Pages

Con Cáo và Con Cò | Truyên ngụ ngôn cho bé

Ngày xửa ngày xưa, có một con Cáo và một con Cò làm bạn với nhau. Con Cáo bản tính rất là tinh ranh, xảo quyệt.

CON CÁO XẢO QUYỆT & CÒ THÔNG MINH

Ngày nọ, Cáo mời Cò đến nhà ăn cơm tối. Cò vui vẻ nhận lời.

Tối đó, Cò đến nhà Cáo như đã hẹn. Cáo mời Cò vào nhà và bưng ra hai bát súp. Nhưng nó lại múc súp ra hai cái đĩa rất là nông.
Con Cáo xảo quyệt và Cò thông minh
Truyện ngụ ngôn: Con Cáo xảo quyệt và Cò thông minh
Cò không thể nào ăn được súp với mỏ dài của mình, còn Cáo thì dễ dàng liếm một loáng là hết đĩa súp. Thấy Cò như vậy Cáo rất khoái trá nhưng vẫn giả vờ quan tâm hỏi:

- Sao chị không ăn vậy chị Cò? Súp không ngon à?

Cò với cái bụng đói meo trả lời:

- Không! Súp rất ngon, nhưng tôi bị đau dạ dày nên không thể ăn món này được Cáo àh.

Thế rồi Cò buồn bã đi về, còn Cáo tỏ vẻ rất đắc chí.

Trong khu rừng không chỉ riêng Cò, mà Rùa, Thỏ, Nai, Sóc, Voi... và cả Hổ cũng từng nhiều lần bị Cáo chơi khăm.

Vài ngày sau, Cò không quên mời lại Cáo đến nhà ăn tối.

Tới ngày hẹn, Cáo tới nhà Cò để dùng bữa tối. Sau khi chuyện trò, Cò đi vào bếp để lấy súp ra mời Cáo ăn. Lần này, Cò múc súp ra hai cái lọ với cái cổ dài và hẹp. Cò ăn súp dễ dàng với cái mỏ dài của mình, còn Cáo rõ ràng không thể nào ăn được.
Con Cáo và Con Cò | Truyên ngụ ngôn cho bé
Cò thông minh tìm cách trả đũa lại con Cáo gian xảo
Sau khi kết thúc bữa ăn, Cò mỉm cười hỏi Cáo:

- Bạn dùng bữa có ngon không bạn Cáo?

Cáo xấu hổ, biết là bị Cò trả đũa lại vụ lần trước nó đã chơi xỏ Cò. Nên nó chỉ biết lắp bắp: “Bụng tôi bỗng dưng đau quá! Tôi… tôi phải về đây.” Rồi nó cụp đuôi vội chuồn về.

Do bản tính gian xảo, nên các con thú trong rừng ai ai cũng đều xa lánh Cáo. Không ai muốn làm bạn với nó nữa...

Một ngày nọ, chẳng may Cáo rơi trúng vào hố bẫy của thợ săn. Nó bị chông nhọn đâm bị thương ở chân, không cách nào thoát khỏi hố được. Cáo rất sợ hãi bèn cố sức gọi to:

- Có ai không làm ơn cứu tôi với... làm ơn cứu tôi... !!!

Các con thú nghe giọng của Cáo, thì đều bỏ đi hết vì sợ lại bị Cáo bày trò chơi xấu.

Lúc này, Cò đang đậu trên cành cây gần đó, nghe tiếng kêu cứu bèn bay khắp xung quanh tìm kiếm, khi Cò bay xuống hố thì phát hiện ra Cáo. Cò bèn tức tốc bay đi gọi bác Voi đến cứu Cáo lên.

Thấy Cáo bị thương nên Cò nhờ bác Voi cõng Cáo về nhà để Cò băng bó vết thương. Cáo lúc này vẫn còn run lẩy bẩy vì chưa hết hoảng sợ, thì Cò từ trong bếp bưng ra một đĩa súp nóng đưa cho Cáo và nói:

- Súp còn nóng, bạn ăn đi kẻo nguội.

Cáo cầm đĩa súp, nhìn Cò và hỏi:

- Tại sao chị Cò còn cứu tôi? Chẳng phải chị và tất cả mọi người đều rất ghét tôi đó sao?

Cò đáp:

- Tôi và mọi người xa lánh bạn bởi vì tính xấu của bạn. Còn lần mời bạn tới nhà tôi, tôi đã cố tình đối với bạn giống như những gì bạn đối xử với tôi trước đây, là để bạn hiểu được cảm giác khi bị người ta chơi xấu mình nó khó chịu ra sao, để bạn không làm điều xấu đó với người khác nữa. Nói thật, ban đầu khi nghe bạn kêu cứu, tôi cũng có lo sợ rằng không biết có phải bạn lại bày trò chơi khăm mọi người nữa hay không? Nhưng khi bay xuống hố, thấy vết thương bạn vấy máu tôi mới quyết định đi tìm người tới giúp.

Nghe Cò nói tới đây Cáo bỗng gục đầu xuống vì cảm thấy ân hận và xấu hổ.

Cò nhìn Cáo và nói tiếp: "Tôi nghĩ chắc là bạn nên ở lại nhà tôi đến khi vết thương lành hẳn hãy về. Giờ bạn đi lại không tiện, có người chăm sóc dù sao cũng sẽ tốt hơn!"

Nghe Cò nói xong, Cáo rất cảm động, những giọt nước mắt hối hận của nó bắt đầu lăn dài trên má.

*Bài học:
Đối với những kẻ xấu, cần phải "lấy độc trị độc", "lấy gậy ông đập lại lưng ông" thì mới mong kẻ đó sớm biết SAISỬA.

Biết rõ một kẻ chuyên làm chuyện xấu, nhưng không sớm răn đe chặn ngay thói xấu mà vẫn bao che, dung túng, lại còn đối xử tốt với nó. Chắc chắn từ một đứa gian xảo cỡ vừa (chỉ phá hoại vặt vãnh), sớm muộn gì nó cũng sẽ trở thành một kẻ ĐẠI ÁC.

Kể lại: Thiên Hương


0 nhận xét:

Post a Comment