Pages

Phát hiện trẻ bị xâm hại, bạo hành gọi ngay 111

Khi chúng ta phát hiện trẻ có dấu hiệu bị bạo hành, bị ngược đãi, xâm hại hoặc bị bóc lột, bắt cóc, mua bán trẻ em... xin hãy gọi ngay đến số 111

Tệ nạn Xã Hội: là báo ứng, con cháu nhờ vào Đức ông bà cha mẹ

Mưu tài hại mạng: phải đánh đổi bằng sinh mạng

Trạng Quỳnh: Món "mầm đá" và món "đại phong"

Nhà Vua quanh năm ăn toàn sơn hào, hải vị. Ăn toàn của ngon vật lạ lâu ngày nên đâm ra kén ăn, khó tính. Một hôm Vua khó ở, lưỡi se đắng, bụng ậm ạch, ăn gì cũng nhạt miệng không thấy ngon nữa.

Quỳnh vào chầu, Vua bảo:

- Trẫm ăn đủ của ngon vật lạ, không còn thứ gì quý hiếm trên đời này mà Trẫm chưa được thưởng thức. Quái lạ, thế mà vẫn chưa có món nào làm ta thực sự thấy ngon miệng. Điều đó là tại làm sao, Trạng nói ta hay?

Trạng Quỳnh thết đãi Vua món "Mầm đá" và "Đại phong"

Quỳnh nói luôn: - Tâu bệ hạ, thế bệ hạ đã xơi mầm đá bao giờ chưa ạ?

Trạng Quỳnh: Món "mầm đá" và món "đại phong"Vua lấy làm lạ: - Món mầm đá à, có ngon lắm không?

Quỳnh đáp: - Dạ, là cực phẩm nhân gian hiếm có. Nhưng muốn ăn mầm đá phải kỳ công.

Vua liền nằng nặc: - Sợ gì công phu! Miễn là được ăn ngon. Nhất là lúc này, trẫm đang mệt mỏi, đang rất cần ăn biết ngon. Trạng hãy mau chóng cho làm móm mầm đá kia đi!

Ngày hôm sau, vào tờ mờ sáng. Quỳnh viết thiếp cho gia nhân mời vua đến nhà thiết đãi tiệc mầm đá. Trời mới rạng sáng nhà Vua lập tức đến nhà Trạng Quỳnh.

Đến khi mặt trời đứng bóng, vẫn thấy Quỳnh hì hục bận rộn dưới bếp, thỉnh thoảnh chạy ra, chạy vào, mồ hôi nhể nhại, khăn tay vắt vai, tay áo xắn đến khuỷu... tất tưởi chăm củi lửa.

Vua nghĩ thầm: "Đúng là món mầm đá kỳ công thật!"

Quá giờ Ngọ, sang Mùi, bụng vua bắt đầu cồn cào. Quỳnh vừa ló mặt, vua chép miệng, trách: - Sao món "mầm đá" lâu chín thế?

Quỳnh lấy khăn tay thấm mồ hôi trán tâu rằng: - Thần muốn bệ hạ ngon miệng nên mới dụng công ninh "mầm đá" thật công phu. Xin gắng đợi chút nữa, sắp chín rồi...

Một chốc sau Vua lại giục, Quỳnh lại khẩn khoản thưa: "Gắng đợi thêm một chút mầm đá không kỹ lửa, không ninh nhừ ăn khó tiêu..."

Mặt trời xế bóng vẫn chưa thấy món mầm đá được dọn ra. Mùi cá khô, lẫn mùi khói bếp bữa cơm chiều của những nhà hàng xóm cạnh bên, làm bụng Vua "sôi lên sùng sục". Nhà vua đành gọi Quỳnh lên, vua ngồi lù đù hóp bụng lại, thú thật: "Ta đói lắm rồi, không đợi được nữa. Mầm đá để dành ăn sau cũng được. Bây giờ có thức gì dùng tạm, Trạng cứ cho mang lên!"

Quỳnh dạ một tiếng, vẻ miễn cưỡng rồi hét vọng xuống bếp: - Cứ chất thêm củi vào nồi "mầm đá"! Hãy bưng cơm lên dâng bệ hạ dùng cho qua bữa đã! Gia nhân dạ ran, rồi bê cái mâm lên.

Trên mâm, có một bát cơm với dĩa rau muống luộc, và một chiếc hũ sành. Vua thấy ngoài chiếc hũ có dán mảnh giấy hồng đề hai chữ "đại phong". Vua ăn cơm rau chấm nước "đại phong" ngon lành, chỉ một loáng lại đưa bát cho Trạng xới tiếp. Vua nghĩ bụng, chắc món này cũng quý hiếm đặc biệt, nên thấy Trạng giữ gìn chiếc hũ cẩn thận. Có lần rau đã hết nước chấm, mãi mới thấy Trạng cẩn thận đỡ miệng hũ, múc thêm mấy muôi nhỏ "đại phong" nữa... Vua ngắm nghía chiếc hũ lại nhìn Trạng:

- Này khanh, "đại phong" là món gì mà ngon lạ như vậy?

– Bẩm, đây chỉ là món thường ngày của con dân trong làng.

- Là gì, nói lên cho ta biết?

- Bẩm là tương ạ! 

Vua không tin bèn hỏi: "Đại phong" là nghĩa thế nào?

Quỳnh tủm tỉm cười: - Bẩm Ðại phong là gió lớn, gió lớn ắt đổ chùa, đổ chùa thì tượng lo, tượng lo là lọ tương.

Vua cười nói: - Lâu nay ta không ăn, quên mất cả vị, sao lại ngon thế?

Tâu bệ hạ, quả không sai, thứ tương đỗ này là chỉ là món ăn của dân nghèo xoàng xĩnh. Sở dĩ bệ hạ thấy ngon miệng bởi lúc ta đói thì ăn gì cũng thấy ngon, còn khi no dù ăn bao nhiêu sơn hào hải vị cũng không thấy vừa miệng.

Nhà Vua như bừng tỉnh... Liền đứng dậy, cảm ơn Trạng, rồi ra về.

Sưu tập và kể lại: Thiên Hương

Truyện Trạng Quỳnh: Ăn trộm mèo của Vua

Nhà vua có nuôi một con mèo quý, được xích bằng xích vàng và cho ăn toàn cao lương mỹ vị.

Trạng Quỳnh ăn trộm mèo Vua

Trạng Quỳnh thấy vậy nhân dịp vào chầu, liền bắt trộm về. Quỳnh cất xích vàng đi mà thay vào buộc bằng dây vải, buộc lại 1 góc, đến bữa thì để hai bát cơm: một bát đầy thịt cá, một bát chỉ có rau trộn đầu tép. Do quen ăn ngon sung sướng nên mèo chạy ngay đến bát cơm có thịt cá chực ăn. Quỳnh cầm sẵn roi, hễ chạy lại ăn bát thịt cá thì lập tức vung roi đánh. Cho đến khi quá đói, mèo ta đành phải chạy sang ăn bát cơm rau trộn đầu tép. Cứ như thế, được hơn nữa tháng, mèo thành quen, không bao giờ dám bén mảng đến bát thịt cá ăn nữa mới thả ra.

Truyện Trạng Quỳnh Ăn trộm mèo của VuaVua mất mèo quý, thương tiếc, cho người đi tìm, thấy nhà Quỳnh có một con giống hệt mèo Vua. Vua cho đòi Trạng Quỳnh đem mèo vào chầu. Vua nhìn thấy mèo, liền hỏi:

- Sao nó giống mèo của trẫm thế? Hay khanh thấy mèo của trẫm đẹp nên bắt đem về, hãy nói cho thật!

- Tâu bệ hạ, bệ hạ nghi cho hạ thần bắt trộm, thật là oan, cúi xin bệ hạ cho thử thì biết.

- Khanh muốn thử thế nào? Nói cho trẫm nghe.

- Muôn tâu bệ hạ, bệ hạ phú quý thì cho mèo ăn thịt ăn cá, sơn hào hải vị... còn hạ thần nghèo khó thì ngày ngày chỉ cho mèo ăn cơm rau với đầu tép. Bây giờ để hai bát cơm ấy, xem nó ăn bát nào thì biết ngay.

Vua sai đem ra thử. Mèo liền chạy thẳng đến bát cơm rau, ăn sạch.

Quỳnh nói:

- Xin bệ hạ lượng cho, người ta phú quý thì ăn cao lương mỹ vị, bần hàn thì cơm hẩm rau dưa. Mèo cũng vậy, phải theo chủ.

Nói xong lạy tạ đem mèo về.

Kể lại: Thiên Hương

Trạng Quỳnh: Dê đực chửa | Truyện dân gian

Vua muốn tìm kiếm người tài, bèn truyền lệnh: "mỗi làng phải tiến vua một con dê đực chửa". Hạn trong một tháng, nếu không có nộp thì sẽ trị tội cả làng.

Trạng Quỳnh: Dê đực chửa

Cáo thị về đến làng, hương cả chức sắc trong làng đều lo sốt vó, dân làng ai nấy đều cuống cuồng sợ hãi. Thử hỏi từ xưa đến nay có ai nói đến cái chuyện lạ lùng ấy đâu!? Dê đực làm sao có chửa được? Biết tìm ở đâu ra dê đực chửa bây giờ???
Trạng Quỳnh: Dê đực chửa

Thấy bố buồn rầu, dáng vẻ thiểu não đi về nhà Quỳnh hỏi:

- Thầy có việc gì mà trông buồn rầu thế?

Bố Quỳnh bèn kể lại mọi chuyện, Quỳnh nghe xong, thưa:

- Con tưởng việc gì, chứ việc ấy thì thầy không phải lo. Nhà vua chỉ bắt nộp mỗi một con thì có khó gì, cho dù bắt nộp mười con cũng có. Xin thầy cứ ra nhận lời với làng, bảo dân làng chuẩn bị cho con một trăm quan tiền, con sẽ đi kiếm dê đực chữa cho làng. Không thì mình sẽ chịu tội cho cả làng.

Nghe Quỳnh nói vậy, ông bố bán tín bán nghi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại không còn cách nào khác đành làm theo yêu cầu của Quỳnh. Bèn đánh liều ra thưa lại với làng, và làm tờ cam kết. Sau đó đem tiền về cho Quỳnh.

Sáng sớm hôm sau, hai cha con Quỳnh khăn gói lên kinh thành mua dê. Ðến nơi, Quỳnh nói với bố dò la xem hôm nào vua đi tuần hành. Hôm đó, Quỳnh dậy thật sớm, lén xuống dưới cổng cửa Ðông nằm chực. Khi xa giá nhà vua đến gần, Quỳnh khóc rống lên. Vua nghe tiếng trẻ con khóc nức nở bèn lấy làm lạ, sai lính tìm Quỳnh lại hỏi rõ nguyên do. Quỳnh giả vờ không biết là nhà vua, càng gào to, kể lể:

- Thưa ông, mẹ tôi chết đã ba năm nay, tôi nói mãi mà bố tôi không chịu đẻ em bé cho tôi bế…

Vua nghe xong, bật cười bảo rằng:

- Thằng bé này quả thật ngốc nghếch! Ba mày là đàn ông, trên đời này làm gì có chuyện đàn ông đẻ bao giờ.

Chỉ đợi vua nói vậy, Quỳnh liền nín ngay, rồi đứng chắp hai tay lại, nói thật trang nghiêm:

- Vậy mà nhà vua bắt dân làng tôi phải nộp dê đực chửa. Nếu dê đực chửa được thì chắc bố tôi cũng đẻ được. Có đúng không thưa ông!?

Nghe Quỳnh nói vậy, nhà vua giật mình, biết rằng Quỳnh bày kế. Vua khoái chí cười to, sau đó còn thưởng tiền cho Quỳnh và ban lệnh cho làng không phải cống dê đực chửa nữa.

Kể lại: Thiên Hương

Đi trắng, về đen

Đi trắng, về đen
Một hôm trời nắng Quỳnh đi chơi. Khi ở nhà đi, thì mặc áo trắng, đi được nửa đường, gặp trời mưa, quần áo ướt hết, mới vào trú mưa ở nhà bà con gần đó. Người họ hàng thấy Quỳnh ướt cả nên cho mượn cái áo thâm.

Một lúc sau trời mưa tạnh, Quỳnh mặc áo thâm về nhà. Con chó trông thấy, vừa cắn vừa xua đuổi. Quỳnh giận toan cầm gậy đánh. Anh Quỳnh từ trong nhà chạy ra bảo:

"Đừng đánh nó làm gì! Nó đuổi như thế cũng phải. Giả sử con chó trắng nhà ta, lúc đi thì trắng, lúc về thì đen, thì em có không lấy làm lạ mà không ngờ được không?"

Sưu tập và hệ thống: Thiên Hương

Lời bàn:

Lúc đi mặc áo trắng, lúc về mặc áo đen, con chó thấy khác thì xua đuổi. Lỗi tại mình thay đổi chứ không phải tại con chó cắn xằng. Vậy nên ở đời khi mình làm điều gì khác thường, mà người ta không rõ, thì tất nhiên người ta bàn trái bàn phải. Nếu mình không tự xét mình thay đổi hay dở, chỉ biết trách người nghị luận nọ kia, thì chẳng khác nào như người đánh chó trong truyện này.

Khổng tử: Không quên được cái cũ

Khổng Tử tên là Khâu, tên tự là Trọng Ni, người nước Lỗ, thời Xuân Thu nhà Chu, học về Lễ, Nhạc, Văn chương đời cỗ, đi nhiều nước chư hầu không được dụng bỏ về làm kinh Xuân Thu, san định các kinh Thi, Thư, Dịch, Lễ, Nhạc và dạy học trò được ba nghìn người, có bảy mươi hai người giỏi. Được tôn xưng làm Tổ đạo Nho.
Khổng tử: Không quên được cái cũ

Một ngày nọ Khổng Tử đang đi dạo chơi, bỗng thấy một người đàn bà đứng khóc nỉ non ở chỗ bờ đầm. Đức Khổng Tử lấy làm lạ, bảo học trò đến hỏi vì cớ gì mà khóc.

Người đàn bà nói: "Độ trước tôi cắt cỏ thi, có bện một chiếc trâm cài đầu bằng cỏ thi. Hôm nay chẳng may đánh mất cái trâm cài đầu xuống đầm, cho nên tôi khóc."

- Đức Khổng Tử hỏi: "Cô chỉ làm mất cái trâm cài bằng cỏ, thì việc gì phải khóc? Sao không lấy cỏ thi mà làm một cái trâm cài mới!?"

- Người đàn bà nói: "Tôi có thể làm lại một cái mới. Sở dĩ tôi khóc, không phải vì tôi đánh mất cái trâm cỏ thi mà là tôi thương tiếc một vật cũ, dùng đã lâu, mà ngày nay không sao thấy được nữa."

Sưu tập và hệ thống: Thiên Hương

Chú thích:

Cỏ thi: là một thứ cỏ giống như cỏ le, thân tròn, ruột vuông, lá nhỏ mà dài, cạnh sắc, hoa tựa như hoa cúc, trắng hay đỏ phớt.

Lời bàn:

Một món đồ mà mình đã yêu thích, mà lỡ mất đi, thì về sau dù có được cái khác giống như thế, mình cũng không sao yêu cho bằng. Thường, lại nhìn thấy cái mới mà hồi nhớ về cái cũ, sinh ra chạnh lòng, nên câu ta thán, có khi ngậm ngùi thương khóc nỉ non. Vì sao vậy? Vì đối với mình, cái của mất đi có khi không phải vì giá trị vật chất, mà đó thường chứa đựng trong đó tình cảm tức phần tâm hồn mình hay tâm hồn người đã tặng vật cho mình.

"Đồ vật tuy vô tri vô giác, nhưng con người thì có tình"

Sự cảm động đầu tiên bao giờ cũng là sự cảm động hay nhất, lâu bền nhất. Cáo chết ba năm quay đầu về núi, con người ta, dù cho lông bông xiêu bạt đến thế nào, còn có chút tâm tình cũng không sao quên được gốc tích xứ sở mình. 

"Hồ mã tê bắc phong, Việt điểu sào nam chi": Con ngựa rợ Hồ thấy gió bắc còn cất tiếng kêu, con chim đất Việt chọn cành nam mới chịu làm tổ, huống chi là người mà lại quên được nguồn gốc sao?!

Mạnh Thường Quân mua "Nghĩa"

Chúng ta vẫn thường gọi những nhà tài trợ hảo tâm, từ thiện là “Mạnh Thường Quân”. Tuy nhiên nguồn gốc của nó thì không phải ai cũng hiểu rõ. Bạn đã bao giờ tự hỏi danh từ ấy xuất phát từ đâu? 

Mạnh Thường Quân là ai?

Mạnh Thường Quân tên thật là Điền Văn, con trai của Tướng quốc Điền Anh, người nước Tề thời Chiến Quốc. Sau khi thân phụ qua đời, ông cũng được phong làm Tướng quốc, ăn lộc ở đất Tiết.
Mạnh Thường Quân mua "Nghĩa"

Mạnh Thường Quân nhà rất giàu có, cho vay mượn nhiều. Một hôm sai Phùng Hoan đi lấy nợ lãi ở ấp Tiết. Phùng Hoan bình thường không có tài gì nổi bật nhưng vốn tính trung hậu, đáng tin. Trước khi đi, Phùng Hoan hỏi:

- Tiền nợ thu về ngài có định mua thêm gì về không?

Mạnh Thường Quân nói:

- Ngươi xem trong nhà ta còn thiếu thứ gì thì cứ mua về.

Phùng Hoan đến nơi, thấy những người mắc nợ Mạnh Thường Quân hầu hết đều là những nông dân bần cùng khốn khó. Ông bèn cho gọi dân làng ấp Tiết đến và bố cáo rằng: “Mạnh Thường Quân cho vay nợ không phải vì lợi lộc mà muốn để mọi người có vốn mưu sinh, lập nghiệp. Nay người có tiền đã lập văn tự hứa trả còn người nghèo khổ không thể trả thì miễn cho!”. Nói xong, ông ra lệnh đốt sạch văn tự ghi nợ. Dân làng nghe xong đều quì sụp xuống lạy tạ, tôn Mạnh Thường Quân như cha mẹ tái sinh.

Lúc về đến, Mạnh Thường Quân hỏi Phùng Hoan có mua được gì không, Phùng Hoan thưa rằng: 

- Nhà tướng công tiền tài, châu báu đầy kho, chó ngựa đầy chuồng, mỹ nữ đầy nhà, không còn thiếu thứ gì nữa. Chỉ còn thiếu một chữ ″Nghĩa″, tôi trộm phép vì tướng công đã mua được về.

Mạnh Thường Quân nghe Phùng Hoan thuật lại mọi chuyện trong bụng không được vui, nhưng việc đã rồi nên đành bỏ qua, không hỏi gì đến nữa.

Về sau, Mạnh Thường Quân bị Tề Vương phế truất tước vị, cho lui về ấp Tiết sinh sống. Lúc này, các môn khách của Mạnh Thường Quân kết giao trước nay cũng dần tản mát đi cả. Chỉ có Phùng Hoan vẫn ở lại bên cạnh. 

Người dân ấp Tiết nghe tin Mạnh Thường Quân về đến, già trẻ lớn bé không quản ngại, lặn lội kéo ra đứng suốt 10 dặm đường để đón Mạnh Thường Quân, lại còn dâng cơm rượu, chúc tụng, nhắc đến chuyện ân nghĩa năm xưa. Lúc này Mạnh Thường Quân mới hiểu được cái giá của chữ "Nghĩa" mà Phùng Hoan khi xưa đã mua về cho ông, trong lòng hết mực cảm kích Phùng Hoan. 

Sưu tập và hệ thống: Thiên Hương

*Chú Thích:

Phùng Hoan: vốn là một trong những môn khách thường hay lui tới ở nhà Mạnh Thường Quân, được Thường Quân tiếp đãi rất hậu nên trong lòng rất cảm kích, khi Mạnh Thường Quân bị bãi quan về, cũng nhờ có Phùng Hoan mà ông được phục chức.

Tiết: Tên một nước nhỏ thời Chiến Quốc, sau bị nước Hồ lấy mất, nay là Huyện Đằng, tỉnh Sơn Đông.

**Lời Bàn:

Của là trọng, mà nghĩa lại đáng trọng hơn. Vì của có thể hết, chứ nghĩa thì còn mãi mãi. Người ta ở đời, lúc đã giàu có, thường cứ hay vơ vét tham gian, cứ tưởng rằng như thế là được lâu dài bền chặt. Nhưng ta nên hiểu cái lẽ "Tài vi oán thủ" nghĩa là của là cái kho oán, lắm khi chỉ vì lắm của mà gây nên những chuyện làm cho thiên hạ bất bình, ghét bỏ, thù oán ghen hờn, cho nên người ta lúc giàu có, cũng nên ăn ở làm sao để "mua" lấy được chữ "Nghĩa" để phòng khi suy biến, về sau còn có chốn nương nhờ. Việc nghĩa tức là việc phải, việc nghĩa tức là việc từ thiện. Việc nghĩa tức là việc ích lợi chung, việc nghĩa tức là việc công bằng, ơn đức, chỉ có nghĩa để thấm lòng người và làm cho người nhớ dai mà thôi.

Sự tích: Sâu hoá Bướm

Cách đây rất lâu, Sâu là loài sinh vật hiền lành, vô hại. Nó sống dưới lòng đất và là người bạn thân thiết nhất của Cây.

Sâu đất sống đời sống khiêm tốn, nó sống trong cái hang chật nhất, vừa đủ gói gọn thân nó. Nó ăn ít nhất, di chuyển xa nhất cũng chỉ là bò quanh gốc cây tìm đớp những con bọ mạt bé tí ngơ ngáo chuyên cắn phá Cây. Ngoài ra, Sâu đất còn giúp cho đất trồng trở nên tơi xốp, giúp Cây hấp thụ dinh dưỡng tốt nhất để Cây phát triển ngày càng khoẻ mạnh.

Bù lại, Cây trả ơn cho Sâu đất bằng cách khi Cây đậu được những quả chín ngon nhất. Cây đều dành phần cho Sâu đất đầu tiên. Cứ thế Cây và Sâu đất sống bên cạnh hỗ trợ và yêu thương lẫn nhau, tình cảm rất sâu đậm, khắn khít.

TRUYỆN CỔ TÍCH: SÂU HOÁ BƯỚM

Sự tích: Sâu hoá BướmBởi Cây quá khoẻ mạnh khiến lũ bọ không thể cắn phá nổi. Lũ bọ mạt không có thức ăn, chúng vừa đói, vừa bị Sâu đất giết hại ngày càng nhiều hơn. Trong lúc những con Bọ đang bị đe doạ tới mức khủng hoảng, sắp bị tuyệt chủng thì một con bọ mạt đến gặp Bọ Chúa hiến kế, nó nói:

- "Thưa bọ chúa. Chúng ta phải tìm cách chia rẽ tình cảm của Sâu đất và Cây. Nếu không giống loài ta sẽ sớm phải tuyệt chủng."

Bọ chúa nghe vậy bèn hỏi lại:

- "Ta cũng muốn lắm, nhưng bằng cách nào đây???"

Con bọ mạt bèn nói:

- "Hãy làm theo kế sách của tôi, đảm bảo thành công!!!"

Nói xong nó ghé tai Bọ Chúa thì thầm... Nghe xong Bọ chúa bèn gật gù cười to khoái chí, lập tức cho lũ con bọ khác làm theo.

Bán chó con | Truyện ngắn song ngữ Anh-Việt

Một chủ cửa hàng thú cưng đóng một bảng hiệu treo ở trước cửa với dòng chữ "Bán chó con". Bảng hiệu là cách để thu hút bọn trẻ con. Ngay lập tức, một cậu bé đã xuất hiện và hỏi: “Ông định bán những con chó nhỏ đó với giá bao nhiêu?”.

Bán chó con | Puppies For Sale BÁN CHÓ CON

Chủ cửa hàng thú cưng trả lời: “Bất cứ giá nào từ 30 đô la đến 50 đô la”.

Cậu bé thò tay vào túi lấy ra một ít tiền lẻ. “Cháu có 2 đô la 37 xu, làm ơn cho cháu nhìn chúng được không?”.

Người đàn ông mỉm cười và huýt sáo. Chú chó Lady nghe thấy liền chạy ra khỏi chuồng chạy lại bên ông, Lady chạy xuống lối đi của cửa hàng theo sau là 5 chú chó con. Ở phía sau là một chú chó con bị bỏ lại khá xa. Ngay lập tức, cậu bé phát hiện ra chú chó bị tụt lại phía sau, đang đi khập khiểng.

Cậu bé hỏi: “Có điều gì không bình thường với chú chó nhỏ đó ạ?”.

Ông chủ cửa hàng giải thích rằng khi chú chó nhỏ này mới sinh ra, bác sĩ thú y đã khám bệnh cho nó và phát hiện ra nó không có cái hông và sẽ phải đi khập khiễng như vậy suốt đời.

Cậu bé bị kích động và nói: “Đó là con chó nhỏ mà cháu muốn mua”.

“Không, cháu không nên mua con chó nhỏ đó. Nếu cháu thật sự muốn có nó, chú sẽ tặng nó cho cháu”, Chủ cửa hàng nói.

Cậu bé buồn bã. Cậu nhìn thẳng vào trong đôi mắt ông ta, và nói: “Cháu không muốn chú tặng chú chó đó cho cháu. Chú chó nhỏ đó đáng giá như tất cả con chó khác và cháu sẽ trả tiền đầy đủ. Nói tóm lại, cháu sẽ đưa cho chú 2 đô la 37 xu bây giờ, và 50 xu mỗi tháng cho đến khi cháu trả hết tiền cho chú”.

Người chủ cửa hàng thú cưng liền phản đối và khuyên: “Thật ra cháu không nên mua con chó nhỏ này. Nó không thể nhảy và chơi với cháu như những con chó khác”.

Nghe đến đây, cậu bé liền cúi xuống và cuộn ống quần của mình lên để lộ ra một cái chân trái bị tật, được chống giữ bởi hai thanh kim loại lớn. Cậu bé nhìn ông chủ và trả lời một cách nhẹ nhàng: “Chà, cháu cũng không chạy giỏi đến thế và chú chó nhỏ này sẽ cần một người có thể hiểu nó"

Chủ cửa hàng đang cắn chặt môi dưới của ông ta. Nước mắt dâng trào trong đôi mắt... Ông ta mỉm cười và nói, "Con trai, ta hy vọng và cầu nguyện rằng mỗi một chú chó con này sẽ có được người chủ giống như con."

*Lời bình: "Đồng bệnh tương lân"

Khi con người ta ở trong cùng một hoàn cảnh giống nhau thì người ta sẽ dễ dàng thấu hiểu và cảm thông cho nhau

PUPPIES FOR SALE

A pet store owner was tacking a sign above his door that read "Puppies for Sale." The signs have a way of attracting children. Soon a little boy appeared at the sign and asked: "How much are you gonna sell those puppies for?"

Bán chó con | Truyện ngắn song ngữ Anh-ViệtThe store owner replied: "Anywhere from $30-$50."

The little boy reached into his pocket and pulled out some change. "I have $2.37, can I look at them?"

The store owner smiled and whistled. Out of the kennel came his dog named Lady, running down the aisle of his store followed by five little puppies. One puppy was lagging considerably behind. Immediately the little boy singled out the lagging, limping puppy.

He asked: "What's wrong with that little dog?"

The man explained that when the puppy was born the vet said that this puppy had a bad hip socket and would limp for the rest of his life.

The little boy got really excited and said: "That's the puppy I want to buy!"

The man replied: "No, you don't want to buy that little dog. If you really want him, I'll give him to you."

The little boy got upset. He looked straight into the man's eyes and said "I don't want you to give him to me. He is worth every bit as much as the other dogs and I'll pay the full price. In fact I will give you $2.37 now and 50 cents every month until I have him paid for."

The man countered: "You really don't want to buy this puppy son. He is never gonna be able to run, jump and play like other puppies."

To this, the little boy reached down and rolled up his pant leg to reveal a badly twisted, crippled left leg supported by a big metal brace. He looked up at the man and said: "Well, I don't run so well myself and the little puppy will need someone who understands."

The man was now biting his bottom lip. Tears welled up in his eyes....He smiled and said: "Son, I hope and pray that each and every one of these puppies will have an owner such as you."

*Comment: "Two in distress make sorrow less"

When people are in the same situation, people will easily understand and sympathize with each other.

Kể lại: Thiên Hương

Sư tử, Lừa và Cáo | Truyện ngụ ngôn song ngữ Anh-Việt

Sư tử, Lừa và Cáo rủ nhau đi săn mồi chung. Sau khi kiếm được rất nhiều thức ăn, Sư tử ra lệnh cho Lừa phân chia chiến lợi phẩm. Lừa chia thức ăn thành ba phần bằng nhau và yêu cầu Sư tử và Cáo chọn phần trước.

Sư tử, Lừa và Cáo | Truyện ngụ ngôn song ngữ Anh-ViệtCáo thì rất hài lòng, nhưng Sư tử lại gầm to rất giận dữ sau đó lao vào tấn công và nuốt chửng Lừa. Sau khi ăn thịt Lừa xong, Sư tử quay sang Cáo:

- "Ngươi hãy chia nó," Sư tử nói.

Cáo bèn gom tất cả thức ăn chất thành một đống và chỉ giữ lại một chút cho mình, những thứ gần như bỏ đi như: sừng và móng của một con dê núi, và đuôi của con bò.

Sư tử thấy Cáo phân chia rất là ưng bụng bèn hỏi một cách vui vẻ:

- "Ai đã dạy ngươi cách phân chia công bằng như thế?"

"Tôi đã học được một bài học từ Lừa," Cáo trả lời, sau đó nó cẩn thận rời đi thật xa.

Kể từ đó, không con vật nào dám đi săn cùng Sư tử nữa.

*Bài học: "Học hỏi từ những sai lầm"

 Hãy nhìn vào những thất bại của người khác mà lưu ý. Bởi đôi khi những sai lầm có thể khiến bạn mất mạng.

The Lion, The Ass and The Fox

A Lion, an Ass, and a Fox went hunting together. After they had acquired a great deal of food, the Lion asked the Ass to divide the spoils. The Ass divided the food into three equal parts and requested the two others to make the first choice.

The Fox was well satisfied, but The Lion roared angrily then attacked and devoured the Ass. After he finished eating, then he turned to the Fox.

- “You divide it,” the Lion said.

The Fox gathered all of the food into one heap and only kept a little for himself, such undesirable bits as the horns and hoofs of a mountain goat, and the tail of the cow.

- “Who taught you to divide so fairly?” The Lion asked pleasantly.

“I learned a lesson from the Ass,” replied the Fox, then carefully move away.

Then, no animal dared to go hunting with the Lion.

*Lesson: "Learn from mistakes"

Look at the mistakes others make and take note. Sometimes mistakes will make you die.

Kể lại: Thiên Hương

90% Trẻ em bị xâm hại bởi người quen: họ hàng, hàng xóm, bạn bè của bố mẹ...

Tận cùng của nỗi đau... các Mẹ có biết???

- Khoảng 10% Trẻ em có nguy cơ bị xâm hại đến từ NHỮNG NGƯỜI LẠ.

- Hơn 90% Trẻ em bị xâm hại bởi những người quen biết, có thể là: HỌ HÀNG, HÀNG XÓM, NGƯỜI THÂN, BẠN BÈ CỦA BỐ MẸ...

- Đa số khi bị xâm hại trẻ bị "đe doạ" rằng "đó là lỗi của trẻ""cấm không được kể lại với ai!"
90% Trẻ em bị xâm hại bởi người quen: họ hàng, hàng xóm, bạn bè của bố mẹ...
Hơn 90 % tội phạm xâm hại trẻ em là những người quen biết, thân thiết với gia đình các bé

Bề nổi của tảng băng chìm???

- Những vụ việc được thống kê chỉ là "bề nổi của tảng băng chìm", trong thực tế hầu hết các hành vi lạm dụng, xâm hại tình dục trẻ em không được báo cáo hoặc bị truy tố trước Pháp Luật.

- Có nhiều trường hợp các em bị kẻ xâm hại đe doạ, lạm dụng trong một thời gian dài mà không dám kể với ai. Hoặc khi con bị kẻ xấu lạm dụng, xâm hại bố mẹ lại sợ điều tiếng trong xã hội, không dám nói lên sự thật, không dám đứng lên đấu tranh cho con...

Nguyên nhân do đâu???

- Hiện nay một bộ phận không nhỏ bố mẹ còn quá thờ ơ, coi nhẹ nguy cơ trẻ có thể bị lạm dụng, xâm hại tình dục.

- Lo cơm áo, kiếm tiền để no đủ, nhiều bậc phụ huynh không còn thời gian quan tâm chăm sóc con cái chu đáo khiến trẻ dễ bị rơi vào nguy cơ bị lạm dụng, xâm hại. Khi gặp chuyện, những bí mật thầm kín của trẻ khó có thể nói với bố mẹ do thiếu sự gần gũi chia sẻ.

- Nguyên nhân phải kể đến kế tiếp, chính là từ tư tưởng lâu đời của chúng ta: luôn muốn dạy con “ngoan”, "lễ phép""thân thiện" với tất cả mọi người xung quanh. Chúng ta xem thường việc để người lớn ôm hôn và có cử chỉ âu yếm với con cái chúng ta. Chúng ta thoải mái cho phép mọi người từ thân quen, đến xa lạ thậm chí là người đi ngang trên đường vuốt má, hôn môi, sờ chạm vào "vùng riêng tư" của con. Trẻ con, nhất là các bé trai thường bị người lớn vạch quần ra và đòi “xem” bộ phận sinh dục, điều đáng lo ngại hơn đó là một số bố mẹ lại còn hãnh diện vì mình đẻ con trai!!! (thậm chí nhiều bố mẹ khi thấy con tỏ ra khó chịu còn trách con và bắt con phải tỏ ra vui vẻ, thoải mái với các hành động đó!?)

- Nguyên nhân khác được các nhà tâm lý học đưa ra, đó là việc Văn Hoá nước ta đặt nặng vấn đề trinh tiết. Nhiều bậc phụ huynh còn tâm lý e dè, tránh nói những chủ đề liên quan đến giáo dục giới tính và tình dục. Chính từ đó, những kẻ xâm hại càng có nhiều lý do "đổ lỗi cho trẻ", "đe doạ" trẻ không được nói với bất kì ai. Đó là chưa kể đến những người chưa hiểu về tác hại của xâm hại tình dục, nạn nhân lại trở thành đối tượng bị chỉ trích, bị đổ lỗi, dẫn đến việc nạn nhân luôn lo sợ không dám nói ra câu chuyện của mình.

- Nguyên nhân cuối cùng là sự băng hoại đạo đức do hệ luỵ bởi thời đại công nghệ thông tin, con người có thể dễ dàng tiêm nhiễm thói hư tật xấu từ những thứ không lành mạnh được phán tán tràn lan, không có sự kiểm soát trên mạng internet. Những vụ án liên quan đến dâm ô, xâm hại tình dục trẻ em diễn biến ngày một phức tạp hơn, do nhiều loại đối tượng xã hội gây ra, trong đó phần lớn hơn 90% trẻ em bị lạm dụng, xâm hại tình dục bởi người thân quen... đau đớn hơn trong đó có cả bố đẻ, thầy giáo là những đối tượng mà Mẹ và trẻ gần như hoàn toàn không có ý thức đề phòng và cảnh giác, khi xâm hại xảy ra, có rất ít trường hợp dám đối mặt, lên tiếng.

Vì vậy, ngay từ bây giờ các Mẹ hãy đề phòng và cần dạy cho trẻ cách tự bảo vệ an toàn cho mình, để giảm thiểu tối đa nguy cơ trẻ bị lạm dụng, xâm hại. Nguy cơ luôn rình rập ngoài kia và không chừa một ai cả.

Đây là những biện pháp đề phòng, hạn chế đến mức thấp nhất 90% nguy cơ trẻ bị lạm dụng, xâm hại.

I. BIỂU HIỆN CỦA KẺ CÓ Ý ĐỒ MUỐN TIẾP CẬN & XÂM HẠI TRẺ

1. Chúng luôn lập kế hoạch kĩ lưỡng:

Chúng thường là những người quen biết, thân thiết với gia đình, được trẻ và gia đình trẻ quý mến. Chúng hay tỏ ra là người bạn chân thành và đáng tin cậy, thường mau mắn sẵn sàng giúp đỡ gia đình đứa trẻ.

Có khi chúng âm mưu dụ dỗ trẻ nhiều năm liền trước khi xâm hại. Vì được gia đình tin cậy, nên hành vi xâm hại trẻ có thể diễn ra nhiều lần, nhiều năm liền mà bố mẹ trẻ thậm chí không hề hay biết.

Cảnh báo: Hãy cẩn thận với những người quen thân, tỏ ra yêu quý trẻ và luôn muốn có thời gian ở riêng với trẻ, luôn sẵn sàng nhận giữ trẻ khi bạn đi vắng. Tốt nhất, không bao giờ để trẻ ở riêng với bất kì người nào không phải là bố, mẹ, ông, bà, dù đó là người bạn thân của bạn hay chú ruột của bé. Luôn phải có một người lớn đáng tin cậy khác ở cùng.

2. Chúng lựa chọn nạn nhân hết sức cẩn thận.

Thông thường, chúng sẽ thử phản ứng của trẻ bằng cách hôn môi, vuốt ve tay, chân, ngực trẻ, những đụng chạm ban đầu này tưởng chừng như vô hại và vui vẻ. Nếu trẻ không phản ứng và chấp nhận thì chúng tiếp diễn dần sẽ biến thành xâm hại tình dục.

Cảnh báo: Bố mẹ nên dạy trẻ "cách xử lý tình huống" với những kiểu đụng chạm như vuốt má, ôm, hôn của người lớn bằng cách hét lên, nói rằng "con không thích thế" và chạy đi.

Bố mẹ cũng cần hết sức nghiêm túc từ chối những hành vi này của người lớn bằng cách yêu cầu họ xin phép trẻ trước khi ôm, hôn hoặc giải thích rõ lí do vì sao. Bạn có thể làm mất lòng người xung quanh, nhưng bù lại con sẽ giảm thiểu được nguy cơ bị xâm hại, biết tự bảo vệ cơ thể mình.

3. Chúng sẽ tìm mọi cách để trẻ giữ bí mật:

Chúng tìm mọi cách đổ lỗi cho trẻ, ép trẻ nghĩ rằng đó là do lỗi của trẻ. Hoặc sẽ dụ dỗ trẻ rằng đó là những bí mật vui vẻ, đụng chạm đó không liên quan đến tình dục, chúng sẽ đánh lừa trẻ rằng đó là việc bình thường, đó là cách thể hiện tình yêu thương...

Tệ hơn, chúng đe dọa trẻ rằng dù có nói ra cũng chẳng ai tin, trẻ sẽ bị ngồi tù, hủy hoại gia đình trẻ khi trẻ dám nói ra sự việc.

Cảnh báo: Mẹ cần dạy trẻ "4 VÙNG RIÊNG TƯ" (vùng kín, vùng đồ bơi) trên cơ thể trẻ mà bất kì ai cũng không được chạm vào, và cần giải thích cho trẻ hiểu việc đụng chạm vào "4 vùng riêng tư" đó là những đụng chạm xấu, đó là hành vi hoàn toàn sai trái, khiến trẻ cảm thấy xấu hổ, sợ hãi, kinh tởm, không thoải mái và không vui vẻ chút nào.

Tốt nhất, mẹ hãy thường xuyên nói chuyện với trẻ, tạo được môi trường gia đình cởi mở và đầm ấm, thì khi xảy ra chuyện trẻ mới có thể chia sẻ mọi chuyện với bạn, không giữ bí mật nào trong lòng cả. Nếu bạn nghĩ không nên nói những chuyện riêng tư này với con thì khi xảy ra chuyện, bé cũng sẽ không dám nói với bạn. Đôi khi, hãy gửi thông điệp đến trẻ thông qua các câu chuyện, những ví dụ, để trẻ hiểu rằng, trong trường hợp tệ hại nhất là bị xâm hại, trẻ cũng có thể nói chuyện với bạn và bạn sẽ ở bên trẻ, giúp trẻ vượt qua và không bỏ rơi, nổi giận hay bị mất mặt, xấu hổ vì trẻ.

4 Vùng riêng tư: Mẹ cần dạy trẻ biết tự bảo vệ an toàn cho mình

Các Mẹ có biết???

- Trẻ em là những nạn nhân chủ yếu của tội phạm xâm hại tình dục.

- Trung bình cứ 3 bé thì có 1 bé bị xâm hại tình dục - bởi người trưởng thành: sau đó trẻ sẽ bị "đe doạ" cấm "không được kể lại với ai!"

Vấn đề thực tế còn nghiêm trọng hơn???

- Những con số này chỉ là dựa trên những số liệu thống kê chính thức, được công bố hàng năm.

- Trên thực tế, hầu hết các hành vi lạm dụng, xâm hại tình dục trẻ em không được báo cáo, phát hiện hoặc bị truy tố trước Pháp Luật. Nguyên nhân do trẻ không dám nói với bất cứ ai rằng chúng bị lạm dụng tình dục. Đây là một tội ác thường chỉ được chứng kiến bởi kẻ ngược đãi và nạn nhân.

Mẹ đã dạy cho bé về Quy tắc 5 ngón tay, giúp các bé đưa ra định hướng giao tiếp phù hợp với 5 nhóm người thường gặp trong cuộc sống hàng ngày.

Bài học hôm nay các mẹ sẽ dạy trẻ về "4 VÙNG RIÊNG TƯ" (hay còn gọi là vùng kín, vùng đồ bơi, vùng đồ lót): mà bất kì ai cũng không được phép chạm vào hoặc nhìn thấy những vùng này của bé - ngoại trừ Mẹ bé.

4 VÙNG RIÊNG TƯ: KHÔNG AI ĐƯỢC PHÉP CHẠM VÀO, NGOẠI TRỪ MẸ

"4 Vùng riêng tư" trên cơ thể đó là: Miệng, Ngực, Phần giữa 2 đùi và Mông.

"3 Vùng Kín" (hay còn gọi là vùng đồ bơi, vùng đồ lót): Ngực, Phần giữa 2 đùi và Mông

Đây là những vùng kín, vùng riêng tư mà không ai được phép chạm vào, ngoại trừ mẹ.

Tốt nhất bố mẹ hãy thường xuyên nói chuyện với trẻ, tạo được môi trường gia đình cởi mở và đầm ấm, các thành viên có thể trao đổi với nhau bất kì điều gì thì khi xảy ra chuyện trẻ mới có thể chia sẻ mọi chuyện với bạn, không giữ bí mật nào trong lòng cả. Nếu bạn nghĩ không nên nói những chuyện riêng tư này với con thì khi xảy ra chuyện, bé cũng sẽ không dám nói với bạn.
4 Vùng riêng tư: Mẹ dạy trẻ biết tự bảo vệ an toàn cho mình
Dạy trẻ 4 Vùng riêng tư trên cơ thể: để trẻ biết tự bảo vệ an toàn cho mình
Các Mẹ nên giải thích cho bé: Nếu có ai khác đụng chạm vào những "vùng kín", "vùng riêng tư" đó của con việc đó là hoàn toàn sai. Các đụng chạm đó có thể khiến các con cảm thấy xấu hổ, sợ hãi, kinh tởm, không thoải mái và không hề vui vẻ chút nào. Hoặc người đó có thể cho con xem những bức ảnh không lành mạnh, các đoạn phim có xuất hiện những vùng riêng tư này, hay bắt con cởi quần áo, bắt con tự chạm vào những bộ phận riêng tư của con, hoặc bắt con chạm vào những vùng riêng tư của người đó. Những hành động này đều không an toàn cho con. Chúng ta gọi đó là những đụng chạm xấu. Và đó là những việc làm hoàn toàn sai trái khiến con bị tổn thương.

Các mẹ nên thường xuyên thảo luận với con:

- Con có thể chỉ và gọi tên "4 vùng riêng tư" trên cơ thể của con cho mẹ biết được không?
- Con có thể chỉ "vùng kín" (vùng đồ bơi) trên cơ thể của con cho mẹ biết được không?
- Con có thể nói cho mẹ nghe những người nào mới được phép ôm hôn con không?
- Con có thể nói cho mẹ nghe những ai không được phép ôm hôn con không?
- Con có thể nói cho mẹ nghe những ai chỉ được phép nắm tay con không?
- Hôm nay ở trường con được cô giáo dạy bài gì? (dạy bé biết cách diễn đạt)
- Hôm nay con đi chơi (đi học) có vui không? (hỏi về cảm xúc của con)
- Trong lớp con chơi thân (thích) bạn nào nhất? Vì sao? (dạy bé biết cách mô tả cảm xúc)
- Trong lớp con không chơi thân (không thích) những bạn nào? Vì sao?
- Theo con một kẻ xấu thường có những hành động, cử chỉ xấu nào? (giúp trẻ nhận biết hành vi nào là đúng đắn)

Bên cạnh đó, các mẹ nên thường xuyên đặt câu hỏi sau đó giúp con tập trả lời xử lý các tình huống: qua đó giúp trẻ nhận biết hành vi nào là đúng đắn, hành vi nào là sai trái, tập cho con biết cách tránh xa, cự tuyệt những kẻ xấu. Sẽ giúp bé dễ dàng chia sẻ mọi chuyện với bạn.

1. Mẹ hỏi: Con sẽ nói gì/làm gì nếu một người nào đó chạm vào "vùng kín" của con hoặc yêu cầu con sờ vùng kín của họ?

Trả lời: Việc làm này hoàn toàn sai trái, những đụng chạm đó là những đụng chạm xấu sẽ gây tổn thương cho con. Kẻ làm điều này đối với con đó là những kẻ xấu.

Con phải vùng vẫy, bỏ chạy tới nơi có nhiều người, vừa chạy vừa hét thật to và rõ rằng: "CỨU CON VỚI"

Lưu ý: Trong tình huống này, các mẹ không nên dạy con la lên những từ như: "không! buông ra". Nên dạy các bé hét lên những câu kêu gọi sự giúp đỡ và sự chú ý của mọi người như: "CỨU CON", hoặc "BẮT CÓC". Để đánh động mọi người xung quanh biết rằng bé đang gặp nguy hiểm, cần sự giúp đỡ.

Khi gặp những kẻ xấu đó, con cần phải chạy đến bố mẹ hoặc người mà con tin tưởng đang có mặt tại đó và kể lại tất cả mọi việc về kẻ xấu đó, để bố mẹ và mọi người có thể giúp con.

Mẹ cần giải thích với bé: Hãy nhớ rằng đó không phải là lỗi của con khi có ai đó đụng chạm xấu đến con, người có lỗi chính là kẻ đã làm việc đó với con. Đừng bao giờ sợ hãi khi nói ra những suy nghĩ của mình. Nếu ai đó làm hại con, hãy nói ra ngay lập tức nhé. Như thế bố mẹ mới có thể trừng trị và bắt kẻ xấu đó phải tránh xa con ra và không để kẻ đó làm hại tới con được nữa. Hoặc bố mẹ có thể đề phòng, để đảm bảo rằng những chuyện tương tự như vậy sẽ không bao giờ xảy ra với con hay bất kì bạn nhỏ nào khác một lần nữa. (việc này rất quan trọng, để khi xảy ra chuyện bé có thể yên tâm kể cho bố mẹ nghe tất cả mọi chuyện, nếu các Mẹ không giải thích cặn kẽ cho con hiểu thì khi xảy ra chuyện, tâm lý của con sẽ sợ và không dám nói với bạn)

Qua đó, Bố mẹ cần nhắc nhở con rằng: không được tự ý đi đâu một mình, hoặc không chơi ở những nơi vắng vẻ chỉ có một mình. Khi đó nếu có kẻ xấu đến làm hại con, sẽ không có ai thấy và cứu giúp con được.

2. Mẹ hỏi: Con sẽ nói gì/làm gì nếu ai đó muốn xem vùng kín của con?

Trả lời: Đây là hành vi hoàn toàn sai trái. Việc này có thể khiến các con cảm thấy xấu hổ, sợ hãi, kinh tởm và bị tổn thương. Những ai muốn con làm điều đó, đó là những kẻ xấu.

Con phải bỏ chạy tới nơi có nhiều người, vừa chạy vừa hét thật to và rõ rằng: "CỨU CON VỚI"

Khi gặp những kẻ xấu đó, con cần phải chạy đến bố mẹ hoặc người mà con tin tưởng đang có mặt tại đó và kể lại tất cả mọi việc về kẻ xấu đó, để bố mẹ và mọi người có thể giúp con.

Sau đó bố mẹ nên giải thích và nhắc nhở con giống như câu 1 ở trên.

3. Mẹ hỏi: Con sẽ làm gì nếu ai đó lấy mất đồ chơi của con?

Trả lời: Nếu ở trường con phải chạy tìm cô và méc với cô giáo. Nếu ở ngoài đường con phải chạy ngay về nhà méc với bố mẹ, kể cho bố mẹ hoặc ông bà nghe. Tuyệt đối không được đuổi theo lấy lại đồ chơi, kẻ xấu đó có thể dụ dỗ bắt cóc con.

4. Mẹ hỏi: Con sẽ nói/làm gì nếu con không thích nụ hôn tạm biệt của chú hàng xóm?

Trả lời: Con che mặt lại, bỏ chạy và la lên rằng: "Con không thích!"

Lưu ý: Bố mẹ cần hết sức nghiêm túc từ chối những hành vi này của người lớn bằng cách yêu cầu họ xin phép trẻ trước khi ôm, hôn hoặc giải thích rõ lí do vì sao. Bạn có thể làm mất lòng người xung quanh, nhưng bù lại con lại sẽ giảm thiểu được nguy cơ bị xâm hại, biết tự bảo vệ cơ thể mình.

5. Mẹ hỏi: Con sẽ làm gì nếu một bạn ở trường chìa cho con xem vùng kín của bạn ấy?

Trả lời: Hành động của bạn đó khiến con cảm thấy xấu hổ, sợ hãi, kinh tởm... đó là hành động hoàn toàn sai trái và rất xấu. 

Con phải lập tức chạy đi tìm cô giáo, và kể cho cô nghe sự việc để cô bắt bạn đó phải xin lỗi con và cô sẽ phạt nặng bạn đó. Khi về nhà, con cần phải kể lại việc đó cho bố mẹ nghe, để bố mẹ giúp đỡ con, bố mẹ sẽ gặp cô giáo và cả bố mẹ bạn đó để có biện pháp phạt bạn đó, để bạn ấy không dám tái phạm làm hành động đáng xấu hổ đó với con hoặc bất kì bạn nào khác một lần nào nữa.

Sau này con không nên nói chuyện với bạn đó nữa và phải tránh xa bạn đó ra.

Bên cạnh đó, Bố mẹ cũng nên chú ý quan sát xem con có những biểu hiện như: mất ngủ, hay bị giật mình và hoảng sợ hay không. Vì khi bé có những biểu hiện trên, nguy cơ rất lớn bé đang bị xâm hại, bị đe doạ bởi một ai đó. (Xem thêm: Biện pháp phòng tránh và biểu hiện của những kẻ xâm hại trẻ)

Quy Tắc 5 Ngón Tay: Bảo vệ trẻ em khỏi nạn dâm ô, xâm hại tình dục

Trong thời gian gần đây, những vụ án liên quan đến dâm ô, xâm hại tình dục trẻ em (ấu dâm) diễn biến ngày càng nghiêm trọng, gây phẫn nộ trong dư luận. Trẻ em bị xâm hại tình dục xảy ra ở nhiều độ tuổi, do nhiều loại đối tượng xã hội gây ra, trong đó phần lớn là những người quen biết: họ hàng, hàng xóm, người thân... của các em. Đây không chỉ là nỗi bức xúc, nhức nhối lớn trong Xã Hội. Mà còn là nỗi ám ảnh, nỗi đau tột cùng đối với các bậc phụ huynh có con nhỏ. Tâm lý bất an, lo sợ những tên tội phạm ấu dâm giấu mặt vẫn còn đang ẩn mình, đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật có thể sẽ làm hại đến con em mình bất kì lúc nào.

Theo báo cáo của Bộ Lao động,Thương binh và Xã hội trung bình mỗi năm cả nước có khoảng 2.000 trẻ em bị bạo hành, xâm hại. Trong đó có hơn 1.200 trẻ em bị xâm hại tình dục (chiếm hơn 60% tổng số vụ).

Tin rằng ai trong chúng ta, cũng đều mong muốn Pháp Luật sẽ có những biện pháp chế tài đủ lực, có tính răn đe mạnh hơn nữa để giảm thiểu tối đa những loại tội phạm đặc biệt này, để chúng không dám tiếp tục phạm tội, gây án nữa.

Muốn vậy, việc đầu tiên cần làm đó là tất cả cộng đồng phải cùng nhau hành động, cùng đấu tranh, tố cáo để những tên tội phạm ấu dâm sớm bị pháp luật trừng trị. Bên cạnh đó, chúng ta cũng nên biết cách phòng tránh, tự bảo vệ để hạn chế thấp nhất những trường hợp đáng tiếc có thể xảy ra với con cháu chúng ta: ngay từ bây giờ các mẹ hãy dành ra thời gian khoảng 10 phút/ngày để dạy con các kỹ năng cần thiết nhất, để con biết cách tự bảo vệ mình khỏi vấn nạn xâm hại tình dục mọi lúc mọi nơi.

Một trong những kỹ năng cơ bản nhất, dễ nhớ nhất để bảo vệ trẻ đó là: QUY TẮC 5 NGÓN TAY.
Quy Tắc 5 Ngón Tay: Bảo vệ trẻ em khỏi nạn dâm ô, xâm hại tình dục
Quy tắc 5 ngón tay: các mẹ hãy dạy cho bé ngay từ bây giờ nhé

Quy tắc này sẽ giúp trẻ xác định được 5 nhóm người thường gặp trong cuộc sống hàng ngày, từ đó đưa ra định hướng giao tiếp phù hợp, bảo vệ trẻ không bị lạm dụng, xâm hại tình dục.

Đeo lục lạc cho mèo | Truyện ngụ ngôn song ngữ Anh-Việt

Trong một thời gian dài, cả bầy chuột phải sống trong nỗi sợ hãi liên tục bởi móng vuốt sắc nhọn của mèo đã săn bắt chúng cả ngày lẫn đêm. Từng giây, từng phút lũ chuột đều phải sống trong lo sợ và mệt mỏi. Trước tình hình đó, lũ chuột đã tổ chức một cuộc họp để đối phó, tự bảo vệ khỏi con mèo.

ĐEO LỤC LẠC CHO MÈO

Nhiều kế hoạch đã được thảo luận, nhưng không có kế hoạch nào đủ tốt. Sau cùng, có một con chuột rất trẻ đã đứng dậy và nói:
Đeo lục lạc cho mèo | Who will bell the cat?
Một con chuột đề nghị rằng: "phải đeo lục lạc cho Mèo"

"Tôi có một kế hoạch rất đơn giản, nhưng tôi biết nó sẽ thành công. Tất cả những gì chúng ta phải làm đó là đeo lục lạc vào cổ của Mèo. Mỗi khi chúng ta nghe tiếng lục lạc reo, chúng ta sẽ biết ngay rằng kẻ thù của chúng ta đang đến gần, ta sẽ kịp chạy trốn. "

Tất cả bầy chuột đều đồng ý, ngoại trừ con chuột già nhất, khôn ngoan nhất. Chuột già nói: "Lục lạc mèo là một ý tưởng tốt về lý thuyết". Nhưng hãy để ta hỏi một câu: "Ai sẽ đeo lục lạc cho mèo?"

*Bài học: "Nói thường dễ hơn làm"

Ý tưởng là rất cần thiết để giải quyết vấn đề, nhưng quan trọng nhất là phải biết cách thực hiện ý tưởng. Bạn biết đó, để vào được một căn nhà bị khóa, thì bạn cần có chìa khóa, nhưng cũng sẽ vô dụng nếu chìa khóa không phù hợp.

"Làm vẫn hơn là nói"

Tham thì thâm: Con chó và cái bóng | Truyện song ngữ Anh-Việt

Một con chó đang trên đường về nhà sau khi tìm thấy một khúc xương lớn. Trên đường về nhà, khi nó đi qua một con sông và tình cờ thấy cái bóng của nó phản chiếu dưới dòng nước.

CON CHÓ VÀ CÁI BÓNG: THAM THÌ THÂM

Con chó và cái bóng | Truyện ngụ ngôn cho bé
Nó nghĩ rằng có một con chó khác lớn hơn, ngậm khúc xương to hơn khúc xương của nó, vì vậy mà nó đã sủa con chó kia, để cố giành lấy khúc xương to đó. Khi nó sủa, khúc xương của nó đã bị rơi ra khỏi miệng và cuối cùng nó đành trở về nhà tay không.

*Bài học: "Tham thì thâm"

Đừng cố giành lấy những gì không phải của bạn.

THE DOG AND THE SHADOW

A dog is heading home after finding a big, juicy bone. On his way home, he happens upon a river and sees his reflection in the water.

He think's he sees another a dog with a bigger, better bone than the one he has, so he barks at the "other" dog to try and get his bone too. When he barks, his bone falls out of his mouth and he has to go home with no bone at all.

*Lesson: "Grasp all, lose all"

Don't try to grab what's not yours

Kể lại: Thiên Hương

Con Cáo và Con Cò | Truyên ngụ ngôn cho bé

Ngày xửa ngày xưa, có một con Cáo và một con Cò làm bạn với nhau. Con Cáo bản tính rất là tinh ranh, xảo quyệt.

CON CÁO XẢO QUYỆT & CÒ THÔNG MINH

Ngày nọ, Cáo mời Cò đến nhà ăn cơm tối. Cò vui vẻ nhận lời.

Tối đó, Cò đến nhà Cáo như đã hẹn. Cáo mời Cò vào nhà và bưng ra hai bát súp. Nhưng nó lại múc súp ra hai cái đĩa rất là nông.
Con Cáo xảo quyệt và Cò thông minh
Truyện ngụ ngôn: Con Cáo xảo quyệt và Cò thông minh
Cò không thể nào ăn được súp với mỏ dài của mình, còn Cáo thì dễ dàng liếm một loáng là hết đĩa súp. Thấy Cò như vậy Cáo rất khoái trá nhưng vẫn giả vờ quan tâm hỏi:

- Sao chị không ăn vậy chị Cò? Súp không ngon à?

Cò với cái bụng đói meo trả lời:

- Không! Súp rất ngon, nhưng tôi bị đau dạ dày nên không thể ăn món này được Cáo àh.

Thế rồi Cò buồn bã đi về, còn Cáo tỏ vẻ rất đắc chí.

Hai con cua | Truyện ngắn song ngữ Anh-Việt

Truyện ngắn song ngữ Anh-Việt: Hai con cua (the two crabs)
Truyện ngắn song ngữ Anh-Việt: Hai con cua (The two Crabs)

HAI CON CUA

Một ngày đẹp trời hai con cua đi ra khỏi nhà để đi dạo trên cát.

“Này con gái, con đang đi rất thiếu duyên dáng đấy. Con nên tập dần cho quen để đi thẳng hướng đừng đi ngang như thế”, cua mẹ nói.

“Mẹ hãy thử trước, làm một ví dụ từ chính mẹ và con sẽ làm theo”, cua con nói.

Cua mẹ đứng dậy và cố đi về phía trước, nhưng cũng chỉ có thể đi ngang. Cua mẹ ngượng ngùng xin lỗi và nằm bẹp xuống cát.

“Lấy mình làm gương là lời dạy bảo tốt nhất."

THE TWO CRABS

One fine day, two Crabs came out from their home to take a stroll on the sand.

“Child, you are walking very ungracefully. You should accustom yourself to walking straight forward without twisting from side to side”, said the mother crab.

“Pray, mother, do but set the example yourself, and I will follow you”, said the young one.

The mother crab gets up and tries to walk forward, but she too can only walk sideways. She sheepishly apologizes lays back down in the sand.

“Examples is the best precept”

Sưu tập và biên soạn: Thiên Hương

Con quạ và bình nước | Truyện ngụ ngôn cho bé (truyện song ngữ Anh-Việt)

Vào một đợt khô hạn. Khi các loài chim chỉ có thể tìm thấy rất ít nước để uống, một nữa đã chết vì khát. Một con quạ khát nước đã tìm thấy một cái bình trong đó có một ít nước.
Con quạ và bình nước | Truyện ngụ ngôn cho bé

CON QUẠ VÀ BÌNH NƯỚC

Tuy nhiên, cái bình lại có cái cổ hẹp và cao. Dù nó đã rất cố gắng, nhưng cho dù nó có cố gắng sao đi chăng nữa thì quạ ta cũng không thể chạm được tới nước trong bình. Nó cảm nhận một điều tệ hại là nó sắp phải chết vì khát.

Sau đó, một ý tưởng loé lên trong nó. Nó dùng mỏ nhặt lên những viên sỏi nhỏ và thả từng viên một vào bình nước. Cứ mỗi viên sỏi bỏ vào thì nước lại dâng lên cao hơn, đến cuối cùng nước đã dâng lên gần đủ để nó có thể uống.

*Bài học
Con Quạ đã giữ được tính mạng của nó bởi biết sử dụng trí thông minh và sự kiên trì.

Sự kiên trì là chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề, bởi vì cuối cùng, dù cho tình hình có nghiêm trọng thế nào chăng nữa, thì bạn cũng sẽ tìm thấy một giải pháp.

THE CROW AND THE PITCHER

Lừa và Ngựa | Truyện song ngữ Anh-Việt

Ngày xưa, một nhà buôn nọ có được một chú Lừa và một con Ngựa. Hàng ngày, ông ta đều chất rất nhiều đồ vật nặng lên chú Lừa và đi đến thành phố để bán những thứ đấy.

LỪA VÀ NGỰA

Trong một ngày nắng nóng, chú lừa bắt đầu thấy choáng váng. Lừa bèn cầu xin với Ngựa mong Ngựa có thể mang vác tiếp nó một chút gánh nặng:

- "Cầu xin anh hãy giúp tôi với một nửa gánh nặng này. Tôi biết anh có thừa khả năng đó."

Nhưng Ngựa đã từ chối thẳng thừng và nói rằng nhiệm vụ mang vác đồ không phải của nó.

Truyện song ngữ Anh-Việt: Lừa và Ngựa (Donkey & Horse)Chẳng bao lâu, chú Lừa đã gục ngã và chết vì kiệt sức. Sau đó, Ngựa phải tải tất cả mọi thứ, thậm chí cả bộ da của chú lừa.

*Bài học
Người mà không giúp đỡ bạn mình trong lúc khó khăn, về sau sẽ phải tự mình nhận lãnh tất cả những vấn đề đó.

Nếu chỉ lo cho bản thân mà bỏ mặc người khác sống chết, thì bạn sẽ sớm phải hối hận như con Ngựa trong câu chuyện.

Hiệp sĩ và lòng chính nghĩa, Bất công và sự thối nát: ĐẠO TRỜI Ở ĐÂU???

Ngày 13/5/2018 là ngày mà hơn 90 triệu con tim khắp cả nước Việt Nam ngậm ngùi, thương khóc cho các anh: 02 người hiệp sĩ đã ra đi mãi mãi, đau xót cho những người ở lại đang nằm hồi sức trong bệnh viện 115, và buồn thương cho cả Xã Hội này.
Ba hiệp sĩ bắt cướp bị thương đang được điều trị tại bệnh viện
Ba hiệp sĩ bị thương đang được điều trị tại bệnh viện
Các anh - những người hiệp sĩ: phải trả một cái giá quá đắt để bảo vệ cho cái gọi là chính nghĩa, thứ mà dần trở nên xa xỉ trong cái Xã Hội ngày nay.

I. HIỆP SĨ ĐƯỜNG PHỐ & LÒNG CHÍNH NGHĨA

Trong khi những vụ án chấn động về "Nạn ấu dâm" vẫn đang là nỗi đau tột cùng trong lòng người dân cả nước thì chỉ mấy ngày trước dân ta lại tràn ngập trong "Nước mắt thủ thiêm", hình ảnh hàng trăm hộ dân Thủ Thiêm cầm trong tay tờ đơn đi từ Nam ra Bắc khiếu nại suốt 20 năm trời để đòi lại nhà, đòi lại đất, đòi lại công lý còn chưa thôi tức tưởi thì nay phủ khắp trên các mặt báo là hình ảnh TỬ THƯƠNG VÌ NGHĨA của những hiệp sĩ đường phố xả thân, liều mình bắt cướp.

Có quá nhiều tin buồn, quá nhiều những oan khuất, uất ức đến cùng một lúc. Đôi khi khiến ta không khỏi phải bàng hoàng, đau xót, phẩn uất xen lẫn cảm giác bất lực cùng cực...

Có người đã hỏi với Trời rằng: Tại sao người tốt luôn gặp nạn??? Tại sao ông trời lại không che chở cho họ chứ???

Cũng có người sẽ trách móc như bấy lâu nay đã trách móc: Công an nhân dân TP.HCM - những người cán bộ hưởng lương từ tiền thuế của nhân dân đã làm gì mà để trộm cướp lộng hành, để dân thường phải trở thành hiệp sĩ tay không bắt cướp???

Có người đã hỏi vô chừng, cho đến nay vẫn không có câu trả lời: Hiệp sĩ bắt cướp bảo vệ người dân? Vậy ai bảo vệ các anh? Các anh bắt cướp vì chính nghĩa, không hưởng một đồng lương nào. Nhưng nếu trong lúc rượt đuổi bắt cướp chẳng may bị hư hao, thiệt hại tài sản của người khác... giả sử người bị đâm kia không phải là các anh, mà là một trong số những bọn cướp. Thì với Luật pháp Việt Nam, các anh phải chịu truy tố trách nhiệm dân sự, hình sự. Đó là còn chưa kể đến việc bị trộm cướp trả thù, các anh cũng phải tự mình gánh chịu... Ngược lại, trong trường hợp này các anh nằm xuống trong lúc bảo vệ bình yên cho thành phố thì các anh sẽ được gì? Đó là nỗi đau mất người thân, con mất cha, vợ mất chồng, bạn bè anh em mất đi một người vào sinh ra tử, Xã Hội mất đi một người con nghĩa hiệp.

Nếu đã vậy thì có nên tốt bụng nghĩa hiệp tới mức mất đi tính mạng không?

Truyện cổ tích: TẤM CÁM (BẢN GỐC)

Tấm Cám (Bản gốc) | Truyện cổ tích Việt Nam
Ngày xửa ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ, gần trạc tuổi nhau. Tấm là con vợ cả. Cám là con vợ lẻ. Mẹ Tấm mất từ hồi Tấm còn bé, mấy năm sau đó cha Tấm cũng qua đời. Tấm ở với dì ghẻ là mẹ Cám.

TRUYỆN CỔ TÍCH TẤM CÁM

Mụ dì ghẻ này rất cay nghiệt. Ngày qua ngày bà ta bắt Tấm phải làm hết việc nhà cho đến mọi việc nặng nhọc: hết chăn trâu, cắt cỏ, gánh nước, đến thái khoai, vớt bèo, ban đêm lại còn xay lúa giã gạo mà không hết việc. Trong khi đó Cám được mẹ nuông chiều, suốt ngày rong chơi, không phải làm việc nặng.

Hôm nọ, bà ta đưa cho hai chị em mỗi người một cái giỏ bảo ra đồng xúc tép, và nói:

- Hễ đứa nào bắt được đầy giỏ tép thì ta sẽ thưởng cho một cái yếm đỏ.

Truyện cổ tích: Ba lưỡi rìu

Ngày xửa ngày xưa, có một anh tiều phu nghèo khổ, cha mẹ anh bệnh nặng chẳng may mất sớm, chỉ để lại cho anh duy nhất một chiếc rìu sắt. Hằng ngày, anh tiều phu phải lên núi đốn củi rồi đem củi bán lấy tiền kiếm sống qua ngày.

Một hôm, như thường ngày anh tiều phu lại vác rìu lên núi để đốn củi. Trong lúc đang chặt củi ở cạnh bờ suối, thì chẳng may chiếc rìu của anh bị gãy cán, lưỡi rìu bị văng xuống dưới dòng suối. Dòng suối nước chảy cuồn cuộn, nếu ai lỡ trượt chân rơi xuống suối thì có thể bị nước cuốn trôi khó lòng bơi được vào bờ, do đó anh tiều phu chỉ biết ngồi nhìn lưỡi rìu chìm sâu xuống đáy nước rồi than khóc tỉ tê, đến cỏ cây cũng mũi lòng:
Ba lưỡi rìu | Truyện cổ tích Việt Nam
Bỗng có một ông lão râu tóc bạc phơ, đôi mắt hiền từ xuất hiện trước mặt anh chàng tiều phu, ông lão bước đến nhìn chàng tiều phu và hỏi:

 - Tại sao con lại ngồi khóc ở đây?

Chàng tiều phu gạt nước mắt, nhìn ông lão đáp:

- Thưa ông, bố mẹ con chẳng may mất sớm, con phải sống mồ côi từ nhỏ. Gia cảnh nhà con rất nghèo, gia tài duy nhất của con là chiếc rìu sắt, đó cũng là kỉ vật mà bố mẹ con trước lúc qua đời để lại. Hàng ngày con nhờ có chiếc rìu lên núi đốn củi, kiếm sống qua ngày. Nhưng vừa nãy trong lúc đốn củi, chẳng may con làm lưỡi rìu rơi xuống suối mất rồi... từ nay con không biết lấy gì để kiếm sống qua ngày nữa. Con đau buồn quá thưa ông!

Ông lão nghe xong liền cười và nói:

- Ta tưởng chuyện gì lớn, con đừng khóc nữa, ta sẽ giúp con lấy lưỡi rìu lên.

Vừa dứt lời, ông lão liền lao mình xuống dòng suối. Được một lúc, ông lão ngoi lên khỏi mặt nước, tay cầm một lưỡi rìu bằng bạc chói loáng và hỏi anh tiều phu nghèo:

- Đây có phải là lưỡi rìu của con hay không?

Chàng tiều phu liền đáp:

- Dạ không thưa ông! Đây không phải lưỡi rìu của con.

Ông lão cười rồi lại lặn xuống dòng suối đang chảy xiết. Một lát sau, ông lão ngoi lên khỏi mặt nước, lần này trên tay ông cầm một chiếc rìu bằng vàng sáng chói lấp lánh. Ông lão hỏi chàng tiều phu:

- Lưỡi rìu vàng này có phải của con không?

Anh chàng tiều phu nhìn ông lão, anh lại lắc đầu thật thà trả lời:

- Dạ lưỡi rìu này cũng không phải là của con. Lưỡi rìu của con bằng sắt ông ạ.

Nghe vậy, ông lão lại tiếp tục lặn sâu xuống dòng suối đang cuồn cuộn. Lần này, khi ngoi lên khỏi mặt nước ông đưa lên một lưỡi rìu bằng sắt, ông lão lại hỏi:

- Vậy đây có phải lưỡi rìu mà con đánh rơi hay không?

Thấy đúng là lưỡi rìu của mình, anh chàng tiều phu liền reo lên mừng rỡ:

- Ôi, đây đúng là lưỡi rìu của con rồi. Lưỡi rìu này là cả sinh mạng của con, con vô cùng đội ơn ông đã tìm lại nó cho con, con thật không biết lấy gì để đền ơn ông.

Ông lão bỗng chốc hiện nguyên hình là một ông Bụt. Ông Bụt tươi cười, giọng rềnh vang nói:

- Con đúng là một người thật thà trung thực, không hề tham lam vàng bạc và lợi lộc trước mắt. Để khen thưởng cho con. Nay ta tặng thêm cho con hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc này, con hãy nhận lấy.

Anh chàng tiều phu vui mừng cúi đầu cảm tạ, hai tay đỡ lấy hai lưỡi rìu.

Ông Bụt cười vui, vuốt bộ râu trắng muốt, rồi hoá phép biến mất.

Tổng hợp và biên soạn: Thiên Hương

Rác và Hoa

Rác và Hoa
Con người ta thường có tâm lý sợ hãi, chán ghét khổ đau nên luôn tìm cách trốn chạy khổ đau. Đó là tâm lý chung của tất cả mọi người, tâm lý trốn chạy cõi khổ đau này để đi tìm một cõi khác không có khổ đau. Người ta thường mơ tưởng đến một cõi không còn khổ đau và gọi đó là miền Cực lạc hay Thiên Đường.

Nhưng ý niệm cho rằng Thiên đường - Cõi Trời là một nơi thần tiên không có khổ đau, cũng như cho rằng cõi Cực lạc - Cõi Phật là nơi không chứa đựng phiền não, khổ đau là những ý niệm còn ngây thơ.

I. ĐỪNG CHẠY TRỐN KHỔ ĐAU

Quán chiếu với đời sống của Sen, ta thấy: Hoa Sen mọc lên từ bùn nhơ.

Như vậy có thể nói rằng: không có bùn thì không thể có Sen, chỗ nào có sen là chỗ đó có bùn và chỗ nào có bùn thì ở đó chúng ta có thể trồng sen. Nếu ta muốn có được những bông hoa sen trang nhã thanh khiết thì nhất định phải có bùn nhơ (rác).

Hạnh phúc và khổ đau cũng vậy. Chính nhờ chất bùn là đại diện cho khổ đau mà tạo ra được Hoa Sen là đại diện cho hạnh phúc. Quán chiếu tính tương thức giữa rác và hoa, giữa phiền não và hạnh phúc. Chúng ta thấy rằng làm gì có hiểu, có thương, có hạnh phúc nếu không có khổ đau? Giống như làm gì có Sen nếu không có bùn?

Chính khổ đau đã dạy cho ta biết hiểu và biết thương. Nơi nào có hiểu và có thương thì nơi đó có hạnh phúc. Nơi có hạnh phúc thì tất nhiên sẽ ít khổ.

Sơ đồ hạnh phúc: việc gì phải lo lắng?

Tôi nhớ có một sơ đồ hạnh phúc mà một người bạn đã gửi cho tôi. Nếu bạn áp dụng nó trong cuộc sống, tôi đảm bảo rằng cuộc sống của bạn sẽ khác

Sơ đồ hạnh phúc: Việc gì phải lo lắng?Bạn gặp vấn đề trong cuộc sống?

- Không!

- Vậy việc gì phải lo lắng?

Bạn gặp vấn đề trong cuộc sống?

- Có!

Bạn có thể giải quyết không?

- Có!

- Vậy việc gì phải lo lắng?

Bạn gặp vấn đề trong cuộc sống?

- Có!

Bạn có thể giải quyết không?

- Không!

- Vậy việc gì phải lo lắng?

Tại sao chúng ta cứ mãi quẩn quanh với sự lo lắng, sợ hãi, tức giận, những điều mà làm chúng ta không bao giờ có được sự bình yên trong tâm trí?

Luôn có lý do làm ta phải khóc. Chúng ta không cười với một câu chuyện cũ. Vậy tại sao lại khóc nhiều lần cùng một vấn đề?

Cười hay khóc. Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào sự lựa chọn của ta mà thôi.

- Khi bạn ngồi ở đây, nếu có ai đó đang nói xấu bạn, bạn biết không?

- Có ai đó không hài lòng với bạn và đặt điều chống lại bạn, bạn có thể kiếm soát được chuyện đó không?

Thứ duy nhất, chúng ta có thể kiểm soát được đó là: SMILE - mỉm cười

Mỉm cười sẽ giúp mọi người hạnh phúc hơnSMILE: là điều tốt đẹp nhất trên gương mặt của bạn

SMILE: cũng là thứ làm ta dễ chịu nhất

SMILE: giúp kết nối mọi người lại gần nhau hơn.

SMILE: có thể thay đổi cuộc đời bạn

Với những ai đang quét lá hay đang nhặt rác, hãy luôn nhớ lấy tên họ và luôn mỉm cười, gọi tên họ một cách chân thành nhất. Khi lướt qua những người mà ta không nhận ra là ai hãy cứ nhìn vào mắt họ, nở nụ cười và nói "Xin chào". Điều tệ nhất có thể xảy ra đó là: người ta sẽ nhớ đến bạn là một ai đó biết cười và luôn biết nói "Xin chào".

Hãy cười khi có thể.

Tham thiền đạo Bụt
Thiên Hương

Chiếc lọ cuộc sống: câu chuyện hòn đá to, viên đá cuội, cát và nước

Câu chuyện chiếc lọ cuộc sống | Truyện ngụ ngôn
Một ngày nọ, người cha gọi cậu con trai đến. Ông đặt trước mặt cậu con trai một chiếc lọ thuỷ tinh lớn, bên cạnh đó là mấy hòn đá to, những viên đá cuội nhỏ, một nắm cát, và một chai nước.

Câu chuyện của chiếc lọ, hòn đá to, những viên đá cuội, cát và nước

Trong khi cậu con trai vẫn chưa khỏi tò mò, không biết cha cậu lấy những thứ này để làm gì. Thì ngay lặp tức cha cậu chẳng nói lời nào, ông bắt đầu bỏ mấy hòn đá to vào lọ, từng viên một. Khi không còn bỏ được nữa, ông quay sang hỏi cậu con trai:

Chiếc lọ cuộc sống: câu chuyện hòn đá to, viên đá cuội, cát và nước- Con thấy lọ đã đầy chưa?

Cậu con trai nhìn cha và đáp lại rằng: - Dạ thưa cha, đầy rồi ạ!

Người cha bèn tiếp tục lấy những viên đá cuội chậm rãi đổ tiếp vào lọ. Các hạt đá cuội nhỏ xíu len lỏi vào những khoảng trống giữa các hòn đá to. Lúc này ông bèn cầm chiếc lọ trên tay và hỏi lại cậu con trai xem lọ đã đầy chưa?

Người lính bị mất một tay và một chân | Truyện ngắn chọn lọc

Người lính bị mất một tay và một chân | Truyện ngắn chọn lọc
Chiến tranh kết thúc, ngày xuất ngũ đã cận kề, anh lính thu xếp hành trang chuẩn bị trở về nhà. Trước hôm xuất ngũ một ngày, anh xin phép đơn vị gọi điện thoại về cho gia đình.

Chỉ trò chuyện qua điện thoại, nhưng anh có thể cảm nhận được niềm vui mừng của cha mẹ, qua cách họ hỏi thăm anh dồn dập.

Sau khi thông báo cho cha mẹ ngày xuất ngũ, anh ngập ngừng hỏi:

- "Thưa ba mẹ, con muốn xin ba mẹ giúp con chuyện này…"

Cha mẹ anh đang rất vui mừng khi sắp được gặp đứa con trai yêu quý, người cha liền hào hứng nói:

- "Tất nhiên rồi con trai. Bất cứ chuyện gì cha mẹ cũng sẵn sàng giúp con."

Anh con trai liền nói: "Con có một người bạn rất tốt, cậu ấy đã cứu mạng con trên chiến trường. Nếu không có cậu ấy chắc con đã không thể trở về với bố mẹ. Vậy bạn con có thể ở cùng chúng ta được không?"

- "Tất nhiên là được rồi con trai. Anh bạn ấy thật là tốt bụng. Cha mẹ rất biết ơn những gì cậu ấy đã làm cho con và cả gia đình ta. Chúng ta cần gặp mặt và cảm ơn anh ấy". Cha cậu đáp.

- "Nhưng mà, con muốn ba mẹ biết một điều, vì cứu con cậu ấy bị thương khá nặng và đã bị mất một tay và một chân. Hiện giờ bạn con không có nơi nào khác để về, con muốn đưa cậu ta về sống chung với chúng ta”.

Mẹ cậu ấp úng: “Con trai à, mẹ rất tiếc. Nhưng có lẽ chúng ta sẽ tìm cho cậu ta một nơi khác để sống”.

- “Không, thưa bố mẹ, con muốn anh ta ở cùng với chúng ta”.

Cha anh nghiêm giọng chậm rãi nói: “Con trai à, con có biết con đang nói gì không? Chúng ta còn có cuộc sống riêng, hơn nữa cha mẹ cũng đã già rồi, chúng ta không thể chăm sóc cậu ta cả đời này được. Một người khuyết tật như cậu ta sẽ là gánh nặng rất lớn cho cuộc sống của gia đình mình. Tốt nhất, con hãy nghe cha con cứ về nhà trước đã, anh bạn con sẽ tự lo cho mình được. Cha rất cảm kích người bạn của con, nhưng chúng ta sẽ tìm cách giúp cậu ta sau."

Nghe cha mẹ nói xong, anh con trai im lặng cúp điện thoại. Sau đó anh không gọi lại một cuộc nào nữa.

Ngày hẹn trở về, cha mẹ anh trông ngóng đợi mãi, nhưng mãi không thấy bóng dáng con trai. Nóng ruột họ gọi điện lên đơn vị tìm con, nhưng đầu dây bên kia mãi vẫn không liên lạc được.

Vài ngày sau đó, cha mẹ anh nhận được điện thoại của cảnh sát, thông báo rằng con trai họ đã rơi từ một toà nhà cao tầng xuống và đã chết. Từ những điều tra sơ bộ tại hiện trường, cảnh sát cho biết rất có thể đây là một vụ tự tử.

Nghe tin báo xong, cha mẹ anh đau đớn tức tốc đi nhận diện thi thể con trai. Đến nơi, họ nhận ra ngay cậu con trai yêu quý. Nhưng cha mẹ anh đã chết lặng, không thốt nên lời khi nhìn thấy: con trai của họ nằm đó, chỉ có một chân và một tay.

Hóa ra, người bạn bất hạnh mà anh con trai đã kể lại chính là anh ta. Trong một lần làm nhiệm vụ, sức ép của bom mìn đã khiến anh mất đi một tay lẫn một chân. Được đồng đội động viên, anh đã nghĩ thoáng và sống tích cực hơn rất nhiều.

Nhưng cuối cùng... tất cả niềm tin, hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại le lói trong anh đều đã bị lụi tàn, bị dập tắt bởi chính người sinh thành ra anh.

Ngày đoàn tụ đáng ra rất vui vẻ, nay đã ngập tràn trong nước mắt. Sự ân hận của cha mẹ anh đã quá muộn để có thể đưa con trai họ quay trở về.

Anh lính ấy đã không hy sinh vì bom đạn, cũng không buông bỏ mình vì cơ thể khiếm khuyết. Mà anh ấy đã chết vì bị tổn thương quá lớn về mặt tinh thần.

Một người đang sống trong nỗi tuyệt vọng. Nếu như họ có Gia đình bên cạnh an ủi, động viên, làm chổ dựa tinh thần. Hoặc ở đâu đó, vẫn còn chút ấm áp tình người trong Xã Hội thì chắc rằng họ sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện tự vẫn.

Cuộc sống này màu nhiệm lắm. Đôi khi, chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được sự thờ ơ, ích kỷ, tàn nhẫn của chúng ta sẽ làm tổn thương đến ai đâu.

Đừng để bản thân phải hối hận.

Thiên Hương

Tam sao thất bản: Chú lừa đáng thương | Truyện ngụ ngôn

Ngày xưa có chú lừa nọ, làm việc quanh năm rất siêng năng chăm chỉ. Chú lừa làm việc cho chủ nhân chẳng có ngày nào được nghĩ ngơi. Hôm nọ, do khuân vác nặng cả ngày lại phải làm việc liên tục, chú lừa kiệt sức, nằm thở hổn hển trước sân.
Tam sao thất bản: Chú lừa đáng thương | Truyện ngụ ngôn
Thấy thế, chó ta liền chạy đến hỏi thăm:

- "Anh lừa bị làm sao thế?"

Chú lừa mệt nhọc nói: - "Anh chó ơi. Tôi mệt quá, toàn thân như rã rời. Chỉ mong ngày mai chủ nhân sẽ cho tôi nghĩ ngơi một hôm".

Chó gặp bò đang ăn cỏ. Chó chạy lại nói với bò: - “Chị bò này, tôi vừa gặp anh lừa xong. Chị biết không, anh ấy trông rất mệt, anh ấy nói rằng muốn được nghỉ ngơi một ngày. Thật là tội nghiệp, tôi thấy ông chủ đã bắt anh ấy làm việc quá nặng”.

Bò nghe xong thấy dê đi qua bèn kể lại: - “Anh lừa muốn nghĩ một hôm, ngày mai anh ta sẽ không làm việc nữa. Anh ấy phàn nàn ông chủ đã bắt anh ấy làm việc quá sức.”

Dê lại nói với vịt: - “Lừa nó không muốn làm việc cho chủ nhân nữa, lừa kêu ca rằng nó đã quá đuối sức khi phải làm quá nhiều công việc nặng nhọc. Không biết chủ nhân khác có đối xử với nó tốt hơn chút nào không?”

Vịt lại nói với lợn rằng: - “Anh lừa kể rằng chủ nhân đã bắt anh ta làm quá nhiều việc nặng nhọc và dơ bẩn, lại còn lấy dây thừng đánh đập anh ấy tàn nhẫn. Anh lừa không muốn phục dịch cho chủ nhân nữa, anh ấy muốn đi làm cho một nhà khác. Thật là, chủ nhân sao lại đối xử quá tệ với anh lừa như vậy chứ!"

Tối đó, bà chủ ra cho lợn ăn, lợn bèn bước tới thì thầm: - “Thưa bà chủ, tôi muốn báo cho bà một tin quan trọng. Anh lừa trách chủ nhân rằng ngày nào anh ta cũng phải làm nhiều việc quá vất vả, quá nặng nhọc, quá dơ bẩn, quá cực khổ... Anh ấy còn muốn bỏ đi tìm chủ nhân mới nữa. Tôi nghĩ bà cần khuyên bảo lại anh ấy"

Sau khi nghe tin báo từ lợn, bà chủ liền chạy lên nhà trên kể lại với chồng rằng: - “Lừa nó có ý muốn phản bội ông, nó muốn bỏ ông đi tìm một người chủ mới. Ông định xử lý nó thế nào?”

- “Đối với kẻ phản bội giết không tha”, Ông chủ nghe vợ nói xong, vô cùng bực tức hét lớn.

Vậy là chú lừa đáng thương, cả đời làm việc vất vả, chăm chỉ, một lòng phục vụ chủ nhân. Chỉ vì lời đồn thất thiệt, đã bị chủ nhân mình giết chết trong khi chính chú lừa cũng không hiểu nguyên do tại sao?

Sưu tập & kể lại: Thiên Hương 

*Suy ngẫm:
Qua câu truyện trên, ta có thể thấy được hậu quả khôn lường của những câu chuyện đời thường tưởng chừng vô hại. Nhưng khi nó được kể lại qua miệng nhiều người, thì câu chuyện đó đã trở nên sai khác hoàn toàn.
Truyện ngụ ngôn: Tam sao thất bản
Tam sao thất bản
Do đó, khi ta nghe lời kể từ người thứ 3, thì nhất thiết phải kiểm tra lại mức độ chính xác và tính xác thực của câu chuyện. Tránh những hậu quả đáng tiếc xảy ra, chỉ vì những lời đồn tam sao thất bản, vô căn cứ.

Hơn nữa, nếu ta gặp vấn đề gì, đừng bao giờ than phiền kêu ca với người không liên quan. Kẻo lại giống như chú lừa đáng thương trong câu chuyện.

Giao tiếp trực tiếp, thẳng thắn vẫn luôn là cách giải quyết vấn đề tốt nhất.

Vị Tổng thống nghèo nhất thế giới: Jose Mujica

Jose Mujica sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, cha ông mất từ khi ông mới 5 tuổi. Ông Mujica sinh ngày 20/5/1935 (83 tuổi), là cựu Tổng thống Uruguay nhiệm kỳ từ năm 2010 đến năm 2015.

Jose Mujica Vị Tổng Thống Nghèo Nhất Thế Giới
Ông Jose Mujica được biết đến là vị Tổng thống thanh liêm, giản dị nhất trên Thế giới. Ông còn là vị Tổng thống được người dân yêu mến nhất tại Châu Mỹ La Tinh. Đồng thời, cũng là vị Tổng thống nghèo nhất Thế Giới.

Tổng thống Mujica từng là thành viên của nhóm nổi dậy Uruguay trong thập niên 60 và 70. Ông đã từng hứng chịu 6 viên đạn, và bị tù đày khoảng 14 năm, phần lớn thời gian phải chịu cảnh biệt giam. Mãi tới năm 1985, khi nền dân chủ quay trở về Uruguay, ông mới được trả tự do.

Năm 2005, ông Jose Mujica kết hôn với bà Lucia Topolansky, sau nhiều năm sống cùng nhau, họ không có con.

Từ năm 2005 đến năm 2008 ông Mujica đảm nhiệm chức vụ là Bộ trưởng Bộ chăn nuôi, Nông nghiệp và Thủy sản (Ngành nông nghiệp vốn là nền tảng chuyên môn của ông Mujica)

Trong cuộc bầu cử tổng thống vào năm 2009, ông ra tranh cử Tổng Thống và giành chiến thắng.

VỊ TỔNG THỐNG NGHÈO NHẤT THẾ GIỚI: JOSE MUJICA

Sau khi trở thành người đứng đầu của Uruguay. Ông Mujica vẫn không thay đổi phong cách sống đạm bạc, giản dị. Ông vẫn cùng vợ và chú chó ba chân tên là Manuela sống ở căn nhà tồi tàn, cũ nát ở một nông trại thuộc vùng ngoại ô Montevideo, nơi họ trồng hoa cúc để bán. Tổng thống Jose Mujica từ chối sống trong dinh tổng thống tráng lệ và chỉ đồng ý để hai cận vệ theo bảo vệ ông.
Ngôi nhà tồi tàn của tổng thống Uruguay Jose Mujica
Ngôi nhà tồi tàn của tổng thống Uruguay Jose Mujica
Ông Mujica còn dành 90% mức lương 12.000 đô la hàng tháng của mình, để hỗ trợ xây nhà cho người nghèo và những người vô gia cư.