Pages

Kiến nghị hợp pháp hoá "hôn nhân đồng tính" | Giải pháp lâu dài cho dân tộc Việt Nam

VII. KIẾN NGHỊ HỢP PHÁP HOÁ HÔN NHÂN ĐỒNG TÍNH

Trước hết xin nhấn mạnh: "ĐỒNG TÍNH KHÔNG PHẢI LÀ MỘT CĂN BỆNH"

- Bởi nếu là bệnh thì sẽ có thuốc trị!

Từ năm 1973, Hiệp hội Tâm thần học Mỹ khẳng định đồng tính luyến ái không phải là một căn bệnh.

Đồng tính là xu hướng tính dục bị hấp dẫn cả về mặt tình cảm, lẫn thể chất với người cùng giới như: giữa hai người nữ, hoặc hai người nam.

Năm 2001, Hà Lan là quốc gia đầu tiên cho phép kết hôn giữa những người đồng tính. Sau Hà Lan là Argentina, Úc, Bỉ, Brazil, Anh, Canada, Colombia, Đan Mạch, Phần Lan, Pháp, Đức, Greenland, Iceland, Ireland, Luxembourg, Malta, Mexico, Hà Lan, New Zealand, Na Uy, Bồ Đào Nha, Nam Phi, Tây Ban Nha,Thụy Điển, Uruguay và Mỹ cũng lần lượt thừa nhận hôn nhân đồng giới.

1. Người đồng tính gồm những ai???

- Bà Johanna Sigurdardottir sinh năm 1942, lên nắm quyền Thủ tướng Iceland vào tháng 2/2009. Bà đã quen biết người bạn đời của mình nhà văn Jonina Leosdottir gần 20 năm trước khi hai người chính thức kết hôn vào năm 2010, ngay sau khi Iceland hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới. Bà là nữ Thủ tướng đầu tiên trên thế giới công khai đồng tính.
Thủ tướng Iceland Bà Johanna Sigurdardottir kết hôn với bạn đời là nữ nhà văn Jonina Leosdottir
Thủ tướng Iceland Bà Johanna Sigurdardottir kết hôn với bạn đời là nữ nhà văn Jonina Leosdottir
- Ông Leo Varadkar, công khai đồng tính từ năm 2015 và hiện đang hẹn hò với một bác sĩ. Ông là lãnh đạo đảng cầm quyền Fine Gael ở Ireland.

- Cựu Thủ tướng Bỉ Elio di Rupo là nhà lãnh đạo đầu tiên của EU thừa nhận mình là người đồng tính.

- Ông Frederic Mitterrand, Bộ trưởng Văn hóa và Truyền thông Pháp lên tiếng thừa nhận là người đồng tính. Kế đến là đương kim Thị trưởng thủ đô Paris Bertrand Delanoe cũng công khai đồng tính.

- Cựu cố vấn cao cấp của Tổng thống Mỹ John Kennedy, cựu Thượng nghị sĩ bang Pennsylvania Harris Wofford đã kết hôn với người tình đồng giới Matthew Charlton.

Thủ tướng Luxembourg, Xavier Bettel kết hôn với kiến trúc sư Desteney vào năm 2015- Năm 2012, ông Barney Frank trở thành nghị sĩ đồng tính tổ chức hôn lễ đồng tính đầu tiên trong lịch sử quốc hội Mỹ. Khi kết hôn với người thợ mộc James Ready, họ quyết định cưới sau khoảng 7 năm sống chung.

- Thủ tướng Luxembourg, Xavier Bettel 45 tuổi kết hôn với kiến trúc sư Desteney vào năm 2015, vài tháng sau khi Luxembourg hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới.

- Chris Smith là Bộ trưởng đồng tính đầu tiên ở Anh.

Đây là những minh chứng rõ ràng nhất để chúng ta có cái nhìn bao quát hơn về những người đồng tính: họ có thể là những chính trị gia lỗi lạc, là những vị nguyên thủ quốc gia, là Bộ Trưởng, là những nghệ sỹ nổi tiếng... hoặc là một người dân. Liệt kê ra để thấy rằng: người đồng tính cũng chỉ là những con người rất BÌNH THƯỜNG, và trong số những người đồng tính có rất nhiều người tài năng, có những đóng góp Xã Hội không kém so với người dị tính. Người đồng tính cũng giống như tất cả mọi người, họ có quyền được yêu thương, được tôn trọng và xứng đáng nhận được sự công nhận của Xã Hội.

2. Những quan niệm truyền thống sai lệch:

Ở những quốc gia Châu Á vẫn còn những cái nhìn hà khắc đối với người đồng tính, nước ta cũng là một trong số đó. Một phần do truyền thống văn hoá xưa nay quan niệm rằng: giữa mối quan hệ vợ chồng muốn gắn kết bền chặt phải "có con". Kế đến là quan niệm "cha mẹ sinh con, khi về già con cháu phụng dưỡng báo hiếu lại cho bố mẹ".

Thực tế trong Xã Hội ta có rất nhiều trường hợp: cưới nhau xong, khi có con vẫn đưa nhau ra toà li dị như thường - một khi mối quan hệ giữa 2 người bị rạn nứt (do nhiều yếu tố, nhưng căn bản vẫn là không có sự thấu hiểu lẫn nhau, khi về sống chung một mái nhà mới phát hiện đối phương có quá nhiều tật xấu mà mình không thể chấp nhận nổi).

Do đó phải hiểu rõ. Khi muốn tiến tới Hôn nhân nhất định phải dựa trên nền tảng "thấu hiểu nhau". Bởi có hiểu mới thương, từ thương mới có sự cảm thông, mới chấp nhận bỏ qua được những tật xấu của đối phương.
Gia đình không đầm ấm, bố mẹ thường xuyên cãi nhau: con cái chịu tổn thương nhiều nhất
Gia đình không đầm ấm, bố mẹ thường xuyên cãi nhau: con cái phải chịu tổn thương nhiều nhất
Khi người ta chán ghét nhau, không còn thương nhau nữa, sẽ không còn đủ bao dung với những tật xấu của đối phương. Khi có con, con cái chẳng những không giúp hàn gắn được mối quan hệ gia đình. Đôi khi con cái lại là nạn nhân, phải chịu tổn thương nhiều nhất.

Quan niệm: "Cha mẹ sinh con, khi về già con cháu phụng dưỡng để báo hiếu cho bố mẹ" là đúng, bởi đây là truyền thống đạo lý làm người. Nhưng thực tế, vẫn có những trường hợp có những ông bố bà mẹ con đàn cháu đống nhưng khi về già vẫn phải lủi thủi một mình, không người chăm sóc, không ai nương tựa. Điều này là có thật.

Nguyên nhân, những ông bố bà mẹ đó chỉ có công sinh, nhưng không yêu thương, không dạy dỗ trẻ. Chẳng những vậy có nhiều trường hợp trẻ còn bị đánh đập bạo hành, bị bắt đi bán vé số, đi ăn xin, hoặc làm mướn để kiếm tiền về cho những ông bố bà mẹ đó cờ bạc, đánh đề. Những kẻ được mang tiếng làm bố làm mẹ nhưng sống chỉ biết lo cho bản thân, không quan tâm đến sự phát triển của các cháu, không có tình thương và trách nhiệm với con cái. Thử hỏi làm sao trách được, khi về già con cháu không đoái hoài quan tâm đến!

Cũng có những người, tuy không có gia đình, không chồng con. Nhưng bù lại rất thương yêu, quan tâm, chăm sóc, xem cháu mình như con ruột, thật tâm đối đãi, luôn dành những gì tốt nhất cho người thân cho con cháu. Khi về già lại được người thân, những đứa cháu hết lòng phụng dưỡng.

Con người chúng ta thường có quan niệm rằng dù sao "con cái do mình sinh ra" thì vẫn hơn. Vì tâm lý con người thường thích những gì thuộc về mình, giống với mình, gần gũi với mình.

Sở dĩ chúng ta có sự quan tâm nhiều hơn đối với gia đình, người thân ta. Bởi vì họ ở gần bên cạnh ta nhất, quan tâm tới ta nhất, cũng là những người gần gũi gắn kết với ta nhiều hơn so với những người khác, từ đó ta có thể hiểu họ được nhiều hơn.

Thực tế, mọi đứa trẻ khi mới lọt lòng, đều như một tờ giấy trắng. Tờ giấy đó khi ta tô lên nó màu gì nó sẽ ra màu đó.

Do đó, chỉ cần ta thật tâm yêu thương nuôi dạy đứa trẻ đó bằng tất cả tấm lòng, bằng tất cả tình yêu thương. Thì dù đứa trẻ đó không phải là máu mủ ruột thịt, khi khôn lớn hiểu chuyện đứa trẻ đó nhất định sẽ dốc hết lòng yêu thương, quan tâm chăm sóc trả ơn dưỡng dục lại cho ta.

Những gì chúng ta đang gieo trồng, cũng chính là những thứ sau này ta sẽ nhận lại.

XEM TIẾP:  VIII. KIẾN NGHỊ CẤM TRIỆT ĐỂ "NẠN MUA DÂM"

Thiên Hương


0 nhận xét:

Post a Comment