Pages

Phát hiện trẻ bị xâm hại, bạo hành gọi ngay 111

Khi chúng ta phát hiện trẻ có dấu hiệu bị bạo hành, bị ngược đãi, xâm hại hoặc bị bóc lột, bắt cóc, mua bán trẻ em... xin hãy gọi ngay đến số 111

Tệ nạn Xã Hội: là báo ứng, con cháu nhờ vào Đức ông bà cha mẹ

Mưu tài hại mạng: phải đánh đổi bằng sinh mạng

Truyện cổ tích: TẤM CÁM (BẢN GỐC)

Tấm Cám (Bản gốc) | Truyện cổ tích Việt Nam
Ngày xửa ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ, gần trạc tuổi nhau. Tấm là con vợ cả. Cám là con vợ lẻ. Mẹ Tấm mất từ hồi Tấm còn bé, mấy năm sau đó cha Tấm cũng qua đời. Tấm ở với dì ghẻ là mẹ Cám.

TRUYỆN CỔ TÍCH TẤM CÁM

Mụ dì ghẻ này rất cay nghiệt. Ngày qua ngày bà ta bắt Tấm phải làm hết việc nhà cho đến mọi việc nặng nhọc: hết chăn trâu, cắt cỏ, gánh nước, đến thái khoai, vớt bèo, ban đêm lại còn xay lúa giã gạo mà không hết việc. Trong khi đó Cám được mẹ nuông chiều, suốt ngày rong chơi, không phải làm việc nặng.

Hôm nọ, bà ta đưa cho hai chị em mỗi người một cái giỏ bảo ra đồng xúc tép, và nói:

- Hễ đứa nào bắt được đầy giỏ tép thì ta sẽ thưởng cho một cái yếm đỏ.

Truyện cổ tích: Ba lưỡi rìu

Ngày xửa ngày xưa, có một anh tiều phu nghèo khổ, cha mẹ anh bệnh nặng chẳng may mất sớm, chỉ để lại cho anh duy nhất một chiếc rìu sắt. Hằng ngày, anh tiều phu phải lên núi đốn củi rồi đem củi bán lấy tiền kiếm sống qua ngày.

Một hôm, như thường ngày anh tiều phu lại vác rìu lên núi để đốn củi. Trong lúc đang chặt củi ở cạnh bờ suối, thì chẳng may chiếc rìu của anh bị gãy cán, lưỡi rìu bị văng xuống dưới dòng suối. Dòng suối nước chảy cuồn cuộn, nếu ai lỡ trượt chân rơi xuống suối thì có thể bị nước cuốn trôi khó lòng bơi được vào bờ, do đó anh tiều phu chỉ biết ngồi nhìn lưỡi rìu chìm sâu xuống đáy nước rồi than khóc tỉ tê, đến cỏ cây cũng mũi lòng:
Ba lưỡi rìu | Truyện cổ tích Việt Nam
Bỗng có một ông lão râu tóc bạc phơ, đôi mắt hiền từ xuất hiện trước mặt anh chàng tiều phu, ông lão bước đến nhìn chàng tiều phu và hỏi:

 - Tại sao con lại ngồi khóc ở đây?

Chàng tiều phu gạt nước mắt, nhìn ông lão đáp:

- Thưa ông, bố mẹ con chẳng may mất sớm, con phải sống mồ côi từ nhỏ. Gia cảnh nhà con rất nghèo, gia tài duy nhất của con là chiếc rìu sắt, đó cũng là kỉ vật mà bố mẹ con trước lúc qua đời để lại. Hàng ngày con nhờ có chiếc rìu lên núi đốn củi, kiếm sống qua ngày. Nhưng vừa nãy trong lúc đốn củi, chẳng may con làm lưỡi rìu rơi xuống suối mất rồi... từ nay con không biết lấy gì để kiếm sống qua ngày nữa. Con đau buồn quá thưa ông!

Ông lão nghe xong liền cười và nói:

- Ta tưởng chuyện gì lớn, con đừng khóc nữa, ta sẽ giúp con lấy lưỡi rìu lên.

Vừa dứt lời, ông lão liền lao mình xuống dòng suối. Được một lúc, ông lão ngoi lên khỏi mặt nước, tay cầm một lưỡi rìu bằng bạc chói loáng và hỏi anh tiều phu nghèo:

- Đây có phải là lưỡi rìu của con hay không?

Chàng tiều phu liền đáp:

- Dạ không thưa ông! Đây không phải lưỡi rìu của con.

Ông lão cười rồi lại lặn xuống dòng suối đang chảy xiết. Một lát sau, ông lão ngoi lên khỏi mặt nước, lần này trên tay ông cầm một chiếc rìu bằng vàng sáng chói lấp lánh. Ông lão hỏi chàng tiều phu:

- Lưỡi rìu vàng này có phải của con không?

Anh chàng tiều phu nhìn ông lão, anh lại lắc đầu thật thà trả lời:

- Dạ lưỡi rìu này cũng không phải là của con. Lưỡi rìu của con bằng sắt ông ạ.

Nghe vậy, ông lão lại tiếp tục lặn sâu xuống dòng suối đang cuồn cuộn. Lần này, khi ngoi lên khỏi mặt nước ông đưa lên một lưỡi rìu bằng sắt, ông lão lại hỏi:

- Vậy đây có phải lưỡi rìu mà con đánh rơi hay không?

Thấy đúng là lưỡi rìu của mình, anh chàng tiều phu liền reo lên mừng rỡ:

- Ôi, đây đúng là lưỡi rìu của con rồi. Lưỡi rìu này là cả sinh mạng của con, con vô cùng đội ơn ông đã tìm lại nó cho con, con thật không biết lấy gì để đền ơn ông.

Ông lão bỗng chốc hiện nguyên hình là một ông Bụt. Ông Bụt tươi cười, giọng rềnh vang nói:

- Con đúng là một người thật thà trung thực, không hề tham lam vàng bạc và lợi lộc trước mắt. Để khen thưởng cho con. Nay ta tặng thêm cho con hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc này, con hãy nhận lấy.

Anh chàng tiều phu vui mừng cúi đầu cảm tạ, hai tay đỡ lấy hai lưỡi rìu.

Ông Bụt cười vui, vuốt bộ râu trắng muốt, rồi hoá phép biến mất.

Tổng hợp và biên soạn: Thiên Hương

Rác và Hoa

Rác và Hoa
Con người ta thường có tâm lý sợ hãi, chán ghét khổ đau nên luôn tìm cách trốn chạy khổ đau. Đó là tâm lý chung của tất cả mọi người, tâm lý trốn chạy cõi khổ đau này để đi tìm một cõi khác không có khổ đau. Người ta thường mơ tưởng đến một cõi không còn khổ đau và gọi đó là miền Cực lạc hay Thiên Đường.

Nhưng ý niệm cho rằng Thiên đường - Cõi Trời là một nơi thần tiên không có khổ đau, cũng như cho rằng cõi Cực lạc - Cõi Phật là nơi không chứa đựng phiền não, khổ đau là những ý niệm còn ngây thơ.

I. ĐỪNG CHẠY TRỐN KHỔ ĐAU

Quán chiếu với đời sống của Sen, ta thấy: Hoa Sen mọc lên từ bùn nhơ.

Như vậy có thể nói rằng: không có bùn thì không thể có Sen, chỗ nào có sen là chỗ đó có bùn và chỗ nào có bùn thì ở đó chúng ta có thể trồng sen. Nếu ta muốn có được những bông hoa sen trang nhã thanh khiết thì nhất định phải có bùn nhơ (rác).

Hạnh phúc và khổ đau cũng vậy. Chính nhờ chất bùn là đại diện cho khổ đau mà tạo ra được Hoa Sen là đại diện cho hạnh phúc. Quán chiếu tính tương thức giữa rác và hoa, giữa phiền não và hạnh phúc. Chúng ta thấy rằng làm gì có hiểu, có thương, có hạnh phúc nếu không có khổ đau? Giống như làm gì có Sen nếu không có bùn?

Chính khổ đau đã dạy cho ta biết hiểu và biết thương. Nơi nào có hiểu và có thương thì nơi đó có hạnh phúc. Nơi có hạnh phúc thì tất nhiên sẽ ít khổ.

Sơ đồ hạnh phúc: việc gì phải lo lắng?

Tôi nhớ có một sơ đồ hạnh phúc mà một người bạn đã gửi cho tôi. Nếu bạn áp dụng nó trong cuộc sống, tôi đảm bảo rằng cuộc sống của bạn sẽ khác

Sơ đồ hạnh phúc: Việc gì phải lo lắng?Bạn gặp vấn đề trong cuộc sống?

- Không!

- Vậy việc gì phải lo lắng?

Bạn gặp vấn đề trong cuộc sống?

- Có!

Bạn có thể giải quyết không?

- Có!

- Vậy việc gì phải lo lắng?

Bạn gặp vấn đề trong cuộc sống?

- Có!

Bạn có thể giải quyết không?

- Không!

- Vậy việc gì phải lo lắng?

Tại sao chúng ta cứ mãi quẩn quanh với sự lo lắng, sợ hãi, tức giận, những điều mà làm chúng ta không bao giờ có được sự bình yên trong tâm trí?

Luôn có lý do làm ta phải khóc. Chúng ta không cười với một câu chuyện cũ. Vậy tại sao lại khóc nhiều lần cùng một vấn đề?

Cười hay khóc. Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào sự lựa chọn của ta mà thôi.

- Khi bạn ngồi ở đây, nếu có ai đó đang nói xấu bạn, bạn biết không?

- Có ai đó không hài lòng với bạn và đặt điều chống lại bạn, bạn có thể kiếm soát được chuyện đó không?

Thứ duy nhất, chúng ta có thể kiểm soát được đó là: SMILE - mỉm cười

Mỉm cười sẽ giúp mọi người hạnh phúc hơnSMILE: là điều tốt đẹp nhất trên gương mặt của bạn

SMILE: cũng là thứ làm ta dễ chịu nhất

SMILE: giúp kết nối mọi người lại gần nhau hơn.

SMILE: có thể thay đổi cuộc đời bạn

Với những ai đang quét lá hay đang nhặt rác, hãy luôn nhớ lấy tên họ và luôn mỉm cười, gọi tên họ một cách chân thành nhất. Khi lướt qua những người mà ta không nhận ra là ai hãy cứ nhìn vào mắt họ, nở nụ cười và nói "Xin chào". Điều tệ nhất có thể xảy ra đó là: người ta sẽ nhớ đến bạn là một ai đó biết cười và luôn biết nói "Xin chào".

Hãy cười khi có thể.

Tham thiền đạo Bụt
Thiên Hương

Chiếc lọ cuộc sống: câu chuyện hòn đá to, viên đá cuội, cát và nước

Câu chuyện chiếc lọ cuộc sống | Truyện ngụ ngôn
Một ngày nọ, người cha gọi cậu con trai đến. Ông đặt trước mặt cậu con trai một chiếc lọ thuỷ tinh lớn, bên cạnh đó là mấy hòn đá to, những viên đá cuội nhỏ, một nắm cát, và một chai nước.

Câu chuyện của chiếc lọ, hòn đá to, những viên đá cuội, cát và nước

Trong khi cậu con trai vẫn chưa khỏi tò mò, không biết cha cậu lấy những thứ này để làm gì. Thì ngay lặp tức cha cậu chẳng nói lời nào, ông bắt đầu bỏ mấy hòn đá to vào lọ, từng viên một. Khi không còn bỏ được nữa, ông quay sang hỏi cậu con trai:

Chiếc lọ cuộc sống: câu chuyện hòn đá to, viên đá cuội, cát và nước- Con thấy lọ đã đầy chưa?

Cậu con trai nhìn cha và đáp lại rằng: - Dạ thưa cha, đầy rồi ạ!

Người cha bèn tiếp tục lấy những viên đá cuội chậm rãi đổ tiếp vào lọ. Các hạt đá cuội nhỏ xíu len lỏi vào những khoảng trống giữa các hòn đá to. Lúc này ông bèn cầm chiếc lọ trên tay và hỏi lại cậu con trai xem lọ đã đầy chưa?

Người lính bị mất một tay và một chân | Truyện ngắn chọn lọc

Người lính bị mất một tay và một chân | Truyện ngắn chọn lọc
Chiến tranh kết thúc, ngày xuất ngũ đã cận kề, anh lính thu xếp hành trang chuẩn bị trở về nhà. Trước hôm xuất ngũ một ngày, anh xin phép đơn vị gọi điện thoại về cho gia đình.

Chỉ trò chuyện qua điện thoại, nhưng anh có thể cảm nhận được niềm vui mừng của cha mẹ, qua cách họ hỏi thăm anh dồn dập.

Sau khi thông báo cho cha mẹ ngày xuất ngũ, anh ngập ngừng hỏi:

- "Thưa ba mẹ, con muốn xin ba mẹ giúp con chuyện này…"

Cha mẹ anh đang rất vui mừng khi sắp được gặp đứa con trai yêu quý, người cha liền hào hứng nói:

- "Tất nhiên rồi con trai. Bất cứ chuyện gì cha mẹ cũng sẵn sàng giúp con."

Anh con trai liền nói: "Con có một người bạn rất tốt, cậu ấy đã cứu mạng con trên chiến trường. Nếu không có cậu ấy chắc con đã không thể trở về với bố mẹ. Vậy bạn con có thể ở cùng chúng ta được không?"

- "Tất nhiên là được rồi con trai. Anh bạn ấy thật là tốt bụng. Cha mẹ rất biết ơn những gì cậu ấy đã làm cho con và cả gia đình ta. Chúng ta cần gặp mặt và cảm ơn anh ấy". Cha cậu đáp.

- "Nhưng mà, con muốn ba mẹ biết một điều, vì cứu con cậu ấy bị thương khá nặng và đã bị mất một tay và một chân. Hiện giờ bạn con không có nơi nào khác để về, con muốn đưa cậu ta về sống chung với chúng ta”.

Mẹ cậu ấp úng: “Con trai à, mẹ rất tiếc. Nhưng có lẽ chúng ta sẽ tìm cho cậu ta một nơi khác để sống”.

- “Không, thưa bố mẹ, con muốn anh ta ở cùng với chúng ta”.

Cha anh nghiêm giọng chậm rãi nói: “Con trai à, con có biết con đang nói gì không? Chúng ta còn có cuộc sống riêng, hơn nữa cha mẹ cũng đã già rồi, chúng ta không thể chăm sóc cậu ta cả đời này được. Một người khuyết tật như cậu ta sẽ là gánh nặng rất lớn cho cuộc sống của gia đình mình. Tốt nhất, con hãy nghe cha con cứ về nhà trước đã, anh bạn con sẽ tự lo cho mình được. Cha rất cảm kích người bạn của con, nhưng chúng ta sẽ tìm cách giúp cậu ta sau."

Nghe cha mẹ nói xong, anh con trai im lặng cúp điện thoại. Sau đó anh không gọi lại một cuộc nào nữa.

Ngày hẹn trở về, cha mẹ anh trông ngóng đợi mãi, nhưng mãi không thấy bóng dáng con trai. Nóng ruột họ gọi điện lên đơn vị tìm con, nhưng đầu dây bên kia mãi vẫn không liên lạc được.

Vài ngày sau đó, cha mẹ anh nhận được điện thoại của cảnh sát, thông báo rằng con trai họ đã rơi từ một toà nhà cao tầng xuống và đã chết. Từ những điều tra sơ bộ tại hiện trường, cảnh sát cho biết rất có thể đây là một vụ tự tử.

Nghe tin báo xong, cha mẹ anh đau đớn tức tốc đi nhận diện thi thể con trai. Đến nơi, họ nhận ra ngay cậu con trai yêu quý. Nhưng cha mẹ anh đã chết lặng, không thốt nên lời khi nhìn thấy: con trai của họ nằm đó, chỉ có một chân và một tay.

Hóa ra, người bạn bất hạnh mà anh con trai đã kể lại chính là anh ta. Trong một lần làm nhiệm vụ, sức ép của bom mìn đã khiến anh mất đi một tay lẫn một chân. Được đồng đội động viên, anh đã nghĩ thoáng và sống tích cực hơn rất nhiều.

Nhưng cuối cùng... tất cả niềm tin, hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại le lói trong anh đều đã bị lụi tàn, bị dập tắt bởi chính người sinh thành ra anh.

Ngày đoàn tụ đáng ra rất vui vẻ, nay đã ngập tràn trong nước mắt. Sự ân hận của cha mẹ anh đã quá muộn để có thể đưa con trai họ quay trở về.

Anh lính ấy đã không hy sinh vì bom đạn, cũng không buông bỏ mình vì cơ thể khiếm khuyết. Mà anh ấy đã chết vì bị tổn thương quá lớn về mặt tinh thần.

Một người đang sống trong nỗi tuyệt vọng. Nếu như họ có Gia đình bên cạnh an ủi, động viên, làm chổ dựa tinh thần. Hoặc ở đâu đó, vẫn còn chút ấm áp tình người trong Xã Hội thì chắc rằng họ sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện tự vẫn.

Cuộc sống này màu nhiệm lắm. Đôi khi, chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được sự thờ ơ, ích kỷ, tàn nhẫn của chúng ta sẽ làm tổn thương đến ai đâu.

Đừng để bản thân phải hối hận.

Thiên Hương

Tam sao thất bản: Chú lừa đáng thương | Truyện ngụ ngôn

Ngày xưa có chú lừa nọ, làm việc quanh năm rất siêng năng chăm chỉ. Chú lừa làm việc cho chủ nhân chẳng có ngày nào được nghĩ ngơi. Hôm nọ, do khuân vác nặng cả ngày lại phải làm việc liên tục, chú lừa kiệt sức, nằm thở hổn hển trước sân.
Tam sao thất bản: Chú lừa đáng thương | Truyện ngụ ngôn
Thấy thế, chó ta liền chạy đến hỏi thăm:

- "Anh lừa bị làm sao thế?"

Chú lừa mệt nhọc nói: - "Anh chó ơi. Tôi mệt quá, toàn thân như rã rời. Chỉ mong ngày mai chủ nhân sẽ cho tôi nghĩ ngơi một hôm".

Chó gặp bò đang ăn cỏ. Chó chạy lại nói với bò: - “Chị bò này, tôi vừa gặp anh lừa xong. Chị biết không, anh ấy trông rất mệt, anh ấy nói rằng muốn được nghỉ ngơi một ngày. Thật là tội nghiệp, tôi thấy ông chủ đã bắt anh ấy làm việc quá nặng”.

Bò nghe xong thấy dê đi qua bèn kể lại: - “Anh lừa muốn nghĩ một hôm, ngày mai anh ta sẽ không làm việc nữa. Anh ấy phàn nàn ông chủ đã bắt anh ấy làm việc quá sức.”

Dê lại nói với vịt: - “Lừa nó không muốn làm việc cho chủ nhân nữa, lừa kêu ca rằng nó đã quá đuối sức khi phải làm quá nhiều công việc nặng nhọc. Không biết chủ nhân khác có đối xử với nó tốt hơn chút nào không?”

Vịt lại nói với lợn rằng: - “Anh lừa kể rằng chủ nhân đã bắt anh ta làm quá nhiều việc nặng nhọc và dơ bẩn, lại còn lấy dây thừng đánh đập anh ấy tàn nhẫn. Anh lừa không muốn phục dịch cho chủ nhân nữa, anh ấy muốn đi làm cho một nhà khác. Thật là, chủ nhân sao lại đối xử quá tệ với anh lừa như vậy chứ!"

Tối đó, bà chủ ra cho lợn ăn, lợn bèn bước tới thì thầm: - “Thưa bà chủ, tôi muốn báo cho bà một tin quan trọng. Anh lừa trách chủ nhân rằng ngày nào anh ta cũng phải làm nhiều việc quá vất vả, quá nặng nhọc, quá dơ bẩn, quá cực khổ... Anh ấy còn muốn bỏ đi tìm chủ nhân mới nữa. Tôi nghĩ bà cần khuyên bảo lại anh ấy"

Sau khi nghe tin báo từ lợn, bà chủ liền chạy lên nhà trên kể lại với chồng rằng: - “Lừa nó có ý muốn phản bội ông, nó muốn bỏ ông đi tìm một người chủ mới. Ông định xử lý nó thế nào?”

- “Đối với kẻ phản bội giết không tha”, Ông chủ nghe vợ nói xong, vô cùng bực tức hét lớn.

Vậy là chú lừa đáng thương, cả đời làm việc vất vả, chăm chỉ, một lòng phục vụ chủ nhân. Chỉ vì lời đồn thất thiệt, đã bị chủ nhân mình giết chết trong khi chính chú lừa cũng không hiểu nguyên do tại sao?

Sưu tập & kể lại: Thiên Hương 

*Suy ngẫm:
Qua câu truyện trên, ta có thể thấy được hậu quả khôn lường của những câu chuyện đời thường tưởng chừng vô hại. Nhưng khi nó được kể lại qua miệng nhiều người, thì câu chuyện đó đã trở nên sai khác hoàn toàn.
Truyện ngụ ngôn: Tam sao thất bản
Tam sao thất bản
Do đó, khi ta nghe lời kể từ người thứ 3, thì nhất thiết phải kiểm tra lại mức độ chính xác và tính xác thực của câu chuyện. Tránh những hậu quả đáng tiếc xảy ra, chỉ vì những lời đồn tam sao thất bản, vô căn cứ.

Hơn nữa, nếu ta gặp vấn đề gì, đừng bao giờ than phiền kêu ca với người không liên quan. Kẻo lại giống như chú lừa đáng thương trong câu chuyện.

Giao tiếp trực tiếp, thẳng thắn vẫn luôn là cách giải quyết vấn đề tốt nhất.