viên (cựu sinh viên) và giáo viên trường bầu chọn. (bình chọn qua tài khoản giảng viên, học sinh, sinh viên)

Cũng chính vì sự quan trọng bậc nhất của nền giáo dục nên việc xử lý tiêu cực trong ngành giáo dục cũng cần phải được đưa lên hàng đầu.

Đối với những thầy cô đã vào biên chế: nếu phát sinh tiêu cực trong giảng dạy, thi cử hoặc có nhiều ý kiến phản ảnh từ phía phụ huynh, học sinh, báo chí... nhà trường sau khi điều tra xem xét nếu đúng sự thật thì thầy cô đó vẫn sẽ bị xử lý theo quy định và bị cắt biên chế.

Thiên Hương

Kiến nghị dự thảo Luật Giáo dục: quy định cấm xúc phạm thầy cô

II. Kiến nghị dự thảo Luật Giáo dục

1. Góp ý về quy định cấm xúc phạm thầy cô

Cá nhân tôi cho rằng: Chỉ cần là lao động chân chính, thì bất kể người đó có là: một người công nhân, hay bác sĩ, kỹ sư, buôn bán, người giúp việc nhà, một bác nông dân, một anh lái xe hay phụ hồ cũng đều cao quý như nhau. Nghề nghiệp không làm nên phẩm giá của một con người, mà tự mỗi người phải tạo nên phẩm giá của bản thân.

Thầy cô: sứ mệnh trăm năm trồng người
Giáo dục không chỉ là một nghề chỉ để kiếm tiền, mà đằng sau nó còn là cả một sứ mệnh đặc biệt và thiêng liêng: sứ mệnh trăm năm trồng người.

Con người lại chính là nhân tố quyết định tương lai và vận mệnh của cả dân tộc, đất nước. Muốn biết sự hưng vong, suy thịnh của một quốc gia thì ta chỉ cần nhìn vào nền giáo dục của nước đó. Vì vậy sứ mệnh của một nhà giáo, sứ mệnh giáo dục là một trọng trách hết sức cao cả và thiêng liêng. Không phải ngẫu nhiên mà cha ông ta ví những người thầy, người cô là người cha, người mẹ thứ 2 của đời người.

Giáo dục Việt Nam: Kiến nghị giải pháp tối ưu trong tương lai

4. Kiến nghị giải pháp tối ưu trong tương lai:

Vấn đề tiêu cực có khả năng xảy ra sau cùng, chỉ còn có thể xảy ra trong quá trình coi thi và làm bài thi. Nếu muốn hạn chế tối đa, biện pháp trong tương lai sẽ là lắp camera ở mỗi phòng thi và cho các thi sinh thi trên máy tính (hoặc máy tính bảng) ưu điểm là sau khi làm bài sẽ có ngay kết quả và điểm thi. Thậm chí có thể ngay lập tức in ra kết quả thi thành 02 bản, có mộc giáp lai, 01 bản trường lưu trữ, 01 bản thí sinh tự lưu giữ. Hình thức thi này có ưu điểm lớn đó là hạn chế tối đa tiêu cực có thể xảy ra, thí sinh sau khi thi lại có thể biết được điểm thi ngay lập tức.

Nhưng với một cuộc thi tập trung quy mô trên toàn quốc, có gần 1 triệu thí sinh dự thi. Nếu muốn áp dụng hình thức thi trên máy, đồng nghĩa với việc phải trang bị cho mỗi một em thí sinh một cái máy tính.

Chưa kể những yêu cầu về mặt thiết đặt kết nối mạng cho gần 1 triệu máy tính nhằm bảo mật và ngăn chặn truy cập internet. Thì việc tổ chức, chuẩn bị cơ sở vật chất cho kỳ thi dạng này không hề đơn giản. Ước tính sơ bộ một cái máy tính hoặc một máy tính bảng loại rẻ nhất cũng vào khoảng 5 triệu, 1 triệu thí sinh sẽ là 5.000 tỷ - một con số khổng lồ.

Và điều quan trọng kế tiếp cũng cần phải đề cập đó là, sau khi thi xong thì số máy tính bàn, hoặc máy tính bảng đó sẽ được cất giữ thế nào, bố trí ở đâu? Sử dụng với mục đích nào tiếp theo? Nếu nó chỉ để dành cho việc phục vụ ở kì thi THPT quốc gia thì thật sự quá lãng phí!

Do vậy nên giải pháp khả thi nhất trong tương lai đó là xem xét bố trí ở mỗi phòng thi có thêm các hệ thống camera giám sát.

Vấn đề quan trọng được đặt ra: phải tổ chức được kì thi hết sức nghiêm túc, thể hiện sự công bằng với tất cả thí sinh. 

Yếu tố may mắn trong cuộc sống đôi khi lại rất quan trọng, có khi nó sẽ làm thay đổi cả cuộc đời của một người (cũng giống như việc trúng số độc đắc vậy). Tôi đặt giả thuyết, nếu như chúng ta đã làm quá tốt tất cả mọi mặt có thể ngăn chặn tối đa gian lận thi cử. Nhưng vẫn có một vài em quá may mắn chỉ ngồi khoanh bừa bài thi mà vẫn đạt điểm cao (thì tôi cho rằng đấng tạo hoá cũng phải có lý do nào đó để cho những em này thêm 01 cơ hội nữa). Nhưng chúng ta nhất định phải có biện pháp để các em ấy biết được rằng: may mắn là có thật nhưng đời người đôi khi may mắn chỉ mỉm cười với ta đôi ba lần, còn lại đều phải do chúng ta tự nỗ lực mà nên. Cũng giống như: "Thiên tài chỉ có 1% là năng khiếu bẩm sinh, còn lại 99% đều phải do sự khổ luyện của bản thân".

Với những phân tích ở trên, cộng theo thực trạng giáo dục nước ta hiện nay vẫn còn nhiều bất cập, hạn chế... kiến nghị:

1. Trong tương lai vẫn áp dụng hình thức thi tập trung quy mô trên toàn quốc giống kỳ thi THPT quốc gia năm 2018 và lấy kết quả đó để xét Tốt nghiệp.

Bởi Học & Hành phải luôn đi đôi với nhau, có học phải có hành. Hành ở đây ngoài việc thực hành, thực tập còn thể hiện qua việc kiểm tra đánh giá. Đánh giá ở đây ngoài chất lượng thí sinh, bên cạnh đó còn phản ảnh được công tác tổ chức, giảng dạy, chất lượng giáo dục trên một bình diện chung: quy mô cả nước.

2. Các trường Đại Học có thể dựa trên kết quả kỳ thi THPT quốc gia để lấy điểm chuẩn tuyển sinh xét tuyển, hoặc tự tổ chức cuộc thi riêng.

Đề xuất: Nên nới lỏng đầu vào, thắt chặt đầu ra. Tiêu chuẩn chất lượng trong việc đào tạo phải được đặt lên hàng đầu. Những gì học ở chương trình Đại Học phải bám sát với thực tế, học ra trường phải làm được và đáp ứng được nhu cầu công việc ngay.

Bỏ những môn đại cương không liên quan với chuyên ngành học ở 2 năm đầu Đại Học. Để sinh viên có nhiều thời gian nghiên cứu, thực hành giúp hiểu sâu cặn kẽ về ngành học hơn. Những môn như: lịch sử Đảng, Triết học Mác-Lênin, Chủ nghĩa XHKH trở thành những môn học được cộng điểm thưởng. (không bắt buộc)

3. Riêng những ngành đặc biệt như: Sư phạm, Công an, Luật sư, Báo chí ngoài điều kiện cần là điểm chuẩn xét tuyển thì yêu cầu phải có thêm điểm của kì thi SAT, LOVE + phỏng vấn trực tiếp (có trắc nghiệm lẫn tự luận, xem lối hành văn, cách xử lý tình huống, sự trao chuốt của các câu từ...)

Ngân hàng đề thi cần sự phối hợp biên soạn giữa những nhà giáo ưu tú, những thầy cô giàu kinh nghiệm sống quý báu, những giảng viên chuyên ngành, những cựu sinh viên thành đạt và cả những chuyên gia tâm lý học.
Dạy trẻ biết yêu thương trước khi dạy những thứ khác
  • Trong đó đề thi SAT phải mang tính kiểm tra tư duy nhiều hơn là kiến thức môn học.
  • LOVE (trong sư phạm mầm non): kiểm tra mức độ kiên nhẫn, nhẫn nại, chịu khó, sự cẩn thận, tỉ mĩ, dịu dàng, có tình yêu thương đối với động vật, trẻ con... là những thứ thuộc về bản năng mà một người giáo viên mầm non nhất định cần phải có.
  • LOVE (trong ngành Công An): xem xét chí hướng, dũng khí, sự cương trực và lòng yêu nước mà một người chiến sĩ công an nhân dân cần phải có.
  • LOVE (trong ngành Luật): đánh giá khả năng ứng biến, sự liêm chính và tính chính trực của một Luật sư hay một Thẩm Phán quyết nên có.
  • LOVE (trong ngành Báo Chí): đánh giá sự ngay thẳng, lòng trung thực, mức độ uy tín của một nhà báo vốn phải có.
Trong lộ trình khoảng 5 - 10 năm nữa, sợ rằng chương trình giáo dục của nước ta vẫn chưa thể toàn diện. Do đó đối với những ngành đặc biệt này. Kiến nghị các Trường xem xét hạ mức điểm chuẩn xuống để không bỏ sót những cá nhân tiềm năng:

Có nên áp dụng tiếp phương pháp thi trắc nghiệm? Giải pháp trong kỳ thi THPT quốc gia?

2. Có nên áp dụng tiếp phương pháp thi trắc nghiệm?

Để trả lời cho câu hỏi này ta cần phải so sánh giữa hình thức thi trắc nghiệm và tự luận

Thuận lợi: Kỳ thi THPT quốc gia năm 2018 có gần 1 triệu thí sinh dự thi, toàn quốc bố trí 2.144 điểm thi chủ yếu tại các trường THPT và THCS. Điểm thi được bố trí về tận các huyện nên phụ huynh, học sinh rất thuận lợi trong việc đi lại, vấn nạn xe cộ ùn tắc, gây tai nạn giao thông trong mùa thi đã được giải quyết. Thí sinh không phải vất vả di chuyển, ở trọ nhiều ngày để tham gia các cuộc thi, giúp giảm bớt áp lực thi cử, tốn kém cho gia đình Xã Hội.

Ta làm một bài toán đơn giản: nếu mỗi gia đình của 1 triệu thí sinh dự thi tiết kiệm được 900 ngàn đồng (chi phí đi lại và thuê nhà trọ) thì tổng số tiền tiết kiệm được sẽ là 900 tỉ đồng.

Không chỉ vậy, việc áp dụng hình thức thi trắc nghiệm không chỉ giúp việc chấm điểm thi nhanh hơn, giúp giảm thiểu thù lao chấm thi. Hơn nữa còn giúp tiết kiệm công sức, giảm thiểu thời gian chi phí đi lại của các cán bộ chấm thi.

Cụ thể: Tại Tỉnh Tây Ninh hàng năm trung bình có khoảng 8.000 thí sinh dự thi, việc chấm thi tự luận sẽ tiêu tốn khoảng 800 triệu đồng thù lao chấm thi. Năm nay chỉ còn một môn thi tự luận dự kiến tỉnh Tây Ninh sẽ tiết kiệm được khoảng 500 triệu đồng.

Như vậy, nếu 1 triệu thí sinh dự thi năm 2018 sẽ giúp tiết kiệm thêm 62,5 tỉ đồng.

Tiêu cực: Thực tế vừa qua, trong kỳ thi THPT quốc gia 2018 đã lộ ra những "kẻ hở" mà một số đối tượng đã lợi dụng vào đó để luồng lách, gian lận. Điển hình là tiêu cực ở Hà Giang trong việc sửa bài thi, sửa điểm thi trắc nghiệm, nghiêm trọng hơn là sự việc ở Sơn La đã làm mất dữ liệu gốc bài thi trắc nghiệm.

Đối với một cuộc thi cấp quốc gia, quy mô trên diện rộng khắp cả nước thì vấn đề tiêu cực phát sinh là chuyện khó tránh khỏi. Nhưng quan trọng nhất đó là cần có những biện pháp ngăn chặn đối phó hữu hiệu, để những vấn nạn tiêu cực này không thể xảy ra ở những mùa thi năm sau.

3. Giải pháp loại bỏ tiêu cực trong kỳ thi THPT quốc gia:

  1. Thêm ô kết quả cuối cùng ở cuối mỗi câu trắc nghiệm
  2. Gắn camera giám sát tại phòng quét dữ liệu bài thi trắc nghiệm, và trước tủ khoá chứa bài thi. Camera được kết nối wifi internet để tất cả mọi người có thể theo dõi kiểm tra 24/24.
  3. Sau khi thi xong, lập tức quét tất cả bài thi trắc nghiệm, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người (có camera giám sát): sau khi quét xong, tất cả mọi người, thầy cô, giám thị coi thi bắt buộc đều phải lưu trữ tất cả file ảnh bài thi, để làm cơ sở đối chiếu khi cần. Đồng thời mỗi tỉnh sẽ gửi file ảnh về Bộ Giáo dục qua thư mục đồng bộ Dropbox.
  4. Tủ khoá chứa tất cả bài thi trắc nghiệm phải được khoá 3 ổ khoá và trên mỗi ổ bắt buộc phải có chữ kí của 3 bên: Sở Giáo dục, Công An và Trường Đại Học.

1. Ở cuối mỗi câu trắc nghiệm thêm vào ô kết quả cuối cùng: thể hiện đáp án cuối cùng của mỗi câu (theo kết quả đã được tô bằng viết chì), ô kết quả cuối cùng ở cuối mỗi dòng sẽ được viết bằng chữ cái (bút mực).
Giải pháp loại bỏ tiêu cực trong thi trắc nghiệm THPT quốc gia

Ghi chú: Việc này sẽ giúp tránh được tình trạng gian lận tẩy xoá (thay đổi kết quả tô chì) trên bài thi trắc nghiệm của thí sinh.

Ô kết quả cuối cùng này thí sinh chỉ được viết kết quả vào khi thời gian làm bài thi kết thúc (dành thêm 5 phút để thí sinh ghi kết quả đã làm (tô chì) vào ô kết quả cuối cùng (bút mực)).

Ô kết quả cuối cùng này không được tẩy xoá, không được thay đổi. Nếu bài thi sau khi chấm phát hiện điểm bị chênh lệch, sẽ chấm phúc khảo. Khi chấm phúc khảo sẽ căn cứ vào ô kết quả cuối cùng, nếu ô nào bị bôi xoá hoặc thay đổi đáp án sẽ không được tính điểm.

Lưu ý: Ô kết quả cuối cùng không được để trống, nếu không có đáp án phải đánh dấu "X"

Ở nước ngoài, sở dĩ Singapore hay Mỹ họ không làm thêm ô kết quả cuối cùng viết bằng chữ (bút mực) vì:
  • Thứ 1 họ chấm bài thi SAT trực tiếp trên máy, bởi hình thức thi SAT không tập trung. 
  • Thứ 2 nếu có chấm thi trên giấy đi nữa, ở đất nước họ hiếm khi xảy ra tiêu cực trong giáo dục do đó mới không làm thêm ô kết quả cuối cùng.

Ham chơi, chán học: vì không có người định hướng đúng tương lai.

**Không có người định hướng đúng về tương lai.

Trước kì thi THPT quốc gia, khi hỏi các em và các bậc phụ huynh rằng: em sẽ chọn ngành học nào? (hoặc cô chú chọn ngành nào cho em?)

Hầu như đều nhận được câu trả lời: - Cô dự định cho em nó học Luật hoặc ngành Ngân hàng (và luôn luôn lúc nào cũng kèm theo câu thòng: vì ngành đó lương cao - vì có chú, bác, cô, dì, bạn bè làm ngân hàng hứa sau khi ra trường sẽ nhận vào làm ngay!?)

Xin thưa có gì sai không?

Xin hỏi khi các em thậm chí chưa bước chân vào trường, đã được các bậc phụ huynh sắp sẵn trước tương lai, vị trí, chổ làm cho các em yên vị thì các em có còn động lực để phấn đấu ra sức học tập như các bạn khác (phải học tập bằng chính năng lực của mình để sau này mới có thể cạnh tranh tìm được việc làm) nữa không???

- Các em ấy thật sự không tệ. Nhưng chính vì sự sắp đặt của những bậc phụ huynh đã vô tình phá huỷ đi tương lai của các em.

Tôi thắc mắc tại sao không ai nói với các em rằng: ý nghĩa lớn nhất của đời người không phải là có được nhiều tiền, không phải có được nhà lầu xe hơi, không phải có được bảng thành tích thật xuất sắc, không phải có được bao nhiêu cái bằng thạc sĩ, tiến sĩ... không cần làm ông này bà nọ, không nhất thiết phải thành công. Mà là các con phải sống một cuộc đời vui vẻ, thực sự vui vẻ.

Và nếu các con muốn có được một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc thì nhất định cần phải có một nữa luôn bên cạnh con, thấu hiểu con, luôn yêu thương con và ủng hộ con. Một người mà họ không cần tiền của con, không cần con phải có địa vị, quyền thế hay nhà cao cửa rộng... họ chỉ lặng lẽ ở bên cạnh con vì bản chất con người con trung thực và lương thiện.

Một cô gái tốt, hoặc một chàng trai tốt tất nhiên họ sẽ chọn một người tốt tương xứng ở bên cạnh họ. Nếu con muốn tìm được người đó thì bản thân con cần phải sống tốt trước đã. Con phải sống một cuộc sống có ích, không chỉ cho người thân, gia đình mà con còn phải tốt với tất cả những người xung quanh con. Bởi suy cho cùng, cô gái hoặc chàng trai đó họ cũng chẳng có máu mủ ruột thịt gì với con. Nếu trái tim con không đủ lớn để yêu thương những người ngoài gia đình con, thì làm sao con có thể yêu thương cô gái hay chàng trai đó được đây!?

Và nếu con muốn sống một cuộc sống có ích, thì đầu tiên con phải làm được những việc có ích - những việc mà con yêu thích, con thật sự đam mê: bác sĩ cũng được, làm nông cũng được, kỹ sư cũng được, làm vườn cũng được... nghề nào cũng được - chân chính là được.

Tôi tin mỗi một người trong chúng ta, đều có một giá trị riêng trong cuộc sống này. Trên đời này không ai là vô dụng cả.

Có người sinh ra vốn để làm Bác Sĩ, có người thích hợp với buôn bán, kinh doanh. Có người cả đời yêu thích việc nấu ăn, nhưng có người sinh ra để làm thợ cắt tóc. Có người được sắp đặt phải trở thành lãnh đạo, nhưng có người cả đời lại chỉ mơ ước được trồng trọt, chăn nuôi... Cho dù bất kể ngành nghề nào đi nữa, chỉ cần ta lao động hăng say, ta làm việc với tất niềm vui thích thì chúng ta nhất định sẽ gặt hái được những thành tựu vĩ đại, giống như câu chuyện: "quả táo thần kì của ông Kimura" ở Nhật Bản, câu chuyện của Christine Hà cô gái gốc Việt khiếm thị với niềm khát khao và nghị lực mãnh liệt đã trở thành Vua đầu bếp Mỹ năm 2012, và câu chuyện của vị Tổng thống nghèo nhất thế giới Jose Mujica
Ông Kimura thường đùa rằng: Chắc vì tôi ngốc quá nên cây táo mới ra hoa
Ông Kimura thường đùa rằng: Chắc vì tôi ngốc quá nên cây táo mới ra hoa

Những thành tựu vĩ đại thường chỉ đến từ những giấc mơ rất đơn giản: suốt 20 năm ông Kimura theo đuổi ước mơ, ông hạ quyết tâm phải trồng được giống táo sạch (không phân bón thuốc trừ sâu) vì vợ ông bị dị ứng với thuốc trừ sâu. Chính vì tình yêu với vợ, ông Kimura cuối cùng cũng đã trồng được quả táo thần kì nhất thế giới có thể để được 4 năm mà không hề bị thối, hỏng.

Giải pháp loại bỏ tiêu cực trong kỳ thi THPT quốc gia 2018

Kì thi THPT quốc gia năm 2018 vừa qua thực tế đã phát hiện những sai phạm nghiêm trọng ở Hà Giang, Sơn La. Đây là một sự việc rất đáng buồn, gây hoang mang cho các bậc phụ huynh, khiến các thí sinh, các em học sinh và dư luận bị lung lay niềm tin với việc trung thực trong thi cử.

Nhưng đồng thời sau vụ việc này, lại cũng lấy làm phấn khởi trước sự quyết liệt của nhà nước và các cơ quan chức năng: đã nhanh chóng vào cuộc, đã rất thẳng thắn trung thực xử lý đến nơi đến chốn vụ án gian lận giáo dục hết sức nguy hại này.
Gian lận giáo dục chính là đang giết đi tương lai của đất nước
Gian lận giáo dục chính là đang giết đi tương lai của đất nước
Nước ta có 63 tỉnh thành, gần 1 triệu thí sinh dự thi. Đồng nghĩa với việc có khoảng 5 triệu bài thi. Do đó nếu muốn rà soát toàn diện ở từng đơn vị, từng tỉnh thành là công việc hết sức khó khăn và phức tạp. Cần phải quy động nguồn nhân lực rất lớn, mất rất nhiều thời gian hơn nữa đòi hỏi người cán bộ phải có chuyên môn nghiệp vụ cao mới có thể thực hiện được.

Tha thiết kiến nghị vụ án gian lận giáo dục này sẽ được quyết liệt làm tới cùng, xử lý nghiêm minh, có tính răn đe cao, từ đó tạo sức lan toả mạnh mẽ và sâu rộng trong toàn Xã Hội. Một mặt để cảnh tỉnh những nhà sư phạm bất lương, trả lại những giá trị chân thực vốn có đối với những nhà giáo tâm huyết và chân chính, đang mang trong mình sứ mệnh trăm năm trồng người vô cùng thiêng liêng và cao quý. Mặt khác có thể giúp các em học sinh, sinh viên có cái nhìn đúng đắn về bộ mặt giáo dục, bài trừ việc chạy theo thành tích, chạy theo điểm số, giúp các em ra sức nỗ lực học tập, để các em biết trân trọng những thành quả lao động của người khác, từ đó mới có thể tạo ra những giá trị thiết thực cho đời sống trong tương lai.

I. Giải pháp loại bỏ tiêu cực trong kỳ thi THPT quốc gia:

Qua việc xảy ra tiêu cực trong kỳ thi THPT quốc gia năm 2018 ở Hà Giang, Sơn La có những vấn đề sau chúng ta nhất định phải nhìn nhận lại:

  1. Thi trắc nghiệm sẽ có tình trạng khoanh bừa kết quả thi, như vậy liệu rằng thi trắc nghiệm có đánh giá đúng năng lực học sinh?
  2. Có nên áp dụng tiếp phương pháp thi trắc nghiệm?
  3. Giải pháp loại bỏ tiêu cực kỳ thi THPT quốc gia:
  4. Kiến nghị giải pháp tối ưu trong tương lai:

1. Liệu rằng thi trắc nghiệm có đánh giá đúng năng lực học sinh?

Trước khi trả lời câu hỏi trên, tôi muốn hỏi ngược lại rằng: Liệu chúng ta có chắc chắn được rằng điểm số của những bài thi (trắc nghiệm hoặc tự luận) có thể đánh giá toàn diện hết về một con người không?

- Với tôi thì không. Bởi vì bất cứ đề thi nào dù là tự luận hay trắc nghiệm thì nó chỉ chứa đựng một phần kiến thức nhỏ trong chương trình học. Từ quá khứ cho đến hiện tại, chưa có một đề thi nào có thể chứa đựng được hết tất cả các bài học, có thể phản ánh được toàn diện mọi mặt trong đời sống. Vậy nếu đã không thể đưa ra một đề thi toàn diện, thì tất nhiên việc đánh giá kết quả cũng chỉ mang tính tương đối. Ngoài ra, cá nhân tôi cho rằng kết quả bất kì cuộc thi nào ở thời điểm hiện tại thì nó chỉ đại diện ngay thời điểm đó. Nó không đại diện cho cả cuộc đời người đó.

Đó là lý do mà tôi không bao giờ quá chú trọng vào bảng điểm hay thành tích ở hiện tại của một người.

Bởi vì đơn giản, ta vẫn còn một thứ nó được gọi là: Ngày mai

Ngày mai chắc chắn sẽ khác với hôm nay: Nó còn được gọi là Tương lai - đừng bao giờ quên điều đó