Pages

Phát hiện trẻ bị xâm hại, bạo hành gọi ngay 111

Khi chúng ta phát hiện trẻ có dấu hiệu bị bạo hành, bị ngược đãi, xâm hại hoặc bị bóc lột, bắt cóc, mua bán trẻ em... xin hãy gọi ngay đến số 111

Tệ nạn Xã Hội: là báo ứng, con cháu nhờ vào Đức ông bà cha mẹ

Mưu tài hại mạng: phải đánh đổi bằng sinh mạng

Khổng tử dạy: Lẽ sống ở đời

Một hôm trong lúc đàm đạo Nhan Hồi hỏi Khổng Tử: "Thưa Thầy Hồi này muốn nghèo mà cũng được như giàu, hèn mà cũng được như sang, không phải khỏe mà vẫn có oai nghiêm, kết bạn với người suốt đời không lo sợ gì, muốn như vậy, thì nên làm sao?"
Khổng tử dạy: Lẽ sống ở đời
Khổng tử dạy lẽ sống ở đời

Đức Khổng Tử nói:

Mặc Tử: Khổ thân làm việc nghĩa

Hôm nọ Mặc Tử qua nhà người bạn cũ chơi. Trong lúc trò chuyện người bạn khuyên với Mặc Tử rằng:

- "Bây giờ thiên hạ ai còn thiết đến việc "Nghĩa", một mình ông tự khổ thân để làm việc nghĩa, thì có thấm vào đâu! Chẳng thà thôi đi có hơn không?!
Mặc Tử: Khổ thân làm việc nghĩa

Mặc Tử đáp:

Lý giải việc Khổng Minh Gia Cát Lượng không thể diệt Nguỵ | Thuật muôn đời không thể thắng được “ĐẠO” - P3

4. Lý giải việc Khổng Minh không thể diệt Nguỵ:

      Lý giải việc Khổng Minh Gia Cát Lượng không thể diệt Nguỵ
      Thừa tướng Khổng Minh đích thân khởi binh 6 lần Bắc Phạt

    • Từ Tây Xuyên đến Bắc Nguỵ đường núi vô cùng hiểm trở, việc hành quân, vận chuyển lương thảo vô cùng khó khăn. Cuộc chiến trường kì, Gia Cát Lượng mất 6 năm Bắc Phạt lương thảo nước Thục gần như cạn kiệt. Do đó bắt buộc phải áp thuế nặng lên người dân, phải chịu sưu cao thuế nặng khiến dân Thục lẫn binh sĩ kêu oán khắp nơi.
    • Dưới thời Tào Tháo cai trị muôn dân ấm no, thái bình thịnh trị. Đến khi Tào Phi lên ngôi kế vị đất nước vẫn đang thời kì thịnh thế, lòng dân vẫn luôn nhớ tới công ơn Tào Tháo đã lo cho họ cơm no áo ấm, cuộc sống thái bình.

    Thuận theo "Đạo trời": Lưu Thiện con trai Lưu Bị tuy là dòng dõi nhà Hán nhưng kém trí, bất tài, không thể gánh vác được trọng trách to lớn. Người cai trị đất nước không cần phải thuộc dòng dõi Hoàng Tộc - Hán Thất. Chỉ cần người đó cần chính thương dân, được sự tin tưởng của trăm họ bách tính, có thể đem lại cho muôn dân cuộc sống ấm no đầy đủ, ngày không sợ quan lại ác bá, đêm không lo trộm cướp. Thì đều có thể xưng Vương.

    5. Họ Tư Mã thống nhất Trung Hoa

    Nhà Tây Tấn bắt đầu hình thành quyền lực từ Tư Mã Ý, đại thần nhà Ngụy thời Tam Quốc. Sau khi Ngụy Minh đế Tào Tuấn qua đời năm 239, vua nhỏ Tào Phương không có thực quyền, cha con Tư Mã Ý trở thành quyền thần.

    Tư Mã Ý đã thu phục được lòng dân khi tiêu diệt tình trạng tham nhũng và sự quan liêu thời Tào Sảng, thăng chức cho một số vị quan thanh liêm.

    Từ đó vị trí quyền lực nhất của ông trong triều đình nhà Ngụy đã tiếp tục được chuyển giao cho hai con ông là Tư Mã Sư và Tư Mã Chiêu. Tạo tiền đề cho cháu của ông là Tư Mã Viêm soán ngôi nhà Ngụy, thành lập nhà Tấn, thống nhất Trung Hoa, chấm dứt thời kỳ Tam Quốc.

    Thiên Hương

    *HIỂU VỀ CON NGƯỜI:

    Con người: Bản chất con người là không xấu, nếu ta không làm ảnh hưởng đến quyền lợi, chén cơm, tính mạng của họ. Ta không hãm hại họ, ngược lại họ cũng sẽ không làm tổn hại đến ta. Nhưng một khi quyền lợi của họ bị đe doạ, khi bắt buộc phải chọn lựa giữa tính mạng của họ và người khác. Nhất định con người sẽ giẫm đạp lên tính mạng của người khác để mưu cầu sự sống. Tào Tháo là một con người điển hình.

    Con người thường có khuynh hướng sợ những thứ mà họ chưa hiểu rõ. Vì tâm lý lo sợ điều đó sẽ làm tổn hại đến lợi ích của họ. Do đó con người thường yêu thích những thứ giống với mình nhất. Điều đó lý giải cho việc, có nhiều người lại yêu thích nhân vật Tào Tháo.

    Hiền nhân: Là những người nhân ái, hiền đức, có sức hiệu triệu quần chúng, được nhiều người yêu mến, tin cậy. Những người này là: Lưu Bị, Khổng Tử.

    Vĩ nhân: Là những người nhân nghĩa, dũng cảm hơn người, có biệt tài lãnh đạo, có sức ảnh hưởng và uy tín lớn. Có thể vì người khác mà hy sinh thân mình. Những bậc vĩ nhân này là: Hai Bà Trưng, anh hùng Phan Đình Giót, Tô Vĩnh Diện, Bế Văn Đàn, chị Võ Thị Sáu, Bác Nguyễn Bá Thanh... Tổng thống Nga Putin, Tổng thống Pháp Emmanuel Macron (ngoài ra còn có Quan Vũ, Triệu Tử Long, lão tướng Hoàng Trung... lý do đề cập đến những nhân vật Trung Hoa vì đây là những nhân vật đã được chuyển thể qua phim ảnh được nhiều người biết đến - sẽ giúp dễ hình dung hơn)

    Những bậc Thánh Nhân: là những người đức tài hội tụ, thấu hiểu đạo trời, có tấm lòng yêu thương hết thảy vạn vật chúng sanh, từ lâu đã xem thường sống chết, thoát khỏi những ham muốn đời thường, không màn danh lợi, địa vị, chỉ mong muốn có một cuộc sống thanh đạm, giản dị, gần gũi với cây cỏ thiên nhiên. Những người này: Đức Phật, Chúa Jesu, Bác Hồ Vĩ Đại, Tổng thống Jose MujicaThủ tướng Lý Quang Diệutỷ phú Chuck FeeneyKhổng Minh Gia Cát Lượng, Lỗ Túc, Phượng Sồ Bàng Thống.

    Những con "quái vật": đây là những đứa trẻ không may mắn, có tuổi thơ bất hạnh, thường bị ngược đãi bởi chính người cha, người mẹ, hoặc người thân của mình. Có cái nhìn sai lệch về con người, về Xã Hội. Những người này mất niềm tin sâu sắc đối với tất cả con người, họ không tin rằng trên đời này còn tồn tại những người tốt, bởi tri giác sai lầm"những người thân thiết nhất bên cạnh họ, những đấng sinh thành - sinh ra họ còn nhẫn tâm giết hại họ, huống chi là những người xa lạ".

    Khổng Minh Gia Cát Lượng tài cao bắc đẩu | Thuật muôn đời không thể thắng được “ĐẠO” - P2

    2. Lưu Bị Nhân Từ - Hiền Đức

    Nói về Lưu Bị: Sử sách kể lại, phác hoạ chân dung Lưu Bị là một người thiếu mưu trí, nhưng sống rất coi trọng tình nghĩa, rất mực nhân từ, hiền đức đến mức khó tin. Do đó, có không ít người nghĩ rằng Lưu Hoàng Thúc là người giả nhân, giả nghĩa. Cá nhân tôi cho rằng Lưu Bị tuy là dòng dõi nhà Hán, nhưng từ nhỏ bị lưu đày, là một người nông dân chân chất, cả đời sống cuộc sống cơ hàn nên từ đó có thể hiểu rõ nỗi thống khổ của người dân. Hơn nữa, giả sử Lưu Bị có thể "giả nhân nghĩa" qua mặt thu phục được Quan Vân Trường, Trương Phi và Triệu Tử Long nhưng liệu ông có thể qua mặt được một người tài cao bắc đẩu, mưu kế đứng đầu thiên hạ như Khổng Minh Gia Cát Lượng và Phượng Sồ Bàng Thống hay không???

    3. Khổng Minh Gia Cát Lượng: là người có trí tuệ siêu phàm, phong thái nho nhã, điềm đạm, thận trọng mọi việc, ông sống thanh đạm giản dị, trọng nghĩa khinh tài, xem thường danh lợi. Đặt sự hưng vong của quốc gia lên trên sự vinh nhục của cá nhân với tấm lòng tha thiết đánh giặc diệt Ngụy, phục hưng nhà Hán, mong muốn cho bách tính thoát cảnh lầm than. Sở dĩ ông sống ẩn minh nơi thôn dã vì chưa tìm được người chủ công hiền đức để theo phò tá.

    *Trận Xích Bích:

    Khổng Minh Gia Cát Lượng là người có trí tuệ siêu phàm
    - Tào Tháo với hơn 80 vạn đại quân tại sao lại bị thất bại thảm hại với chỉ 5 vạn quân ở Giang Đông của Tôn Quyền???

    - Trận chiến Xích Bích đi vào lịch sử không thể không nhắc đến thuật "hô phong hoán vũ lập đàn tế trời mượn gió đông của Khổng Minh" kết hợp dùng hoả công đốt sạch tàu thuyền của quân Tào Tháo, được thiên hạ đời sau hết lời ca tụng.

    Thực tế ta hiểu rõ, Khổng Minh Gia Cát Lượng chỉ là một người phàm mắt thịt. Sở dĩ ông lập đàn "mượn gió đông" vì ông có sự nhạy bén hơn người hay chú ý quan sát tinh tượng, thời tiết. Dự báo của Khổng Minh cũng chỉ là dự đoán. Nhưng quan trọng nhất đó là cái tâm của ông rất trong sáng, những việc ông làm đều là vì bá tánh, thiên hạ. Mưu kế ông đưa ra là để đối phó với kẻ xấu nham hiểm có ý muốn bành trướng thế lực. Nên trời thuận thế hết lần này đến lần khác đều cho những kế sách của ông được thành công viên mãn.

    Tào Tháo với dã tâm quyết đoạt bằng được thiên hạ, dấy binh thảo phạt, tạo ra binh biến, xác chết chất thành núi, máu chảy thành sông, trăm họ oán than, lòng dân oán hận, thấu tận trời xanh - do đó mẹ thiên nhiên mới thuận theo kế sách dùng Hoả công của Khổng Minh nổi gió đông thui trụi tàu thuyền, đánh tan tác giặc Tào.

    **Lưu Bị thảo phạt Đông Ngô:

    Lưu Bị khi chiếm được Tây Xuyên, nuôi binh hùng tướng mạnh, dấy binh thảo phạt Đông Ngô lấy cớ là để trả thù cho Quan Vân Trường nhưng thực chất là đang bành trướng thế lực, trước chiếm Đông Ngô sau đánh Tào Tháo. Phải kể thêm tình tiết trước đó Lưu Bị đã có giao ước với Tử Kính sau khi chiếm được Tây Xuyên sẽ giao trả Kinh Châu cho nước Ngô. Sau khi chiếm được Tây Xuyên, Gia Cát Lượng từng nhiều lần khuyên Lưu Bị nên giữ lời hứa năm xưa nên trao trả Kinh Châu. Nhưng Lưu Bị lại bỏ ngoài tai không muốn thực hiện lời hứa, cho Quan Vân Trường ở lại trấn giữ Kinh Châu. Lỗ Túc (Tử Kính) lúc này là Đại Đô Đốc nước Ngô nhiều lần đi sứ sang Thục gặp Lưu Bị và cả Quan Vũ yêu cầu thực hiện lời hứa giao trả Kinh Châu. Nhưng Quan Vũ nhất định không nghe. (Thực tế vì trước đó Đông Ngô cũng có chổ không phải với Lưu Bị. Tôn Quyền vì nghe theo kế sách của Chu Du đã lợi dụng tình hữu nghị liên minh nhiều lần lừa dối có ý định giết hại Lưu Bị. Sau cùng còn lừa bắt vợ của ông là Tôn phu nhân về nước Ngô.)

    Lại kể thêm về Lỗ Túc (tự Tử Kính). Lỗ Túc là một người tài trí, đức độ. Ông xuất thân từ danh gia vọng tộc, nhưng trước biến cố đất nước Lỗ Túc đã đem hết tài sản của mình đem phân phát cho dân nghèo. Trong lúc nghĩa quân của Chu Du gặp nạn Lỗ Túc đã đem gạo ra cứu giúp. Về sau Lỗ Túc được Chu Du tiến cử ra làm quan, nhưng bao nhiêu bổng lộc của triều đình Lỗ Túc đều đem phân phát hết cho bá tánh, chỉ sống một cuộc sống đơn sơ thanh đạm. Tài trí và đức độ của Tử Kính có thể sánh ngang Khổng Minh. Do đó đối với mong muốn gắn kết liên minh Tôn - Lưu của Lỗ Túc, Chu Du tuy không cùng quan điểm, có lúc nảy sinh bất hoà, nhưng lúc nào Chu Du cũng hết mực kính trọng Lỗ Túc. (mặc dù Tử Kính hết lòng khuyên can Chu Du, hoà giải mối liên minh Tôn - Lưu nhưng đều bất thành. Đến khi Chu Du mất, Lỗ Túc hết mực khuyên can Tôn Quyền nối lại liên minh Tôn Lưu, hoá giải hận thù trước đây. Tôn Quyền cuối cùng cũng nghe theo, nhiều lần hạ mình trước Lưu Bị và Quan Vũ)

    Tôn Quyền cho người đến cầu thân, có ý định muốn gả con trai của mình cho con gái của Quan Vũ. Nhưng Quan Vũ đã giận dữ hét lớn rằng: "Hổ nữ sao có thể lấy khuyển tử". Lã Mông là Phó Đô Đốc nước Ngô khi đó mới đem binh sang đánh chiếm đòi lại Kinh Châu, Quan Vân Trường thua trận bị truy đuổi sau cùng đã rút gươm tự sát. Không lâu sau Lã Mông cũng qua đời. Nước Ngô đã phái Gia Cát Cẩn sang giảng hoà xin đưa trả Tôn Phu Nhân, và lấy cái chết của Lã Mông tạ tội với Lưu Bị, mong nối lại liên minh hai nước. Nhưng Lưu Bị đã tức giận cự tuyệt, cương quyết quyết đánh Đông Ngô trả thù cho Vân Trường. Đông Ngô khi đó chỉ có khoảng 15 vạn quân do Lục Tốn làm Đại Đô Đốc thống lĩnh đã đánh tan 70 vạn quân Thục của Lưu Bị.

    Thất bại của Lưu Bị được lý giải bởi đã không giữ đúng lời hứa trao trả lại Kinh Châu cho Đông Ngô. Kế đó là việc Đông Ngô tuy là một nước nhỏ nhưng địa linh nhân kiệt - có nhiều nhân tài. Dưới sự cai trị của Tôn Quyền, tướng sĩ trên dưới đồng lòng, trung can nghĩa đảm, thà chết báo quốc, dân chúng ấm no, đất nước thái bình.

    ***Khổng Minh đem quân Bắc phạt

    Khi Lưu Bị chết, dặn dò với Khổng Minh nhất định phải giúp ông thực hiện tâm nguyện diệt Nguỵ khôi phục nhà Hán. Sau khi Lưu Bị qua đời, Gia Cát Lượng phụ chính kiên trì thực hiện chính sách Đông hòa Tôn Quyền, Bắc cự Tào Tháo.

    Năm 226, Ngụy Văn Đế Tào Phi ốm chết. Gia Cát Lượng nhận định rằng đây là cơ hội tốt nhất để tiến hành Bắc phạt, đích thân ông khởi binh đánh Nguỵ.

    Tư Mã Ý thoát chết ở Thương Phương Cốc:

    Tài kém Gia Cát Lượng nhưng sau cùng Tư Mã Ý đã thắng:
    Đấu trận pháp Trọng Đạt thua Khổng Minh, đấu quỷ kế Tư Mã Ý lại thua, đấu tài chế tạo Tư Mã Ý cũng thua Gia Cát Lượng trong trận chiến trâu gỗ ngựa máy. Đến trận chiến cuối cùng, Gia Cát Lượng dùng kế sách lừa được cha con nhà Tư Mã vào Thương Phương Cốc. Nơi đây là nơi chứa lương thảo của quân Thục, nhưng Gia Cát Lượng đã sai binh sĩ tẩm dầu hoả và đặt thuốc nổ bày sẵn thiên la địa võng. Mục đích của Gia Cát Lượng là muốn cho đội quân của Tư Mã Ý vào mà không còn mạng để trở ra. Mọi việc đã đâu vào đấy đúng như sự sắp đặt tính toán của Gia Cát Lượng. Tư Mã Ý trúng kế, tất cả đội quân sau khi vào cốc đều bị vây chặt, xung quanh bốn bề đều là biển lửa. Đường lui binh duy nhất ở ngoài cửa cốc cũng đã bị Gia Cát Lượng cho bố trí sẵn quân lính mai phục, hễ có bất kì tên lính nào xông ra đều bị bắn chết tại chổ. Tưởng rằng đây là ngày tận số, không có cách nào thoát nổi vòng vây, Tư Mã Ý bèn rút gươm ra định tự sát, khi Ý đưa gươm vừa kề cận cổ thì trời bỗng nổi cơn mưa to dập tắt hết cả rừng lửa, Tư Mã Ý nhờ đó mà thoát chết.

    Cho thấy rằng, dù tài cao bắc đẩu, dù tinh thông trận pháp, dù thiên biến vạn hoá, dù trăm phương ngàn kế: THUẬT MUÔN ĐỜI CŨNG KHÔNG THỂ THẮNG ĐƯỢC ĐẠO

    Tào Tháo thiếu mất lòng Nhân Nghĩa | Thuật muôn đời không thể thắng được “ĐẠO” - P1

    I. THẾ CHÂN VẠC "TAM QUỐC"

    Gian thần Đổng Trác, là một tên giặc tàn bạo đã khởi binh nổi loạn bắt Hán Hiến Đế Lưu Hiệp mới 8 tuổi làm con tin. Dưới thời Hán Hiến Đế giặc Đổng Trác chuyên quyền thao túng triều đình nhà Hán. Đổng Trác một tay che trời, hoan dâm vô độ, thưởng phạt bất công, xu cao thuế nặng, dân oán khắp nơi.

    Thế chân vạc "Tam Quốc": Tào Tháo thiếu mất lòng Nhân Nghĩa
    Khi đó, các lộ chư hầu trong nước, đứng đầu là Viên Thiệu bất bình với sự chuyên quyền tàn độc của giặc Đổng Trác, đã kêu gọi anh hùng khắp nơi dấy binh thảo phạt giặc Đổng Trác. Sau đó, các chư hầu xảy ra tranh chấp, dẫn đến bạo loạn, kế hoạch liên minh diệt Đổng Trác không thành. Trong lúc này, Tư đồ Vương Doãn dùng kế đem con gái mình là Điêu Thuyền ly gián tình cảm giữa Đổng Trác và Lữ Bố, cuối cùng Lữ Bố đã ra tay giết Đổng Trác tại Trường An. Thiên hạ trở nên đại loạn, các chư hầu theo đó nổi dậy chiếm cứ một phương.

    Tào Tháo tự Mạnh Đức là một người vô cùng thông minh, lanh lợi, có tài thao lược. Tào Tháo có công lớn trong việc dẹp loạn khăn vàng và giặc Đổng Trác, đánh bại lần lượt các chư hầu như Lữ Bố, Viên Thiệu để thống nhất phương Bắc. Nhưng lại thất bại khi tiến xuống phía Nam, vì gặp phải sự kháng cự của liên minh Tôn - Lưu.

    Tuy nhiên, hình ảnh về Tào Tháo không được các nhà nho học ưa thích và thường được mang ra làm biểu tượng cho sự dối trá, vô liêm sỉ.

    1. Tào Tháo thiếu mất lòng Nhân - Nghĩa.

    Năm 190, Tào Tháo được Đổng Trác phong lên chức phiêu kỵ hiệu uý. Sau đó, Tào Tháo muốn giết Đổng Trác nhưng kế hoạch bị bại lộ, nên phải bỏ trốn khỏi Lạc Dương. Lúc này cả thành dán cáo thị ai chém được đầu Tào Tháo sẽ được thưởng 1.000 lượng vàng.

    Khi chạy tới Thành Cao phía bắc Trịnh Châu, Tào Tháo ghé vào nhà người quen là Lã Bá Sa vốn là bạn thâm giao của Tào Tung thân phụ của Tháo. Tào Tháo biết rõ Lã Bá Sa là một người chính trực lại vô cùng căm ghét sự cai trị tàn độc của giặc Đổng Trác, nên mới ghé qua tạm thời lánh nạn. Lã Bá Sa thấy Tháo thì tay bắt mặt mừng, vui mừng khôn xiết, liền cho người bày cỗ mở tiệc chiêu đãi. Thấy trong nhà thiếu rượu ngon mà Tháo thích Bá Sa đích thân xuống núi để tìm mua về thếch đãi Tháo. Trong lúc ngủ mê, nghe thấy nhà Lã Bá Sa mài dao định giết lợn, Tào Tháo hoảng sợ nghi ngờ Lã Bá Sa lập mưu giết mình nên đã ra tay giết hại cả nhà Bá Sa. Sau đó, khi chạy xuống nhà bếp thấy con lợn bị trói Tào Tháo mới biết thì ra mình đã giết nhầm người tốt. Tào Tháo thấy vậy lặp tức khăn gói xuống núi. Trên đường xuống núi, thấy Bá Sa đang chở rượu về, Tháo đi đến và giết luôn cả Lã Bá Sa.

    Nếu đổi lại là Lưu Bị, Quan Vũ, Triệu Vân, lão tướng Hoàng Trung, Phượng Sồ Bàng Thống hay Khổng Minh Gia Cát Lượng sẽ chọn cách để người đó lộ rõ dã tâm rồi mới trừng trị, không thể chỉ vì sự nghi ngờ mà giết hại người vô tội. Hơn nữa khi hiểu rõ mình đã giết oan người tốt, nếu là người trọng tình nghĩa, lý ra khi gặp Lã Bá Sa Tào Tháo phải ăn năn, kể rõ sự tình và tự kết liễu mình để chuộc tội với Bá Sa.

    Nhưng Tào Tháo đã chọn cách giết luôn Lã Bá Sa. Từ đó có thể đánh giá Tào Tháo là con người luôn đặt tính mạng của mình lên trên sinh mạng của kẻ khác. Người như Tào Tháo sẽ không vì bất kì một ai mà hy sinh tính mạng.

    Giáo dục: Ngưng ngụy biện | Ngụy biện là gì?

    Có 2 Thầy giáo. Một Thầy (T) vừa giỏi vừa hiền từ Đức độ lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho người khác. Mỗi khi Thầy nói chuyện lời lẽ rất khoan thai nhẹ nhàng và từ tốn, hơn nữa Thầy cũng đặc biệt rất chú ý đến từng cử chỉ, từng lời ăn tiếng nói của mình để các học trò lấy đó làm tấm gương sáng mà noi theo. Còn trong cư xử hàng ngày Thầy lại rất khéo léo, tránh nói những lời làm tổn thương đến người khác. Thầy là người trung thực và có lối sống giản dị, nhưng thỉnh thoảng đối với một số trường hợp đặc biệt phải bất đắc dĩ lắm Thầy mới phải nói dối, nhưng lời nói dối đó là hoàn toàn vô hại - Thầy nói ra chỉ với một mục đích duy nhất là mong muốn giúp đỡ và mang lại điều tốt đẹp cho mọi người.

    Giáo dục: Ngưng ngụy biện | Ngụy biện là gì?
    Còn người kia là một Thầy (L) vừa bất tài lại vô Đức-vô Ngôn-vô Hạnh vì hám danh, hám lợi đã ăn cắp trắng trợn những thành quả của những người khác. Lời lẽ khi phát ngôn thì hết sức thô tục, không xem ai ra gì, lại rất giỏi xảo ngôn, ngụy biện che lắp hòng lừa gạt tất cả mọi người.

    Kẻ trộm cắp vặt

    Có kẻ hiếu lợi một hôm ra chợ gặp cái gì cũng lấy. Hắn ta nói rằng: "Cái nầy tôi ăn được, cái nầy tôi mặc được, cái nầy tôi tiêu được, cái nầy tôi dùng được." Vừa nói vừa gom lấy rồi đem đi. Người ta chạy theo đòi tiền. Hắn ta liền biện bạch:
    Kẻ trộm cắp vặt: Khi đem lợi ích vật chất ra thử lòng người, chúng ta có thể nhìn ra phẩm chất đạo đức của họ

    - "Lửa tham nó bốc lên làm mờ cả hai con mắt. Bao nhiêu hàng hóa trong chợ tôi cứ tưởng của tôi cả, không còn trông thấy ai nữa. Thôi, các người cứ cho tôi, sau nầy tôi giàu có, tôi sẽ đem tiền trả lại".

    Người trong chợ thấy gàn dỡ, xúm lại đánh cho một trận, bắt của ai phải trả lại cho người ấy. Cả chợ thấy vậy cười mỉa mai trêu chọc. Hắn ta liền mắng:

    Lợi mê lòng người: Mất áo thâm

    Có kẻ ở nhà mất cái áo thâm. Hắn ta ra đường tìm. Thấy người đàn bà mặc áo thâm giống của gã, bèn níu lại đòi cho bằng được:
    Lợi mê lòng người: Mất áo thâm

    - "Tôi vừa mất cái áo thâm, chị phải đền trả tôi cái nầy". Rồi hắn cứ giữ chặt cái áo không buông ra nữa.

    Người đàn bà cãi:

    Đi trắng, về đen

    Đi trắng, về đen
    Một hôm trời nắng Quỳnh đi chơi. Khi ở nhà đi, thì mặc áo trắng, đi được nửa đường, gặp trời mưa, quần áo ướt hết, mới vào trú mưa ở nhà bà con gần đó. Người họ hàng thấy Quỳnh ướt cả nên cho mượn cái áo thâm.

    Một lúc sau trời mưa tạnh, Quỳnh mặc áo thâm về nhà. Con chó trông thấy, vừa cắn vừa xua đuổi. Quỳnh giận toan cầm gậy đánh.

    Anh Quỳnh từ trong nhà chạy ra bảo:

    Khổng tử: Không quên được cái cũ

    Khổng Tử tên là Khâu, tên tự là Trọng Ni, người nước Lỗ, thời Xuân Thu nhà Chu, học về Lễ, Nhạc, Văn chương đời cỗ, đi nhiều nước chư hầu không được dụng bỏ về làm kinh Xuân Thu, san định các kinh Thi, Thư, Dịch, Lễ, Nhạc và dạy học trò được ba nghìn người, có bảy mươi hai người giỏi. Được tôn xưng làm Tổ đạo Nho.
    Khổng tử: Không quên được cái cũ

    Một ngày nọ Khổng Tử đang đi dạo chơi, bỗng thấy một người đàn bà đứng khóc nỉ non ở chỗ bờ đầm. Đức Khổng Tử lấy làm lạ, bảo học trò đến hỏi vì cớ gì mà khóc.

    Người đàn bà nói:

    Mạnh Thường Quân mua "Nghĩa"

    Chúng ta vẫn thường gọi những nhà tài trợ hảo tâm, từ thiện là “Mạnh Thường Quân”. Tuy nhiên nguồn gốc của nó thì không phải ai cũng hiểu rõ. Bạn đã bao giờ tự hỏi danh từ ấy xuất phát từ đâu? 

    Mạnh Thường Quân là ai?

    Mạnh Thường Quân tên thật là Điền Văn, con trai của Tướng quốc Điền Anh, người nước Tề thời Chiến Quốc. Sau khi thân phụ qua đời, ông cũng được phong làm Tướng quốc, ăn lộc ở đất Tiết.
    Mạnh Thường Quân mua "Nghĩa"

    Mạnh Thường Quân nhà rất giàu có, cho vay mượn nhiều. Một hôm sai Phùng Hoan đi lấy nợ lãi ở ấp Tiết. Phùng Hoan bình thường không có tài gì nổi bật nhưng vốn tính trung hậu, đáng tin. Trước khi đi, Phùng Hoan hỏi:

    - Tiền nợ thu về ngài có định mua thêm gì về không?

    Mạnh Thường Quân nói:

    - Ngươi xem trong nhà ta còn thiếu thứ gì thì cứ mua về.

    Phùng Hoan đến nơi, thấy những người mắc nợ Mạnh Thường Quân hầu hết đều là những nông dân bần cùng khốn khó. Ông bèn cho gọi dân làng ấp Tiết đến và bố cáo rằng: - “Mạnh Thường Quân cho vay nợ không phải vì lợi lộc mà muốn để mọi người có vốn mưu sinh, lập nghiệp. Nay người có tiền đã lập văn tự hứa trả còn người nghèo khổ không thể trả thì miễn cho!”. Nói xong, ông ra lệnh đốt sạch văn tự ghi nợ. Dân làng nghe xong đều quì sụp xuống lạy tạ, tôn Mạnh Thường Quân như cha mẹ tái sinh.

    Lúc về đến, Mạnh Thường Quân hỏi Phùng Hoan có mua được gì không, Phùng Hoan thưa rằng: